Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 230:
- Chuyện này... - Mẹ Phó há miệng, nhất thời kh thốt nên lời.
Th vậy, Phó Tiểu Dao tiếp tục khuyên nhủ.
- Thế nên, trước khi T.ử Huyên nợ một khoản tiền cờ b.ạ.c khổng lồ, mẹ hãy mau bảo nó dừng lại . Nếu kh trả nợ đúng hạn, nó sẽ kh chỉ bị sòng bạc trừng phạt đâu. Nếu đám kia truy sát, e rằng nó sẽ ngồi tù đ.
- Nghiêm trọng đến thế ? - Mẹ Phó hoảng hốt.
Phó Tiểu Dao gật đầu.
- Mẹ thể lên mạng kiểm tra thử xem. Con đã tìm hiểu kỹ càng mới đến đây khuyên mẹ đ.
- Nhưng mẹ chẳng biết T.ử Huyên đang ở đâu cả. M hôm nay nó về nhà đâu. - Mẹ Phó vội nắm l tay cô, với vẻ mặt của một mẹ đầy âu lo, bà nói.
- Tiểu Dao à, mẹ kh tài nào liên lạc được với T.ử Huyên. Nếu chuyện gì xảy ra với nó, con nhất định giúp nó đ nhé. Mẹ biết con rể kh tình cảm gì với gia đình , nhưng dù cũng là rể của T.ử Huyên mà...
- chẳng bận tâm đến ta đâu! - Giọng nói lạnh lùng của Lục Hàn Xuyên vang lên từ phía cửa.
Phó Tiểu Dao sững trong giây lát, vội quay đầu lại. Cô mới phát hiện ra cửa phòng khách đã đóng kín từ lúc nào, và Lục Hàn Xuyên đang sải bước dài tiến vào.
- lại ở đây? - Khi đã bước đến gần, Phó Tiểu Dao ngơ ngác hỏi.
Lục Hàn Xuyên liếc cô một cái đáp giọng hờ hững.
- Em mãi chẳng chịu về biệt thự. hỏi dì Tống mới biết em đã đến đây.
- Thế là đến đây để đón em ? - Phó Tiểu Dao chỉ ngón tay vào , ánh mắt đầy vẻ mong chờ .
Đôi môi mỏng của Lục Hàn Xuyên khẽ mấp máy, nhưng thay vì trả lời cô, lại chuyển ánh mắt sang phía mẹ Phó – đang còn ngơ ngác chưa hiểu chuyện.
- Bác gái à, chuyện bác vừa nói lúc nãy cũng đã nghe th cả . xin nói rõ với bác thế này: sẽ kh đứng ra giúp đỡ Phó T.ử Huyên đâu.
- Tại chứ? T.ử Huyên là em vợ của đ! - Mẹ Phó hoàn hồn, bất mãn lên tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-230.html.]
- chưa bao giờ coi ta là em vợ cả. - Lục Hàn Xuyên lạnh lùng nhếch môi.
- nhà họ Phó duy nhất mà thừa nhận chỉ Tiểu Dao; còn các thì kh nằm trong phạm vi chấp nhận của . Đối với , các chỉ là những kẻ xa lạ. Khoản năm triệu lần trước đưa cho các là vì các đã nuôi dưỡng Tiểu Dao, và đó cũng chỉ đơn thuần là món quà cưới dành tặng khi rước cô về làm vợ.
- Thừa nhận... - Phó Tiểu Dao lặp lại hai từ đó, trong lòng kh kìm được mà thầm cười tủm tỉm.
nói thừa nhận cô!
Vậy thì, liệu cô thể nghĩ rằng - dù hiện tại chưa dành tình cảm cho cô - nhưng đã thực sự thừa nhận cô là vợ của chăng?
- Quà cưới ư? - Mẹ Phó nghe những lời của Lục Hàn Xuyên thì th chướng tai, liền đổi giọng mỉa mai đầy hằn học.
- Các đúng là nên tặng quà cho chúng thật, nhưng món quà này lại quá bèo bọt; dù thì tài sản ròng của các cũng lên tới hàng chục tỷ cơ mà.
- Vậy thì các muốn bao nhiêu? - Lục Hàn Xuyên cau mày hỏi.
Mẹ Phó đảo mắt một vòng giơ ngón tay lên.
- Một trăm triệu!
Lục Hàn Xuyên nheo mắt lại, nhưng kh nói thêm lời nào.
Phó Tiểu Dao th vậy thì nổi giận.
- Một trăm triệu ư? Mẹ à, mẹ lại thể nói ra cái giá đó được chứ!
Ngay cả sư t.ử cũng chẳng dám há cái miệng to đến mức đâu!
- Câm miệng lại! Ở đây kh chỗ cho mày lên tiếng đâu! - Mẹ Phó quát mắng.
Phó Tiểu Dao giận run , định mở miệng phản bác thì Lục Hàn Xuyên bất ngờ ấn nhẹ vào đầu cô.
- Hàn Xuyên? - Cô ngước , vẻ mặt thoáng chút khó hiểu.
Chưa có bình luận nào cho chương này.