Yêu Trong Lặng Lẽ
Chương 17: Tên đầu đất
Đêm đó, Nhã Vy cũng kh tài nào vào giấc ngủ được. Trong tâm trí cô cứ hiện lên cái hình ảnh lúc Tường Lâm ra tay chế ngự hai Thành Trung và Mạnh Hùng. Dáng vẻ của Tường Lâm lúc kh khác gì Kiều Tường Lâm, mà cô đã yêu trong lặng lẽ suốt m năm qua.
Hai quả thật giống nhau, từ tên họ cho đến…. Cả khuôn mặt. Nhã Vy hàng ngày đều tiếp xúc với Tường Lâm, đương nhiên là sẽ để ý đến khuôn mặt của . Nếu như chỉ một bên má kh tỳ vết thì Tường Lâm quả thật khá giống với cô đã yêu. Bây giờ ngay cả tư thế lúc đánh nhau cũng giống nốt. Trong đầu cô chợt lóe lên một ý nghĩ, khi nào Tường Lâm cũng chính là Kiều Tường Lâm kh?
Tuy nhiên, cô cũng đã nh phủ nhận. Một c.h.ế.t thì thể sống lại được chứ. Hơn nữa, Kiều Tường Lâm mà cô yêu đã ba mươi m tuổi , già hơn Tường Lâm nhiều. Con làm thể tự nhiên trẻ lại được. lẽ cũng chỉ là giống mà thôi.
Vẫn kh tài nào chợp mắt được, Nhã Vy đành ngồi dậy, xuống giường định ra ban c hóng gió. Nhưng kh ngờ lại th Tường Lâm đã đứng ngoài đó tự khi nào, bóng lưng dường như cô tịch mà về một phương xa nào đó.
Cô nhẹ nhàng bước ra đứng cạnh nhưng cũng vẫn cách một khoảng. Cô th ánh mắt Tường Lâm vẫn về một phương nào đó, hoàn toàn kh phản ứng gì, lẽ cũng kh hay biết cô đã đến gần. Tuy nhiên, cô còn chưa kịp mở miệng hỏi thì đã lên tiếng:
- Lại kh ngủ được ?
Nhã Vy ngạc nhiên trước câu hỏi của . "Lại kh ngủ được". Đúng là từ lúc biết tin Tường Lâm đã chết, kh đêm nào mà cô thể yên giấc. Chỉ cần nhắm mắt lại thì hình bóng lại hiện về, cô lại suy nghĩ m.ô.n.g lung này nọ, cho nên khó vào giấc ngủ, cho đến bây giờ cũng vậy. Chỉ là, từ lúc gả vào đây, mặc dù kh ngủ chung giường nhưng cũng ngủ chung phòng với Tường Lâm, nên cô cố gắng trở nhẹ nhàng để kh làm thức giấc. Kh ngờ, vậy mà cũng biết được, lẽ cô thật sự đã làm phiền giấc ngủ của chăng.
Nhã Vy kh khỏi áy náy nói:
- Xin lỗi! kh cố ý qu rầy giấc ngủ của . Chỉ là …
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Cô cũng kh biết nói thế nào, bởi vì chứng mất ngủ này của cô là do tâm bệnh. Tâm bệnh tâm dược trị, nhưng mà tâm dược cũng đã mất .
Tường Lâm cũng kh quay lại cô, nhưng vẫn mở miệng lên tiếng:
- nghĩ đó cũng kh muốn th cô khổ sở như thế này đâu.
luôn biết tâm bệnh của cô là do , bởi những lúc cô quá mệt mỏi mới nhưng trong miệng vẫn gọi tên . Nếu như mà cô bị bắt buộc l kh là mà là một đàn khác, chắc lẽ cuộc sống của cô đã kh khác gì địa ngục . đàn nào mà thể chịu đựng được vợ của luôn nghĩ về đàn khác, thậm chí trong giấc ngủ cũng gọi ra tên. Đó chính là một sự sỉ nhục lớn nhất đối với một chồng, một đàn . Cô nhất định sẽ bị tra tấn từ thể xác đến tâm hồn. Nghĩ đến ều đó thôi thì cũng đã cảm th xót xa. lại càng kh tư cách đối mặt với cô. Bởi vì kh xứng.
Nghe nói, Nhã Vy lại cúi đầu buồn bã:
- Mà lẽ cũng kh biết.
Tường Lâm chợt quay đầu cô, định mở miệng nói gì đó, nhưng nghĩ tới ều gì lại thôi. Tiếp tục quay mặt về một phương trời nào đó. Một lúc sau, mới mở miệng:
- Thành Trung đã nói cho nghe chuyện của cô.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhã Vy cũng kh phản ứng gì. Tường Lâm và Thành Trung thân nhau như vậy, nên kể cho biết là chuyện bình thường. Cô chợt hỏi:
- Vậy chắc cho rằng ngốc kh?
Mặc dù đối tượng đó là nhưng vẫn thẳng t đáp:
- Đúng vậy!
Nhã Vy khẽ gật đầu:
- lẽ ai cũng sẽ cho rằng ngốc nhưng mà…
Cô chợt hỏi :
- đã từng yêu một nào chưa?
Tường Lâm khựng lại. đã từng yêu nào chưa ư? Lúc trước cho rằng yêu Th Nhã nhưng sau này mới biết là kh . lẽ cũng chưa từng yêu bất kỳ một nào. Tường Lâm khẽ lắc đầu:
- Chưa.
Nhã Vy nhẹ nhàng cong lên khóe môi kh son mà vẫn hồng.
- Nếu một ngày thật sự yêu một ai đó bằng tất cả tấm lòng, lẽ sẽ kh cho rằng ngốc.
Một khi đã yêu thì kh ai mà kh ngốc cả. Cho dù hoàn toàn kh yêu , thậm chí còn kh biết là ai. Miễn là ngày ngày được th đó nói cười vui vẻ thì bản thân cũng sẽ vui theo. Mà quan trọng hơn là… vẫn tồn tại. Còn như cô bây giờ, cũng đã kh còn để cô th nữa . Cô thà như trước kia, hàng ngày được nấu những món ăn cho . Mặc dù biết rằng cũng kh biết là do cô nấu nhưng như thế cô cũng đã thỏa mãn lắm .
Nhã Vy bỗng nhiên nhớ lại những chuyện xưa mà kh kiềm được nước mắt, cứ để nó tự nhiên lăn dài trên má.
Tường Lâm th cô như vậy cũng kh biết làm . Nói thật, hoàn toàn kh biết cách an ủi con gái đâu. mà biết thì kiếp trước đâu đến nỗi ba mươi m cái xuân x mà còn độc thân. Nếu Th Nhã kh chủ động mặt dày thì cũng chẳng dễ dàng gì để cô ta vào trong mắt.
Cho nên, dù đứng trước một mỹ nhân đang rơi lệ đẹp thế này, Tường Lâm cũng chỉ thể tự biến thành khúc gỗ coi như kh th, kh hay, kh biết. Thật đáng thương cho Nhã Vy yêu một tên đầu đất như .
Chưa có bình luận nào cho chương này.