Yêu Thầm
Chương 4: Những Cảm Xúc Lạ Lẫm
Chương 4: Những Cảm Xúc Lạ Lẫm
Buổi sinh hoạt CLB kết thúc, trời đã ngả chiều. Khánh An ôm chiếc máy ảnh mượn từ phòng thiết bị, trong lòng rộn ràng khó tả. Đây là lần đầu tiên cô được chụp ảnh dưới sự hướng dẫn tận tình của Minh Khang, và cũng là lần đầu tiên trái tim cô đập loạn nhịp đến vậy.
Trên đường về, Lan gọi ện:
“An, tối nay ăn cùng bọn kh? cả lớp trưởng nữa đó.”
Khánh An thoáng nghĩ, nhưng lắc đầu:
“Tớ mệt chút, chắc về phòng nghỉ. Các vui nhé.”
Thực ra, cô kh mệt. Cô chỉ muốn một , để thể thả trôi suy nghĩ và hồi tưởng lại những khoảnh khắc ban chiều. Nhất là lúc Minh Khang đứng sát sau lưng, bàn tay chạm khẽ vào cổ tay cô để chỉnh góc máy… da thịt truyền đến hơi ấm làm tim cô như muốn nổ tung.
...
Tối đó, Khánh An mở máy ảnh, lần lượt xem lại những bức hình đã chụp. Đa phần đều lúng túng, góc nghiêng chưa chuẩn, ánh sáng lệch. Nhưng giữa hàng chục tấm ảnh, một tấm rõ ràng nổi bật. Trong khung hình, nụ cười của Minh Khang hiện ra khi đứng trước cửa sổ lớn, ánh hoàng hôn phủ lên gương mặt . Bức ảnh tuy tình cờ nhưng đẹp đến nao lòng.
Khánh An khẽ cắn môi, kéo quyển sketchbook lại, bắt đầu phác họa lại nụ cười . Nét bút run run nhưng càng lúc càng rõ ràng, như muốn ghi khắc vào tim. Đến khi ngẩng đầu, đồng hồ đã chỉ gần nửa đêm.
Cô tựa cằm lên bàn, khẽ thì thầm:
“ Khang… nếu một ngày em đủ dũng cảm, liệu chịu nghe em nói kh?”
...
Một tuần sau, CLB tổ chức buổi chụp ảnh ngoại cảnh ở c viên ven s. Hôm đó trời mát, gió nhẹ, hoa đào đang mùa nở rộ. Minh Khang phân c từng nhóm, còn Khánh An được giao nhiệm vụ làm trợ lý cho – phụ giúp kiểm tra máy, ánh sáng và hỗ trợ nhóm chụp.
Đứng cạnh , cô vừa hồi hộp vừa hạnh phúc. Mỗi khi cúi hỏi:
“Em th góc này thế nào?”
Cô lại lắp bắp:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
“Dạ… em nghĩ ánh sáng hơi ngược một chút…”
cười hiền:
“Đúng , em quan sát tốt lắm.”
Chỉ một lời khen đơn giản thôi nhưng đủ khiến gò má Khánh An đỏ ửng.
Giữa giờ nghỉ, Minh Khang đưa cho cô chai nước suối:
“Em mệt chưa? Uống chút nước .”
Khánh An vội nhận l, ngón tay vô tình chạm vào tay . Khoảnh khắc ngắn ngủi khiến trái tim cô như muốn rơi ra khỏi lồng ngực. Cô cúi gằm mặt, thì thầm cảm ơn, trong khi tai đã đỏ hồng.
...
Khi buổi chụp gần kết thúc, cả nhóm rộn ràng gom đồ. Minh Khang bất ngờ nói:
“Khánh An, ở lại một chút được kh? muốn nhờ em chụp hộ vài tấm hình.”
Cô ngẩng đầu, ngạc nhiên . “Em… em ạ?”
“Ừ.” – gật, ánh mắt dịu dàng – “ nghĩ em sẽ bắt được góc thú vị.”
Khánh An run run cầm máy. đứng dựa vào hàng cây, gió thổi khẽ, cánh hoa bay lả tả xung qu. Dưới ống kính, đẹp đến mức khiến cô nín thở. Mỗi lần bấm máy, cô đều th tim rung lên từng nhịp.
Khi tấm hình cuối cùng hiện trên màn hình, Minh Khang tiến lại gần, cúi xuống xem cùng cô. Khoảng cách giữa họ chỉ còn vài gang tay, hơi thở phả nhẹ bên tai khiến cô rùng .
“Em chụp tốt.” – nói nhỏ, mắt sâu vào mắt cô.
Khoảnh khắc , Khánh An bỗng cảm nhận được thứ cảm xúc lạ lẫm dâng trào. Kh chỉ là yêu thầm từ xa nữa, mà như thể một sợi dây vô hình kéo cả hai lại gần hơn.
Cô vội quay , giấu gương mặt nóng bừng. Nhưng trong lòng, cô biết rõ… trái tim đang từng ngày rơi sâu hơn vào vòng xoáy mang tên Minh Khang.
Chưa có bình luận nào cho chương này.