Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 204:
- Kh được. - Kiều Mộc từ chối cô.
- Cô nên về trước . Sức khỏe của cô kh tốt. Nếu chuyện gì xảy ra, sẽ kh biết giải thích thế nào với Lục. Đừng lo, sẽ liên lạc với cô bất cứ lúc nào để th báo về tình hình của Lục.
- Được vậy thì thôi. - Phó Tiểu Dao miễn cưỡng mím môi.
Cô cũng hiểu rằng chẳng giúp ích được gì vào lúc này.
Nếu theo Kiều Mộc, cô lại còn khiến ta bận tâm chăm sóc nữa.
Thà rằng cô cứ ở khách sạn chờ tin tức còn hơn.
Phó Tiểu Dao lưu luyến ngoái chiếc xe chở Lục Hàn Xuyên thêm vài lần, thở dài, bước lên một chiếc xe khác và quay về khách sạn.
Vừa th cô, Vũ Lâm lập tức nhảy khỏi giường, nắm l tay cô và hỏi.
- Tiểu Dao, về muộn thế? Tớ gọi ện mãi mà kh bắt máy, rốt cuộc đã đâu vậy?
Phó Tiểu Dao nở nụ cười yếu ớt với cô bạn, nhưng chẳng nói lời nào; cô rút tay lại, bước về phía giường , ngồi xuống và bắt đầu thẫn thờ vào hư kh.
Th cô vẻ mặt đó, tim Vũ Lâm như hẫng một nhịp; vẻ lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô.
- Tiểu Dao, bị làm thế?
- Tớ kh đâu. - Phó Tiểu Dao cúi đầu, giọng khản đặc đáp lại.
Vũ Lâm bước lại gần.
- Kh cái nỗi gì? cứ như trời sập đến nơi , làm tớ sợ c.h.ế.t được.
Cô rót một cốc nước nóng đưa cho Phó Tiểu Dao.
- Uống chút , làm ấm cơ thể và trấn tĩnh lại cảm xúc nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-204.html.]
- Cảm ơn . - Phó Tiểu Dao đón l cốc nước và nhấp một ngụm.
Nước nóng; cô uống vào để làm ấm dạ dày, nhưng lại chẳng thể làm ấm được trái tim đang bồn chồn, bất an của .
Giờ đây cô đang ở đây, trong khi Kiều Mộc lại đang ngồi trên xe cùng Lục Hàn Xuyên và đã vào bệnh viện .
- Kh biết thế nào nữa... - Phó Tiểu Dao đặt cốc nước xuống và co lại.
Vũ Lâm cau mày đầy nghi hoặc khi nghe th cô lầm bầm như vậy.
- thế? đang nói về ai vậy?
Phó Tiểu Dao lắc đầu, nhưng chẳng nói lời nào.
Vũ Lâm kh thể chịu nổi khi th cô cứ như vậy, bèn ngẩng đầu lên, giọng đầy vẻ giận dỗi.
- Tiểu Dao à, nếu coi tớ là bạn, thì cứ nói thẳng ra , đừng bắt tớ lo lắng nữa được kh? biết là lúc chưa về, tớ gọi vào số ện thoại của mãi mà chẳng liên lạc được kh? Tớ đã lo sốt vó lên đ! Thế mà hay thật, lúc trở về thì tr cứ như sắp c.h.ế.t đến nơi, hỏi han thế nào cũng nhất quyết kh chịu hé răng nói một lời!
Phó Tiểu Dao sững vài giây sau khi bị trách mắng, cô cúi gằm mặt xuống đầy vẻ hổ thẹn.
- Tớ xin lỗi nhé, Lâm Lâm.
- Đừng nói lời xin lỗi nữa, hãy kể cho tớ nghe rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì ; để tớ xem liệu thể giúp gì cho được kh. - Vũ Lâm ngồi xuống bên cạnh cô.
Phó Tiểu Dao hít hít mũi, giọng nghẹn lại thốt lên.
- Tớ đã làm tổn thương Lục mất !
- Cái gì cơ? - Đôi mắt Vũ Lâm mở to đầy kinh ngạc.
Phó Tiểu Dao đưa tay ôm l khuôn mặt , đủ thứ cảm xúc hỗn độn trong lòng lại một lần nữa trào dâng mãnh liệt.
- Tất cả là lỗi tại tớ cả! Giá như tớ chịu ngoan ngoãn nghe lời , thì mọi chuyện đã chẳng trở nên tồi tệ như thế này.
Cô nức nở, kể lại tường tận những chuyện đã xảy ra vào lúc đó.
Chưa có bình luận nào cho chương này.