Yêu Thầm
Chương 10: Lần Đầu Ở Riêng
Chương 10: Lần Đầu Ở Riêng
Sau khi chính thức trở thành yêu của nhau, Minh và Hạ An như bước sang một thế giới mới. Tin n kh còn đơn giản chỉ là “ăn cơm chưa”, mà thay bằng những lời trêu chọc, quan tâm đầy ngọt ngào.
Cuối tuần, Minh rủ Hạ An đến căn hộ thuê nhỏ của ở gần trường. vốn sống một để tiện làm thêm và học tập, ít ai biết nơi đó ngoài vài bạn thân. Khi nghe lời mời, tim Hạ An bỗng đập loạn, cảm giác vừa hồi hộp vừa mong chờ.
“Nếu kh thoải mái thì thôi…” – Minh khẽ cười, nhưng ánh mắt sâu thẳm.
“Kh, tớ… muốn đến.” – Hạ An đáp, giọng nhỏ nhưng chắc c.
…
Căn hộ của Minh gọn gàng và ấm áp hơn cô tưởng. Ánh nắng chiều hắt qua cửa sổ lớn, chiếu xuống bộ sofa xám, tạo nên kh gian yên tĩnh. Minh pha cho cô một cốc cacao nóng, đặt trước mặt:
“Tớ đoán thích ngọt.”
“Ừ… cảm ơn .” – Hạ An ôm cốc bằng hai tay, hơi nóng lan ra làm gương mặt cô cũng ửng hồng.
Minh ngồi xuống cạnh, khoảng cách gần đến mức cô cảm nhận được hơi ấm từ . Một lúc sau, Minh nghiêng , khẽ gạt sợi tóc rơi xuống má cô. Động tác đơn giản, nhưng khiến Hạ An run lên, tim đập hỗn loạn.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“An, tớ thật sự kh thể kìm được khi ở gần …” – Giọng trầm xuống, ánh mắt nóng bỏng như nuốt trọn l cô.
Hạ An chưa kịp đáp, Minh đã cúi xuống, môi tìm đến môi cô. Nụ hôn kh còn ngập ngừng như trước, mà sâu, mạnh mẽ, cuốn l mọi lý trí. Cô choáng váng, ngón tay bất giác bấu nhẹ vào áo sơ mi .
Minh vòng tay ôm trọn eo cô, kéo sát lại. Nụ hôn kéo dài, xen lẫn những khoảng ngắt để cả hai thở dốc, lại tiếp tục đắm chìm. Khi bàn tay trượt xuống nắm l bàn tay nhỏ bé, kéo về phía lồng n.g.ự.c rắn chắc, Hạ An run rẩy, nhưng kh hề đẩy ra.
Kh gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng thở gấp gáp và nhịp tim dồn dập. Minh khẽ đặt cô nằm nghiêng xuống sofa, cánh tay chống phía trên, ánh mắt dán chặt vào đôi mắt ướt long l của cô.
“Nếu kh muốn… tớ sẽ dừng lại.” – Minh nói khẽ, hơi thở phả trên môi cô, đầy khát khao nhưng cũng xen lẫn sự kiềm chế.
Hạ An cắn môi, ngập ngừng, khẽ gật đầu.
Chỉ một cái gật thôi, Minh như được giải thoát. cúi xuống hôn tiếp, nụ hôn kéo dài, nóng bỏng hơn, len lỏi xuống bờ cổ mảnh mai. Hạ An khẽ rên nhẹ, đôi bàn tay vô thức ôm chặt lưng .
Kh khí trong căn phòng nhỏ dần trở nên mờ ảo. Mọi cảm xúc yêu thầm bao năm qua giờ hóa thành ngọn lửa bùng nổ, khiến cả hai kh thể ngăn gần nhau thêm nữa.
…
Buổi chiều hôm đó, dưới ánh nắng nhạt dần, cả hai đã một kỷ niệm kh thể quên vừa ngọt ngào, vừa bỡ ngỡ, vừa mãnh liệt. Và từ giây phút , Hạ An biết, tình yêu này kh còn là “yêu thầm” nữa, mà là tình yêu thật sự, chân thành và da diết.
Chưa có bình luận nào cho chương này.