Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 244:
Ông lão gõ tay xuống bàn.
- Tiểu Tống, dọn cơm .
- Vâng, thưa chủ. - Dì Tống lau tay vào tạp dề vào bếp để dọn các món ăn ra.
Phó Tiểu Dao suy nghĩ một chút, đứng dậy định vào giúp.
Nhưng chưa kịp bước , lão đã quát lên.
- Dừng lại! Cháu đang định làm gì đ?
Phó Tiểu Dao khựng lại.
- Cháu định vào giúp dì Tống ạ.
- Cháu kh được đâu cả, cứ ngồi yên ở đây cho ta. - Ông lão dùng cây gậy gõ nhẹ vào chân ghế của cô.
Phó Tiểu Dao kh dám trái lời, cô ngoan ngoãn quay lại và ngồi xuống.
Sắc mặt lão giãn ra.
- đ. Là dâu trưởng của nhà họ Lục, bổn phận của cháu kh là làm những việc lặt vặt này, mà là học cách giao tế, học cách hòa nhập vào giới thượng lưu cùng những quý phu nhân d giá. Nếu học tốt những ều này, cháu thậm chí thể mang lại những sự trợ giúp bất ngờ cho Hàn Xuyên và cả dòng họ Lục đ.
Hiểu rằng lão đang chỉ dạy cho cách làm tròn bổn phận một vợ của Lục Hàn Xuyên, Phó Tiểu Dao vô cùng cảm kích và lắng nghe chăm chú.
- Cháu hiểu thưa , cháu cảm ơn ạ. - Cô đứng dậy và cúi đầu cảm tạ lão.
Ông lão giơ tay ra hiệu.
- Ngồi xuống cháu.
- Vâng ạ. - Phó Tiểu Dao ngoan ngoãn ngồi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-244.html.]
Lục Hàn Xuyên - nãy giờ vẫn im lặng kh nói lời nào - đặt tách cà phê đang cầm trên tay xuống, đột nhiên cười khẩy.
- Ông à, dạy cô m thứ đó thì ích gì chứ? Cô đã làm dâu nhà họ Lục được ba năm , vậy mà chẳng hề tiến bộ chút nào. Tr cô vẫn cứ nhỏ mọn, tầm thường như thế.
Chính vì lẽ đó, luôn tỏ thái độ khinh thường cô.
Ngay từ thuở ấu thơ, đã được hưởng nền giáo d.ụ.c tinh hoa; những tiếp xúc trong môi trường đều là những kẻ lịch thiệp và tao nhã.
vợ lý tưởng của cũng mang những phẩm chất tương tự. Vì thế, chưa bao giờ ngờ rằng lại cưới một phụ nữ bình thường, chẳng chút ưu ểm nào nổi bật. Sự chênh lệch quá lớn này cũng chính là một trong những lý do khiến kh thể nào chấp nhận được cô.
Ban đầu, Phó Tiểu Dao đã vô cùng ngạc nhiên và vui mừng trước lời đề nghị của lão; thế nhưng giờ đây, sau khi nghe những lời châm chọc từ Lục Hàn Xuyên, cô cảm th như bị giáng một đòn nặng nề. Lòng cô chợt se lại đầy chua xót, và một cảm giác tự ti bỗng nhiên trỗi dậy.
- Kh là em kh muốn tiến bộ, mà là chẳng ai dạy em những ều này cả. - Phó Tiểu Dao siết chặt đôi đũa trong tay.
- Kh ai dạy cháu ư? - Ông lão nheo mắt lại, tỏ vẻ hơi hoài nghi trước lời nói của cô.
- Ta nhớ rõ rằng hồi đó ta đã thuê một giáo viên lễ nghi riêng cho cháu, đã dạy cháu đủ mọi phép tắc xã giao và giới thiệu cháu với những phu nhân quyền quý trong giới thượng lưu mà?
Phó Tiểu Dao lén liếc về phía Lục Hàn Xuyên đáp.
- Đúng là một giáo viên lễ nghi thật, nhưng đó chỉ dạy cháu được vài ngày bỏ mất.
Cô vẫn còn nhớ rõ rằng vị giáo viên lễ nghi kia đã nghe một cuộc ện thoại rời ngay sau đó.
Lúc cô cũng mặt tại hiện trường. Tuy kh nghe rõ nội dung cuộc gọi, nhưng cô lại nhận ra giọng nói của gọi đến. Đó chính là Kiều Mộc!
Vì thế, việc ai mới là thực sự khiến vị giáo viên lễ nghi kia bỏ là ều hiển nhiên, kh cần nói cũng rõ.
Ánh mắt mà Phó Tiểu Dao dành cho Lục Hàn Xuyên đã lọt vào tầm mắt của lão.
Sắc mặt lão chợt sa sầm lại.
- Hàn Xuyên, là cháu đã làm chuyện đó kh?
Chưa có bình luận nào cho chương này.