Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Trong Lặng Lẽ

Chương 15: Chuyện xưa

Chương trước Chương sau

Nhã Vy muốn ngăn cản nhưng lại lực bất tòng tâm, dù kêu rát cả cổ, hai cũng kh nghe. Đành trơ mắt cả hai đánh đ.ấ.m lẫn nhau túi bụi.

Cả hai đánh nhau được một lúc thì bất chợt Tường Lâm ở đâu xong vào, chụp l cánh tay đang ra đòn của hai . Thành Trung thì kh phản ứng gì, ngược lại, Mạnh Hùng vô cùng kinh ngạc. Cái nắm tay của Tường Lâm quả thật mạnh, cánh tay của vô pháp nhúc nhích, hoàn toàn bị Tường Lâm khống chế.

Tường Lâm bèn lên tiếng:

- Hai chịu dừng lại chưa?

Thành Trung dĩ nhiên kh phản kháng, lập tức bu tay.

Mạnh Hùng cũng dừng lại, bởi vì xem ra Tường Lâm cũng kh giống như trong lời đồn. ều vẫn cứng miệng, hướng về phía Thành Trung lớn tiếng:

- Nể mặt Nhã Vy bữa nay tao kh tính toán với mày…

Thế nhưng, Thành Trung nào cho nói hết câu, lại tiếp tục khịa:

- Ủa chứ kh đánh kh lại à?

- Ai đánh kh lại, ngon đánh tiếp nè.

Mạnh Hùng lại giận sôi máu. Hai lại chuẩn bị tiếp tục ra tay thì lại bị Tường Lâm ngăn cản:

- Được . Trung à, bớt nói vài câu .

sang Mạnh Hùng nói:

- Xin lỗi bạn về sự thất lễ của em .

Nói xin lỗi, nhưng thực tế lực tay của lại gia tăng trên bàn tay đang nắm vào cánh tay của Mạnh Hùng. Tuy thưởng thức Mạnh Hùng nhưng kh nghĩa là sẽ để cho muốn nói thì nói. "Hoàng tử xấu xí ngu ngốc vô dụng của tập đoàn Hải " cái câu này, sớm muộn cũng sẽ tự xóa bỏ. Cũng xem như trả ơn nguyên chủ đã cho cơ hội trọng sinh. Vừa nãy khi nghe câu này, sâu trong tiềm thức của … mà nói đúng hơn là của nguyên chủ, cảm th khó chịu. Một số hình ảnh trong quá khứ hiện lên. Lúc nguyên chủ còn nhỏ bị đám trẻ ức hiếp, nhục mạ….

Mèo A Mao Huỳnh Mai

"Ha ha… đồ hoàng tử xấu xí"

"Đồ vô dụng"

"Đồ ngu"

Còn nhiều, nhiều lời khó nghe nữa. lẽ nguyên chủ cũng kh hoàn toàn khù khờ, mà do quá tự ti nên tự biến thành khù khờ thôi. Cũng vì áp chế cái xúc cảm khó chịu này mà lúc Thành Trung ra mặt mới kh ngăn cản, để cho hai đánh nhau.

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Tường Lâm nắm l cánh tay của Mạnh Hùng tr nhẹ nhàng nhưng trên thực tế chỉ Mạnh Hùng mới biết, mà còn ra lực nữa thì đảm bảo xương chỗ đó của sẽ bị nát bét. Đây cũng xem như là Tường Lâm đang cảnh cáo .

Được ! thừa nhận, Tường Lâm lợi hại. chịu thua.

Mạnh Hùng bèn nói:

- Kh gì! Cũng do sai trước kh nên xúc phạm .

Tường Lâm vẫn đeo khẩu trang nhưng thể th ý cười trong ánh mắt :

- Kh gì.

Tường Lâm liền bu cánh tay của Mạnh Hùng ra, làm trong lòng âm thầm thở phào một hơi.

Sau đó thì Thành Trung lái xe đưa Tường Lâm và Nhã Vy về nhà.

Trên xe Nhã Vy thắc mắc hỏi mối quan hệ của Tường Lâm và Thành Trung là thế nào, tại Thành Trung lại gọi Tường Lâm là , trong khi Tường Lâm nhỏ tuổi hơn. Tướng Lâm mới nói là Thành Trung là em của bạn thân của , nên theo vai vế của bạn đó mà gọi luôn. Nhã Vy nghe vậy cũng kh nghĩ nhiều, liền tin tưởng.

Nhưng Thành Trung chợt hỏi:

- Vậy em và cái thằng yếu sinh lý kia là quan hệ gì?

"Thằng yếu sinh lý" trong miệng Thành Trung dĩ nhiên là Mạnh Hùng. Tuy kh biết vì Thành Trung lại thành kiến với Mạnh Hùng như vậy nhưng Nhã Vy cũng thành thật đáp:

- Trước kia Hùng là hàng xóm của em ở dưới quê.

Khi xưa nhà Mạnh Hùng và nhà bà ngoại Nhã Vy ở cạnh nhau. Hai bên qua lại thân thiết, xem nhau như thân trong nhà. Tuy nhiên năm Mạnh Hùng 14 tuổi thì mẹ Mạnh Hùng qua đời, kh bao lâu thì cha Mạnh Hùng l vợ khác. Nhưng bà mẹ kế này lại khá độc ác, luôn tìm cách này nọ khiến cho cha Mạnh Hùng đánh mắn , kh quan tâm là đúng hay sai. Mạnh Hùng tức giận mới bỏ nhà ra . Đi suốt 6 năm trời kh một tin tức. Mãi cho đến khi ngoại cô mất, cô mới gặp lại được . Tuy nhiên, chỉ về thắp nén nhang cho bà ngoại lại ngay, cũng kh thèm ghé nhà thăm cha , lẽ hận cha . Lúc đó, Nhã Vy cũng kh biết làm gì và ở đâu. Cho đến khi cô theo cha mẹ nuôi đến thành phố B này mới lần thứ hai gặp lại .

Nhớ lúc đó, cha mẹ nuôi cho cô đến trường học. Ngày đầu tiên đến trường cũng đâu biết ai tốt ai xấu. Nên bạn rủ chơi cũng vui vẻ đồng ý. Ai ngờ chúng lạ dắt cô đến quán bar, lúc đó cô vô cùng sợ hãi, liền bỏ chạy ra ngoài. Tuy nhiên, lại bị một đám th niên kh ra gì ngăn lại chọc ghẹo, còn đám bạn thì ngồi đó cười hả hê. Cô mới biết hóa ra bị tụi nó lừa, tuy nhiên đã quá muộn, đám th niên đã bao vay cô, còn xé áo cô nữa. Dù cô cầu xin, chống trả thế nào chúng cũng kh bu tha. Tưởng rằng cuộc đời của cô thế là hết, lại kh ngờ một th niên đã xuất hiện và gọi tên cô:

- Bé Vy!

Cô bất giác ngẩng đầu lên thì th Mạnh Hùng, cô vẫn nhớ cái dáng vẻ của khi về thắp nhang cho ngoại cô. Đặc biệt là cái mái tóc bạc trắng kia. Bởi vì cô từng hỏi là " đầu bạc trắng vậy?" mới đáp là do thích màu trắng nên nhuộm màu trắng thôi. Cho nên dù trong ánh đèn mờ ảo của quán bar cô vẫn thể nhận ra .


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...