Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 241:
phụ nữ này cảm th vô cùng hổ thẹn khi đứng trước mặt nội.
- Cháu... - Đôi môi tái nhợt của Phó Tiểu Dao run rẩy, nhưng cô lại chẳng thể thốt nên lời muốn nói.
Cô cũng hiểu rõ rằng hành xử của lúc này thật sự tệ, và cô muốn đứng dậy trở lại.
Nhưng cô thực sự đã chẳng còn chút sức lực nào nữa.
- Tiểu Tống! - Ông cụ gọi dì Tống lại.
- Giúp Tiểu Dao đứng dậy .
- Vâng ạ. - Dì Tống cúi xuống, đỡ Phó Tiểu Dao đứng dậy.
Sau khi đã đứng vững, Phó Tiểu Dao cúi đầu trước cụ.
- Cháu xin lỗi , chuyện ở ngọn núi tuyết vừa hoàn toàn là lỗi của cháu.
- Ồ? Lỗi của cháu ư? - Ông cụ lạnh lùng cô.
Kh thể chịu nổi áp lực từ ánh mắt , Phó Tiểu Dao bật khóc.
- Dạ... cháu bị ngã là vì cháu đứng kh vững. Hàn Xuyên đã ngã theo để cứu cháu nên mới bị thương. Cháu xin lỗi ạ.
- Hừ! Cháu biết rằng suýt chút nữa ta đã mất đứa cháu trai này một lần nữa cũng chỉ vì cháu kh! - Ông cụ giận dữ đập mạnh cây gậy xuống sàn.
Phó Tiểu Dao cúi gằm mặt xuống vì hổ thẹn.
th dáng vẻ đó của cô, trong lòng Lục Hàn Xuyên bỗng d lên một cảm xúc khó tả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-241.html.]
- Thôi được , mọi chuyện đã qua cả , cháu vẫn ổn mà.
- Cái gì? Cháu đang cảm th thương hại con bé đ à? - Ông cụ nheo mắt lại.
Ánh mắt Lục Hàn Xuyên thoáng d.a.o động.
- Kh .
- Nếu đã kh gì thì cháu hãy đứng sang một bên ! - Ông cụ ra lệnh.
Lục Hàn Xuyên vẫn đứng yên tại chỗ.
- Ông nội, rốt cuộc là ai đã nói với rằng cháu gặp chuyện trên ngọn núi tuyết vậy?
đã dặn Kiều Mộc kh được kể chuyện này cho cụ biết.
Thế mà cụ vẫn nắm được tin tức.
chẳng cần suy nghĩ nhiều cũng đoán ra được.
- Ai nói cho ta biết kh quan trọng, ều quan trọng là suýt chút nữa cháu đã bỏ mạng trên đỉnh núi tuyết kia ! - Ông cụ giận dữ nói.
Ông đã sắp xếp cho cả nhóm cùng lên núi tuyết, với ý định thầm tạo cơ hội để đôi trẻ xích lại gần nhau, mong chúng sớm tin vui.
Thế nhưng, lại chẳng thể ngờ rằng đôi vợ chồng trẻ lại sống ly thân. Kế hoạch của đã kh thể thành c, thế nên đành mặc kệ mọi cứ thế chằm chằm vào họ.
Thật bất ngờ, một chuyện đã xảy ra với họ ngay trên ngọn núi tuyết !
- Ông ơi, cháu đã bảo mà, cháu vẫn ổn. - Lục Hàn Xuyên đưa tay xoa trán.
- Hừ! Lần này là do cháu gặp may nên mới chỉ bị thương ở lưng thôi đ. Chứ nếu xui xẻo, cháu đã mất mạng ! Cháu biết kh? Chừng nào vẫn chưa tìm th em trai cháu, thì ta chỉ còn lại duy nhất cháu là cháu trai thôi đ! - Đôi mắt của lão đã đỏ hoe.
Chưa có bình luận nào cho chương này.