Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 336
- Chỉ cần nhớ như thôi, thôi cô, sẽ tiễn cô tận cửa. - Dì Tống xách túi lên, .
Phó Tiểu Dao vốn định từ chối, thấy dì Tống ân cần chu đáo với như , cô đành nuốt lời từ chối trong bụng.
Rời khỏi biệt thự, Phó Tiểu Dao bắt taxi thẳng đến khu dân cư nơi Vũ Lâm đang sống.
Cuối tuần Vũ Lâm làm, cô vẫn đang ngủ nướng thì nhận điện thoại Phó Tiểu Dao.
- Ai đấy nhỉ?
- tớ đây. - Phó Tiểu Dao .
Vũ Lâm ngáp một cái.
- , Tiểu Dao .
- Ừ, tớ ngoài đây và đang đường đến thăm . nhà ?
- Cái gì? - Vũ Lâm tỉnh ngủ hẳn.
Gợi ý siêu phẩm: Người Vợ Cũ Không Thể Chạm Tới đang nhiều độc giả săn đón.
- ngoài ?
- , chẳng chiều nay chúng hẹn ăn tối ? - Phó Tiểu Dao đáp.
Vũ Lâm vò vò mái tóc rối bù như tổ quạ .
- Tớ ngủ quên mất nên nhất thời quên khuấy . đang ở ?
Phó Tiểu Dao cảnh vật lướt qua ngoài cửa kính xe.
- Tớ đang xe, mười phút nữa tới nơi.
- , tớ . Thế để tớ sửa soạn chút nhé. cứ thẳng nhà , tớ để sẵn chìa khóa ở đó .
[Truyện đăng tải duy nhất tại truyenzhihu.vn - https://truyenzhihu.com/yeu--khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-336.html.]
- Ừ. - Phó Tiểu Dao đáp lời.
Hơn mười phút .
Xem thêm: Bố Mẹ Tôi Ngừng Trả Góp, Nhà Chồng Liền Lộ Mặt (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
Phó Tiểu Dao cửa nhà, lấy chìa khóa trong túi xách và mở cửa.
- Lâm Lâm ơi. - Cô đẩy cửa bước trong.
Vũ Lâm vẫn đang sấy tóc.
- đến ? xuống , chắc sẽ đợi tớ một lát đấy.
- cứ thong thả. - Phó Tiểu Dao đặt túi xách xuống ghế.
- Bác trai và bác gái ?
- Một đang chơi cờ, còn thì đang nhảy múa ngoài quảng trường . - Vũ Lâm bĩu môi đáp.
Phó Tiểu Dao che miệng .
- Bác trai và bác gái sống thật nhàn hạ quá mất.
- đấy, phong lưu tự tại hơn cuộc sống chúng nhiều. - Vũ Lâm tán thành ngay.
Phó Tiểu Dao tự rót cho một ly nước hỏi.
- Bữa tối hôm nay chỉ hai chúng thôi ?
- đấy. Sắp đến sinh nhật tớ , bao nhiêu khoản cần chi tiêu, nên tớ rủ ăn uống đơn giản để tiết kiệm chút tiền. - Vũ Lâm với vẻ đau xót.
Phó Tiểu Dao dở dở .
- Tiền tổ chức sinh nhật cho do bác trai và bác gái chi trả cơ mà, xoắn xuýt lên thế?
- hiểu . Tiền bố tớ cũng chính tiền tớ, làm tớ thể thấy xót chứ? - Vũ Lâm thở dài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.