Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 73:
- Thôi được , vậy để lần sau nhé. - Vũ Lâm hơi bĩu môi tỏ vẻ thất vọng, sau đó trò chuyện với cô một lát mới rời .
Sau khi nghỉ ngơi một chút, Phó Tiểu Dao l lại tinh thần và tiếp tục dốc sức vào c việc.
Ba thư ký đã nghỉ việc, khiến mọi c việc đều dồn hết lên vai cô. Dù sự hỗ trợ của Trợ lý Kiều, cô vẫn bận rộn đến tận tối mịt, làm thêm giờ suốt ba tiếng đồng hồ mới giải quyết xong mọi việc. Khi trở về biệt thự, trời đã ểm chín giờ tối.
Bụng Phó Tiểu Dao đau quặn vì đói, gương mặt cô cũng chút tái nhợt. Một tay cô xoa bụng, tay kia cầm chìa khóa mở cửa.
Vì cơn đau dạ dày và cảm giác đói lả, toàn thân cô rã rời, đôi tay run rẩy khiến cô loay hoay mãi mà vẫn kh thể tra chìa khóa vào đúng lỗ khóa. Cuối cùng, nghe th tiếng động bên ngoài, dì Tống đã ra mở cửa từ bên trong.
- Phu nhân đã về ạ. - Dì Tống l dép trong nhà ra cho cô.
Phó Tiểu Dao xỏ dép vào và gượng cười.
- Chào dì Tống.
- Chào phu nhân. - Dì Tống đáp lời, chợt nhận th vẻ ngoài của cô ều bất thường, liền trở nên lo lắng.
- Phu nhân ơi, tr cô lại tiều tụy thế này?
- Trong hơi khó chịu một chút. - Phó Tiểu Dao đáp, tay bám vào tủ giày để giữ thăng bằng.
- Cô bị ốm ? - Dì Tống vội vàng đỡ cô ngồi xuống ghế sofa.
Phó Tiểu Dao ngả tựa lên tay vịn ghế sofa.
- kh ốm đâu, chỉ là bụng đau vì đói quá thôi. Dì Tống ơi, trong nhà còn đồ ăn kh ạ?
- Đã muộn thế này mà phu nhân vẫn chưa ăn cơm ? - Dì Tống cô đầy ngạc nhiên.
Phó Tiểu Dao yếu ớt lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-73.html.]
- Bận quá, chẳng còn thời gian nữa.
- Dù bận đến m thì cũng dành chút thời gian ăn uống chứ. - Dì Tống cô với ánh mắt vừa xót xa vừa trách nhẹ, rót cho cô một ly nước ấm.
- Phu nhân uống tạm ly nước này trước , để hâm nóng cơm lại cho cô.
- Cảm ơn dì Tống. - Phó Tiểu Dao uống vài ngụm nước.
Nước ấm ngay lập tức xoa dịu cảm giác nóng rát và đau đớn trong dạ dày cô; sắc mặt cô dần tươi tỉnh hơn, và sức lực cũng hồi phục đôi chút. Cô kh còn nằm tựa vào tay vịn ghế sofa nữa, mà thể ngồi thẳng dậy và dùng ều khiển để bật TV.
Sau khi xem được một lúc, giọng nói của dì Tống vọng ra từ phía nhà bếp.
- Cơm nước xong cả thưa phu nhân, mời phu nhân ra dùng bữa.
- ra ngay đây. - Phó Tiểu Dao đáp lời, đứng dậy bước về phía nhà bếp.
Ăn xong, Phó Tiểu Dao bu bát đũa xuống và thở ra một hơi đầy thỏa mãn.
- Phu nhân đã no chưa? - Dì Tống vui vẻ hỏi.
Phó Tiểu Dao gật đầu.
- No ạ. Tài nấu nướng của dì Tống vẫn tuyệt vời như ngày nào, suýt chút nữa đã ăn sạch bách luôn đ.
Nghe những lời khen ngợi , lòng dì Tống ngập tràn niềm vui; dì cười tít mắt, nụ cười rạng rỡ đến mức kh còn th cả hàm răng.
- Phu nhân khéo ăn nói quá, thảo nào mà lão gia lại yêu quý phu nhân đến thế.
- Đó là vì nội vốn là hiền hậu và dễ mến mà dì. - Phó Tiểu Dao lười biếng tựa lưng vào thành ghế.
Dù miệng nói vậy, nhưng trong thâm tâm cô hiểu rõ rằng lý do khiến cụ yêu quý cô chính là vì cô kh đến với nhà họ Lục chỉ vì tiền bạc. Chính vì lẽ đó, cụ mới chọn cô để kết hôn với Lục Hàn Xuyên, với kỳ vọng cô sẽ sinh hạ nối dõi thuộc thế hệ thứ tư cho dòng họ Lục.
Thế nhưng, sau ba năm chung sống, cô vẫn chưa thể mang đến cho cụ một đứa chắt trai nào; ều này khiến trở nên sốt ruột, thậm chí còn ra tối hậu thư cho cả cô và Lục Hàn Xuyên rằng sớm sinh con nối dõi, nếu kh sẽ kh được phép bước chân vào khu nhà cổ của dòng họ Lục nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.