Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 227:
- Ai đ? - Giọng nói oang oang của mẹ Phó vọng ra từ phía sau cánh cửa.
Phó Tiểu Dao vội đáp.
- Mẹ à, là con đây.
- con lại về? - Mẹ Phó vừa bước ra mở cửa vừa nhai hạt dưa, đôi mắt vốn đã bắt đầu sụp mí nghiêm khắc xuống đôi tay cô.
Khi th tay cô trống kh, sắc mặt bà lập tức sa sầm lại.
Nhận th mẹ vẻ kh vui, ánh mắt Phó Tiểu Dao tối sầm lại.
- Con về thăm mẹ và bố thôi mà.
- Xem ra cặp vợ chồng già này chẳng đáng để con mang quà cáp gì về biếu nhỉ. - Mẹ Phó bĩu môi.
Nụ cười trên môi Phó Tiểu Dao cứng lại, cô ngượng nghịu đáp.
- Con xin lỗi mẹ, lần này con về vội quá nên nhất thời quên mất, lần sau con sẽ bù lại cho mẹ ạ.
Thực ra thì, cô làm gì tiền mà mua quà cáp chứ.
- Thôi , đừng hứa hẹn lần sau nữa. Ai mà chẳng nói su được. Cứ đưa mẹ vài ngàn tệ đây là được . - Mẹ Phó chìa tay ra.
Phó Tiểu Dao mím chặt môi.
- Mẹ ơi, con kh tiền.
- Kh tiền thì con về đây làm cái quái gì? - Mẹ Phó trừng mắt giận dữ, giọng ệu trở nên gay gắt hơn hẳn.
Bà đẩy mạnh Phó Tiểu Dao ra.
- Được , con về , mẹ đang bận, kh thời gian tiếp chuyện con đâu.
Bị đẩy bất ngờ, Phó Tiểu Dao loạng choạng lùi lại hai bước, suýt chút nữa thì ngã nhào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-227.html.]
Nhưng cô chẳng bận tâm đến chuyện đó. Th mẹ Phó định đóng cửa lại, cô vội vàng đưa tay chặn cửa.
- Mẹ ơi, đừng đóng cửa vội. Lần này về, con chuyện muốn hỏi mẹ.
- chuyện gì à? - Mẹ Phó thôi dùng sức đẩy cửa.
Phó Tiểu Dao rụt tay lại.
- Dạ , chuyện liên quan đến T.ử Huyên ạ.
Khi nghe nói chuyện liên quan đến con trai quý t.ử của , nét mặt bà Phó trở nên nghiêm trọng.
- Nói mau , T.ử Huyên bị làm vậy?
Phó Tiểu Dao qu quất.
- Mẹ à, vào trong nhà nói chuyện , nói ở ngoài này kh tiện lắm.
- Con đúng là rắc rối thật đ! – Bà Phó trừng mắt cô, tuy trong lòng chút bất mãn, nhưng bà vẫn đồng ý.
Phó Tiểu Dao theo bà Phó vào nhà; vừa , cô vừa thầm quan sát lại ngôi nhà mà ngày xưa từng sinh sống.
Ngôi nhà đã xuống cấp và cũ kỹ; trong phòng khách vẫn còn vương mùi khó chịu, sàn nhà cũng bẩn thỉu, tr như đã lâu lắm chưa được dọn dẹp.
Phó Tiểu Dao day day vùng giữa hai l mày.
- Mẹ à, mẹ kh dọn dẹp nhà cửa ? Môi trường sống bẩn thỉu thế này, coi chừng mẹ cũng bị ốm đ!
- Dọn dẹp ư? - Bà Phó nhổ vỏ hạt dưa xuống sàn cất giọng gay gắt.
- Con nói nghe nhẹ nhàng thật đ, nhưng ai sẽ là dọn đây? Lưng mẹ đau nhức, lại còn khó khăn. Chẳng lẽ mẹ lại bắt bố và em con - hai đàn to khỏe - làm m việc này ?
- chuyện gì mà kh được chứ? Tại bố và T.ử Huyên lại kh thể dọn dẹp? - Phó Tiểu Dao phản bác lại.
Bà Phó bước nh hai bước tới chỗ cô, chỉ ngón tay vào trán cô chọc chọc.
- Con đang nói cái gì thế hả con bé này? Bố và em con là đàn , họ làm những việc đại sự chứ, đâu m cái việc lặt vặt này!
Chưa có bình luận nào cho chương này.