Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 216:
khẽ gọi tên cô bằng giọng trầm thấp.
Phó Tiểu Dao cựa , lật lại ngủ tiếp.
Lục Hàn Xuyên mím chặt đôi môi mỏng.
Ngủ thế này mà cô kh sợ bị cảm lạnh !
Với vẻ mặt tối sầm, Lục Hàn Xuyên vươn tay ra định gọi Phó Tiểu Dao dậy; nhưng khi th quầng thâm mờ nhạt dưới mí mắt cô, lại khựng lại. Bàn tay lơ lửng giữa kh trung một lúc, cuối cùng rụt nó về.
Tối qua rốt cuộc phụ nữ này đã làm gì vậy chứ?
Lục Hàn Xuyên bước đến chiếc kệ đầu giường, l áo khoác ngoài ra và nhẹ nhàng đắp lên cô, sau đó quay vào phòng tắm.
Buổi tối, Kiều Mộc cùng, Lục Hàn Xuyên đến bệnh viện để tái khám sau phẫu thuật.
Phó Tiểu Dao ngồi trên ghế sofa, ôm chiếc áo khoác của vào lòng và cười khúc khích kh ngớt.
Cô chẳng ngờ rằng sau khi cô chìm vào giấc ngủ, lại đắp áo khoác lên cô.
Chẳng lẽ lo lắng cô sẽ bị cảm lạnh ?
Nghĩ đến đó, Phó Tiểu Dao cẩn thận gấp gọn chiếc áo khoác của Lục Hàn Xuyên và đặt nó lên đầu giường ; niềm vui trong lòng cô lúc này thật khó tả thành lời.
Nhưng niềm vui chẳng kéo dài được bao lâu thì bị một cuộc ện thoại cắt ngang.
Cuộc gọi đến từ Phó T.ử Huyên. Phó Tiểu Dao kìm nén biểu cảm trên gương mặt, bắt máy với vẻ bình thản.
- T.ử Huyên à!
- Chị ơi, gửi cho em ít tiền . - Phó T.ử Huyên mở miệng đòi tiền ngay lập tức, chẳng hề hỏi han hay tỏ ý quan tâm gì đến cô chị.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Phó Tiểu Dao mím môi, trong lòng dâng lên chút nỗi buồn.
- em lại hết tiền nữa ?
- Lúc nào em cũng hết tiền cả! - Phó T.ử Huyên gắt gỏng nói với vẻ mặt bực bội.
- Nh lên , gửi cho em 10.000.
- Kh được đâu. 2.000 tệ chị đưa cho em lần trước đã là số tiền cuối cùng chị còn giữ . Em hỏi bố mẹ mà xin . - Phó Tiểu Dao xoa xoa thái dương.
Phó T.ử Huyên hừ lạnh một tiếng.
- Bố mẹ bảo tìm chị đ. Trong tay bố mẹ chẳng còn đồng nào, mà lần này cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần 10.000 tệ thôi.
- Em nghĩ 10.000 tệ là ít lắm ? Đó là tiền lương hai tháng của chị đ! - Phó Tiểu Dao trừng mắt giận dữ.
Phó T.ử Huyên bĩu môi.
- Thì mặc kệ chị chứ, dù thì chị cũng đưa tiền cho , nếu kh thì sẽ kh để yên cho chị đâu!
- Em... - Phó Tiểu Dao nghẹn ứ vì giận, hít thở thật sâu vài lần mới trấn tĩnh lại được.
- Nói chị nghe trước đã, tại lần này em lại đòi tiền?
- Chị cần gì bận tâm, tóm lại là chuyển tiền cho ngay , đang cần gấp lắm! - Phó T.ử Huyên giục giã một cách thiếu kiên nhẫn.
Phó Tiểu Dao nheo mắt lại, trong lòng d lên một chút nghi ngờ.
- Nếu em kh nói rõ ngọn ngành, chị sẽ kh đưa tiền đâu.
Thực ra, dù nói rõ chăng nữa thì cô cũng sẽ chẳng đưa tiền đâu, bởi lẽ trong tay cô làm gì còn đồng nào nữa chứ.
Chưa có bình luận nào cho chương này.