Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 233:
Lục Hàn Xuyên đóng cửa xe lại, vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái.
- Sau này, nếu nhà họ Phó lại ngửa tay xin tiền em, tốt nhất là em hãy từ chối hết, hoặc ít nhất tìm hiểu rõ ngọn ngành trước khi quyết định cho hay kh. - đột nhiên lên tiếng.
Phó Tiểu Dao đang thắt dây an toàn bỗng khựng lại.
- chuyện gì vậy ?
- Cứ xem cái này em sẽ hiểu. - Lục Hàn Xuyên cầm một tập tài liệu lên và đưa cho cô.
Phó Tiểu Dao đón l, lòng đầy nghi hoặc khi mở ra xem.
Vừa xem xong, huyết áp của cô lập tức tăng vọt.
- họ lại thể làm ra chuyện này chứ! - Cô gần như bật khóc vì phẫn nộ.
Lục Hàn Xuyên chẳng hề tỏ ý cảm th, thậm chí còn mỉa mai cô.
- Chẳng chính em đã dung túng cho họ ?
- Em... - Phó Tiểu Dao c.ắ.n chặt môi, nghẹn lời kh nói nên câu.
Lục Hàn Xuyên sang số và đạp ga.
- Hôm nọ, khi em nhờ giúp tìm hiểu xem dạo này em trai em xin tiền để làm gì, vì tò mò nên cũng bảo Kiều Mộc kiểm tra lại khoản tiền mà em đã đưa cho nhà họ Phó trong suốt ba năm qua. Theo kê ngân hàng, tổng cộng em đã đưa cho nhà họ Phó khoảng 130.000.
- Nhiều đến thế ? - Phó Tiểu Dao thốt lên kinh ngạc.
Lục Hàn Xuyên nheo mắt cô.
- em lại ngạc nhiên trước chính số tiền mà em đã tự tay đưa vậy?
- Em kh biết... Em chưa bao giờ tính toán xem đã đưa bao nhiêu cả. - Phó Tiểu Dao trấn tĩnh lại và đáp lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-233.html.]
Một trăm ba mươi nghìn ư? Chẳng đó chính là toàn bộ số tiền tiết kiệm của cô trong suốt ba năm qua !
- Thế thì em “giỏi giang” thật đ nhỉ! - Lục Hàn Xuyên châm biếm.
Phó Tiểu Dao thè lưỡi ra một cách đầy vẻ chột dạ.
Lục Hàn Xuyên xoay vô lăng.
- Chính vì em cứ liên tục đưa tiền, nên mỗi lần nhận được tiền là họ lại sống một cuộc sống xa hoa phung phí; thậm chí họ còn mượn d nghĩa “vợ của ” để vay nợ khắp nơi. Lần trước, đã bỏ ra năm triệu để trả nợ thay họ, vậy mà họ chẳng hề ý định hoàn trả lại cho chút nào.
- Em kh hề hay biết chuyện đó... - Phó Tiểu Dao siết chặt tập hồ sơ trong tay và nở một nụ cười chua chát.
- Lần nào mẹ em đòi tiền, lý do cũng là vì ở nhà xảy ra chuyện này chuyện kia, hoặc là T.ử Huyên gặp chuyện gì đó, thế nên em mới đưa tiền.
- Em lúc nào cũng ngốc nghếch như vậy ?
- Hả?
Lục Hàn Xuyên dừng xe chờ đèn đỏ.
- Nếu kh ngốc, làm em thể tin vào những lý do thiếu tin cậy đến thế? Nếu gia đình em thực sự gặp tai họa liên miên như vậy, thì e rằng họ đã sạt nghiệp từ lâu .
Phó Tiểu Dao xấu hổ che mặt lại.
- Đừng nói nữa mà...
- chỉ muốn nhắc nhở để em nhận ra đã làm những chuyện ngốc nghếch đến mức nào thôi.
Khi đèn đỏ chuyển x, Lục Hàn Xuyên khởi động lại xe.
- Lần sau, hãy suy nghĩ kỹ hơn một chút; đừng tin tất cả mọi lời nói, và chỉ chi tiền khi nào em đã hiểu rõ ngọn ngành.
- Vâng. - Phó Tiểu Dao gật đầu lia lịa, tỏ ý rằng đã hiểu.
Cô xuống tập hồ sơ đang cầm trên tay, cảm th lòng vừa trĩu nặng lại vừa nóng ran.
Chưa có bình luận nào cho chương này.