Yêu Sau Khi Kết Hôn (Phó Tiểu Dao - Lục Hàn Xuyên)
Chương 97:
Thiệu Tư Niên mỉm cười với cô; lần này nụ cười chân thật hơn nhiều.
- Kh đâu, chỉ là chợt nhận ra rằng chị hoàn toàn khác xa so với những gì từng tưởng tượng.
vẫn luôn nh ninh rằng cô là một phụ nữ tầm thường, nhỏ mọn, được Lục chọn gả cho Hàn Xuyên chỉ nhờ vào chút may mắn hão huyền; chính vì thế, vẫn luôn coi thường cô, việc gọi cô là "chị dâu" cũng chỉ là nói cho vui miệng mà thôi.
Nhưng lại lúc này, lẽ ngay từ đầu đã sai . Kh là cô kh xứng với Hàn Xuyên; ngược lại, chính Hàn Xuyên mới là kh xứng với cô. Điều này chẳng liên quan gì đến môn đăng hộ đối hay địa vị gia thế, mà nằm ở sự chân thành.
Trong giới thượng lưu phù hoa này, một tấm lòng chân thành quả thực vô cùng quý giá; thể nhận th rõ ràng rằng cô thực sự yêu thương Hàn Xuyên!
- Khác ở ểm nào cơ? - Phó Tiểu Dao chớp chớp mắt, tò mò Thiệu Tư Niên.
Thiệu Tư Niên thu lại dòng suy nghĩ, khẽ lắc ngón trỏ thon dài.
- Chỗ nào cũng khác cả. Thôi được , đừng bàn chuyện đó nữa. sẽ đưa chị đến phòng bệnh; chị cần nghỉ ngơi trước đã.
đứng dậy và bước về phía cửa.
Phó Tiểu Dao cũng vội vàng đứng lên và theo .
Phòng bệnh mà Thiệu Tư Niên đưa Phó Tiểu Dao đến là một phòng đặc biệt, tương tự như phòng của Kỳ Nhan, nhưng lại kh nằm cùng một tầng; Kỳ Nhan ở tầng trên, còn cô thì ở tầng dưới.
- Lát nữa sẽ y tá đến để phổ biến cho chị về ca phẫu thuật cũng như những c tác chuẩn bị trước khi mổ. Chị đừng suy nghĩ lung tung hay lo lắng quá mức, cứ giữ cho tâm trí thật bình tĩnh là được. - Thiệu Tư Niên lo ngại rằng Phó Tiểu Dao sẽ bị căng thẳng hay tâm lý bất ổn trước giờ phẫu thuật, nên đã đặc biệt dặn dò kỹ lưỡng.
Phó Tiểu Dao lắng nghe nghiêm túc, gật đầu và ghi nhớ lời nói.
- đừng lo, biết cần làm gì .
- Vậy thì tốt. Chị cứ nghỉ ngơi nhé; sang bên kia một chút, cô cần giải thích thêm vài ều. - Thiệu Tư Niên chỉ tay lên tầng trên.
Phó Tiểu Dao lập tức hiểu ra rằng đang nhắc đến chính là Kỳ Nhan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại - https:///yeu-sau-khi-ket-hon-pho-tieu-dao-luc-han-xuyen/chuong-97.html.]
- cứ . - Cô phẩy tay ra hiệu, đồng thời lùi sang một bên để nhường lối cho bước ra cửa.
Khi Thiệu Tư Niên lên đến tầng trên, th cửa phòng bệnh của Kỳ Nhan đang hé mở, bèn đẩy cửa bước vào mà chẳng hề gõ cửa.
Vừa bước vào, đã bắt gặp một cảnh tượng khiến ta nhướng mày. th Kỳ Nhan đang ôm l Lục Hàn Xuyên, tựa đầu vào lòng mà trò chuyện, trong khi Lục Hàn Xuyên đặt tay lên lưng cô, vỗ về nhẹ nhàng với vẻ mặt đầy cưng chiều, hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ vậy.
Toàn bộ cảnh tượng này lọt trọn vào mắt Thiệu Tư Niên; trước đây vốn chẳng m bận tâm, nhưng giờ đây, lại cảm th chướng mắt vô cùng.
- Khụ khụ. - Thiệu Tư Niên ho to hai tiếng, cố tình cắt ngang bầu kh khí riêng tư của hai họ.
Nghe th tiếng động, Kỳ Nhan vội bu Lục Hàn Xuyên ra, chỉnh trang lại bộ quần áo bệnh nhân mỉm cười đầy ngượng ngùng với Thiệu Tư Niên.
- Tư Niên, đến à?
Thiệu Tư Niên khẽ gật đầu đáp lại cô, chuyển ánh mắt sang phía Lục Hàn Xuyên.
- Em đã sắp xếp cho Phó Tiểu Dao vào một phòng bệnh đặc biệt, ý kiến gì kh?
- Kh. - Lục Hàn Xuyên rót một ly nước cho Kỳ Nhan đáp lại một cách hờ hững.
- Cảm ơn . - Kỳ Nhan nhấp một ngụm nước, tò mò hỏi.
- Phó Tiểu Dao mà vừa nhắc đến... chính là đã hiến tủy xương cho em kh?
Đôi môi mỏng của Lục Hàn Xuyên khẽ mấp máy; vừa định lên tiếng thì Thiệu Tư Niên đã nh miệng đáp lời.
- Đúng vậy.
- Vậy em thể gặp cô được kh? - Kỳ Nhan ngước Lục Hàn Xuyên.
Lục Hàn Xuyên khẽ cau mày.
- Em muốn gặp cô để làm gì?
Chưa có bình luận nào cho chương này.