Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 179:
- Chà, là vì Lục đã ra lệnh thế mà. - Phó Tiểu Dao mỉm cười đầy tự hào.
Lần đó, khi Lục Hàn Xuyên yêu cầu cô học việc cùng ba thư ký kia, đã dặn dò họ đặc biệt quan tâm và kèm cặp cô nhiều hơn.
- Lục ư? - Vũ Lâm mở to mắt ngạc nhiên.
- Kh ngờ đ Tiểu Dao à, Lục lại coi trọng đến thế ?
- Chắc cũng chẳng gì đáng nói đâu. - Phó Tiểu Dao nghiêm túc suy nghĩ một lát đáp.
- Chắc là vì nghĩ dù thì tớ cũng là thư ký của , kh thể quá kém cỏi được, nên mới bảo họ kèm cặp tớ thôi.
- Chắc là vậy . - Vũ Lâm tin vào lý do đó, sang chồng tài liệu đang chất đống trên bàn làm việc của cô bạn.
- Thôi được, tớ kh làm phiền nữa nhé. chắc đang bận lắm, tớ về đây; nếu kh về ngay là tớ sẽ bị truy cứu trách nhiệm mất.
- cứ về . - Phó Tiểu Dao phẩy tay chào.
Sau khi Vũ Lâm rời , cô hít một hơi thật sâu lại bắt tay vào c việc.
...
Chớp mắt một cái, vài ngày sau đã trôi qua.
Phó Tiểu Dao xách chiếc vali xuống tầng dưới.
Nghe th tiếng thở hổn hển đầy khó nhọc của cô, Lục Hàn Xuyên khẽ quay đầu lại sang.
Th cảnh đó, Lục Hàn Xuyên liền nhíu mày.
- Phó Tiểu Dao, em đang đóng gói những gì thế?
Phó Tiểu Dao vỗ vỗ vào chiếc vali ngoại cỡ của .
- chứa gì đâu ạ, toàn là đồ dùng cho chuyến chơi sắp tới thôi mà.
- Đi chơi mà cũng cần dùng nhiều đến ? - Lục Hàn Xuyên đứng dậy khỏi ghế sofa, bước tới và đưa tay định xách chiếc vali lên; nó nặng đến mức lần đầu tiên suýt chút nữa đã kh nhấc nổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-179.html.]
Lục Hàn Xuyên đặt chiếc vali xuống với vẻ mặt tối sầm lại.
- Phó Tiểu Dao, em định team-building hay là chuyển nhà thế hả? Đi chơi thôi mà lại cần một chiếc vali to đùng thế này, lại còn nhồi nhét đầy ắp nữa chứ?
- Đầy ạ? - Phó Tiểu Dao ngây thơ .
- Em vẫn còn một ít đồ chưa kịp nhét vào mà.
Khóe mắt Lục Hàn Xuyên khẽ giật giật.
- Em còn định nhét thêm cái thứ quái quỷ gì vào nữa đây?
- Móc treo quần áo, máy s tóc, máy s giày, vân vân và mây mây... - Phó Tiểu Dao vừa đếm vừa bẻ ngón tay.
Lục Hàn Xuyên chỉ cảm th gân x trên trán đang giật thon thót.
- Em mang theo m thứ vô dụng này làm gì vậy?
- Chẳng là cần thiết ? - Phó Tiểu Dao chớp chớp mắt.
- Nhưng em lại nghĩ những thứ này cần thiết mà.
Dì Tống vẫn đang dọn dẹp phòng khách; bà chẳng nói lời nào, chỉ lén dựng tai lên nghe ngóng.
Nghe đến đây, bà kh kìm được nữa, bèn mỉm cười nói.
- Thưa phu nhân, chủ nói đúng đ ạ. M thứ này quả thực kh cần thiết đâu; khi hai đến nơi, khách sạn sẽ sẵn hết cả mà.
- Thật ? - Phó Tiểu Dao c.ắ.n nhẹ môi, vẻ mặt đầy kinh ngạc.
- kh biết chuyện đó... chưa từng nước ngoài hay ở khách sạn bao giờ, nên là...
Cảm th ngượng ngùng, cô bèn duỗi thẳng các ngón tay ra.
Dì Tống cười khẽ hai tiếng.
- Kh đâu ạ. Phu nhân kh biết cũng là chuyện bình thường thôi; lần sau chỉ cần để ý một chút là được.
Chưa có bình luận nào cho chương này.