Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 202:
- May quá, đầu kh bị thương! - Phó Tiểu Dao mặc lại quần áo của Lục Hàn Xuyên, ngồi xổm xuống, cõng lên lưng.
Vì kh ện thoại di động và cũng chẳng thể liên lạc với ai, cô đành tự cõng .
Cô đã tính toán kỹ, nhưng lại đ.á.n.h giá quá cao sức lực của bản thân.
Lục Hàn Xuyên vốn cao lớn và kh hề nhẹ cân. Cô mới cõng được vài bước thì đã ngã khuỵu xuống.
Phó Tiểu Dao hoảng sợ đến mức tim như ngừng đập. Cô lo sợ rằng Lục Hàn Xuyên - vốn đã bị thương - sẽ bị thương nặng thêm vì cú ngã của cô. Cô kh còn dám cõng trên lưng nữa. Cô ôm chặt l , tựa lưng vào một thân cây, lòng đầy sốt ruột chờ đợi và hy vọng sẽ ai đó tìm th họ.
Cứ thế, cuộc chờ đợi này kéo dài suốt m tiếng đồng hồ.
Phó Tiểu Dao cảm th toàn thân lạnh buốt, gần như đã đ cứng lại, hàm răng cứ va vào nhau lập cập kh ngừng.
Thế nhưng cô chẳng màng đến bản thân , trong lòng chỉ tràn ngập nỗi lo lắng dành cho Lục Hàn Xuyên.
- Hàn Xuyên? Hàn Xuyên à? - Phó Tiểu Dao khẽ lay Lục Hàn Xuyên hai cái, cố gắng gọi tỉnh dậy.
Nhưng vẫn kh hề phản ứng, dường như chẳng dấu hiệu nào cho th sẽ tỉnh lại.
Phó Tiểu Dao ngó nghiêng khắp nơi, lòng đầy bất an và chẳng thể nào trấn tĩnh lại được.
Một đang hôn mê sẽ kh thể cảm nhận được nhiệt độ từ môi trường bên ngoài, và dễ bị c.h.ế.t ng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-202.html.]
Cô lo sợ Lục Hàn Xuyên sẽ rơi vào tình cảnh đó, nên trong cơn hoảng loạn, cô vội vàng run rẩy cởi cúc áo khoác của ra, ôm chặt l phần thân trên của vào lòng, dùng chính cơ thể để sưởi ấm cho .
Dẫu biết rằng việc làm này thể chẳng mang lại hiệu quả là bao, nhưng làm vẫn tốt hơn là kh làm gì cả.
Trời đã về khuya.
Phó Tiểu Dao càng lúc càng trở nên hoang mang và lo lắng tột độ.
Trước khi lên ngọn núi tuyết này, cô từng nghe Vũ Lâm nói rằng vào ban đêm, tuyết trên núi sẽ rơi dày và nặng hạt. Nếu đúng là như vậy - nếu họ cứ nán lại đây - họ sẽ dễ dàng bị tuyết vùi lấp; hoặc giả như kh bị tuyết chôn vùi, họ cũng thể sẽ c.h.ế.t ng. Dù thế nào nữa, cô tuyệt đối kh muốn ều đó xảy ra.
- Em xin lỗi, Hàn Xuyên! - Phó Tiểu Dao siết chặt nắm tay, hạ quyết tâm cõng trên lưng.
Cô kh thể tiếp tục ở lại đây cùng để chờ đợi sự cứu giúp từ khác được nữa.
Nếu chẳng ai tìm ra nơi này, thì việc họ cứ tiếp tục chờ đợi chỉ đồng nghĩa với cái c.h.ế.t mà thôi.
Phó Tiểu Dao khẽ chạm vào khuôn mặt Lục Hàn Xuyên; sau khi một thoáng cảm giác tội lỗi sâu sắc lướt qua đôi mắt, cô cẩn thận cài lại cúc áo và khoác ngoài cho , lại ngồi xổm xuống, cõng lên lưng và từng bước một khó nhọc leo lên phía trên.
Sau khi được chừng vài chục mét, cô bỗng th ánh đèn pin loé lên ở một nơi kh xa.
Thoạt đầu, cô cứ ngỡ đã nhầm; nhưng sau khi nhắm mắt lại mở ra lần nữa, ánh sáng hiện lên càng lúc càng rõ nét.
Kh mơ! Đó là thật !
Chưa có bình luận nào cho chương này.