Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 42:
Nỗi lo lắng này cứ kéo dài mãi cho đến tận trưa, khi nhóm thư ký mang đến một chồng tài liệu và nhờ cô chuyển chúng sang văn phòng Chủ tịch.
Phó Tiểu Dao vỗ nhẹ lên má hít một hơi thật sâu. Sau khi đã trấn tĩnh lại tinh thần, cô cầm chồng tài liệu lên và tìm Lục Hàn Xuyên. Đúng lúc cô định gõ cửa thì cánh cửa bỗng mở toang.
Trợ lý Kiều bước ra từ bên trong; vừa th cô, liền tỏ vẻ ngạc nhiên.
- Thư ký Phó đến thật đúng lúc quá, cũng đang định tìm cô đây.
dùng kính ngữ để xưng hô, khiến Phó Tiểu Dao cảm th khá lúng túng và hơi xoay né tránh.
- Trợ lý Kiều đang tìm ?
- Sếp Lục nhờ th báo với cô rằng chiều nay cô kh cần đến làm việc nữa.
- Kh cần làm ? - Phó Tiểu Dao mở to mắt đầy vẻ hoang mang, giọng nói cũng bất giác cao lên.
- Chẳng lẽ định sa thải ư?
Khóe miệng trợ lý Kiều khẽ giật nhẹ, mỉm cười giải thích.
- Kh đâu, cô hiểu lầm . Sếp Lục kh hề ý định sa thải cô, mà chỉ muốn cho cô nghỉ nửa ngày để về nhà nghỉ ngơi và l lại tinh thần thôi; nếu kh, cô sẽ chẳng còn chút năng lượng nào để tham dự bữa tiệc chào mừng vào buổi tối nay đâu.
- À, hóa ra là vậy. - Phó Tiểu Dao thở phào nhẹ nhõm, ngượng ngùng gãi gãi cổ.
Ánh mắt trợ lý Kiều chuyển sang bàn tay còn lại của cô.
- Chồng tài liệu này là để gửi cho Sếp Lục ?
- Đúng vậy. - Phó Tiểu Dao gật đầu xác nhận.
- Đưa đây cho , sẽ mang vào giúp cô; cô cứ về nghỉ ngơi .
- Được , cảm ơn trợ lý Kiều nhé. - Phó Tiểu Dao kh từ chối, cô liền trao chồng tài liệu sang cho .
Trợ lý Kiều nhận l, bước trở lại vào văn phòng và nhẹ nhàng đặt chồng tài liệu lên bàn làm việc của Lục Hàn Xuyên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-42.html.]
Nghe th tiếng động, Lục Hàn Xuyên ngẩng đầu lên từ phía sau màn hình máy tính.
- đã th báo cho cô chưa?
Trợ lý Kiều gật đầu đáp lời.
Lục Hàn Xuyên đưa tay dụi đôi mắt đang tỏ vẻ mệt mỏi.
- Lát nữa, hãy đặt may một bộ váy thật phù hợp cho Phó Tiểu Dao nhé.
- Ngoài chiếc váy ra, còn thứ gì khác nữa kh? - Trợ lý Kiều ngập ngừng hỏi.
Lục Hàn Xuyên vuốt cằm, trầm ngâm một lát.
- Giày cao gót cũng đã chuẩn bị xong ; còn về phần trang sức... nhớ là sợi dây chuyền hình thiên nga kia đã về đến hải quan , thể nhận về ngay chiều nay.
Trợ lý Kiều ngước đầy ngạc nhiên.
- định tặng nó cho cô Phó đeo ? Nhưng đó chẳng là món quà mà định tặng cho cô Kỳ Nhan hay ?
- Đặt mua một sợi khác là được. - Lục Hàn Xuyên phẩy tay đầy hờ hững, giọng ệu lạnh lùng và dửng dưng.
Tiểu Nhan hiện giờ kh thể múa được nữa, cũng chẳng thể đứng trên sân khấu để hóa thân thành nàng thiên nga trắng. th sợi dây chuyền chắc c sẽ khiến cô chạnh lòng nhớ cảnh cũ, vậy thì chi bằng cứ tặng nó cho Phó Tiểu Dao vậy.
- hiểu .
Sau khi Lục Hàn Xuyên đã nói vậy, Trợ lý Kiều đương nhiên chẳng còn ý kiến phản đối nào nữa; liền đẩy gọng kính lên vâng lời làm theo.
Buổi chiều, Lục Hàn Xuyên xử lý xong đống tài liệu, khoác áo măng tô vào và chuẩn bị đến bệnh viện.
Trợ lý Kiều chạy ùa vào, mồ hôi nhễ nhại, trên tay ôm một chồng hộp quà.
- Thưa Tổng giám đốc Lục!
- chuyện gì vậy? - Lục Hàn Xuyên và hỏi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.