Yêu Trong Lặng Lẽ
Chương 21: Đã đầu thai kiếp khác
Tường Lâm siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc khiếp sợ của lúc này. cười cười nói:
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- nói gì mà kh hiểu gì cả.
Quang Hưng nheo mắt, nghiêm nghị nói:
- kh thích qu co lòng vòng, Kiều Tường Lâm, đừng giả vờ nữa. thể qua mặt được tất cả trong thiên hạ nhưng kh thể nào qua mặt được . Dù hóa thành tro cũng thể nhận ra.
Tường Lâm khó giấu nỗi sự sửng sốt trong mắt. nhíu c.h.ặ.t c.h.â.n mày thẳng vào ánh mắt khẳng định của Quang Hưng. Bất chợt, Tường Lâm nhận ra một ều. Đúng vậy! Quang Hưng kh những là đối thủ đáng gờm mà còn là một bạn, một thầy, hiểu hơn ai hết. thể thành c trên sự nghiệp đa phần cũng nhờ . nói đúng, thể qua mặt được tất cả trong thiên hạ, nhưng sẽ kh thể nào qua mặt được .
Hơn nữa, hôm nay Quang Hưng tìm gặp thì khẳng định đã theo dõi lâu . Với cá tính của , nếu chuyện gì kh nắm chắc thì sẽ kh bao giờ hành động. Đã thế thì hơi đâu trốn trốn tránh tránh làm chi nữa, đến sớm cũng là đến, đến muộn cũng là đến thôi.
Tường Lâm nở nụ cười, thong thả trở lại kéo ghế ra ngồi đối diện Quang Hưng. Cho một ngón tay cái:
- Chính là . Đúng là hóa thành tro cũng nhận ra thật. Xin bái phục.
Trong lòng Quang Hưng lúc này tuy rằng vui mừng nhưng bên ngoài vẫn giữ thái độ lạnh nhạt như mọi khi. vết bớt xấu xí trên mặt Tường Lâm, bỗng đưa tay lên muốn chạm vào xem thử, coi là thật hay giả. Nhưng Tường Lâm lại tưởng Quang Hưng lại muốn ra tay đánh , nên theo bản năng vội nghiêng đầu né ra, đồng thời đưa tay lên gạt tay ta ra. Trực tiếp dùng một tay tấn c Quang Hưng giống như mọi khi hai bắt đầu đấu với nhau. Tường Lâm cũng kh muốn như vậy, nhưng thói quen hai mươi m năm đấu lẫn nhau thật kh thể sửa được, dù bây giờ đã là một khác.
Quang Hưng ban đầu khá bất ngờ nhưng cũng vui vẻ, kh ngần ngại cũng dùng một tay đấu lại với Tường Lâm. Đây chính là Tường Lâm! Đứa em trai số khổ của . Dù bề ngoài Tường Lâm thay đổi thế nào nữa, thì bản chất thật vẫn hiện lên khi đánh nhau với . Liều mạng và bất chấp tất cả, kh một nào thể bắt chước được bản chất đó của Tường Lâm được. Đây mới xứng đáng là em trai của , con cháu của nhà họ Diệp.
Quang Hưng vô cùng hưng phấn, theo bản năng mà đấu hết sức với Tường Lâm. Bởi khi xưa hai hễ đấu thì đều sẽ dùng toàn lực, cũng kh bởi vì Tường Lâm là em ruột của mà sẽ nhường. Tuy nhiên, Tường Lâm chợt kêu lên đau đớn:
- A....
Bàn tay Tường Lâm đã bị Quang Hưng bẽ trật. Quang Hưng hốt hoảng bu ra, hô:
- kh?
Tường Lâm rút ray về, dùng tay còn lại xoa xoa cổ tay, lắc đầu nói:
- Bị trật. Chưa gãy! Đa tạ nương tay.
Quang Hưng nhíu mày hỏi:
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
- Vì lại trở thành thế này, vừa nhỏ, vừa yếu, vừa xấu?
Vừa nãy đấu với Tường Lâm, đã quan sát bàn tay của Tường Lâm kh giống trước kia. Tay của Tường Lâm vốn dĩ chai sần, xương cốt cứng rắn, còn bàn tay này tuy cũng của đàn nhưng các ngón tay lại thon dài, xương cốt mềm mại, giống bàn tay của c tử bột, nhỏ lớn kh làm động móng tay.
Tường Lâm thở dài đáp:
- Đã đầu thai kiếp khác !
nheo mắt , đúng là chưa hiểu rõ lắm. Tường Lâm nhẹ nhàng đem mọi chuyện nói ngắn gọn:
- vốn dĩ đã c.h.ế.t ! Nhưng trời thương nên cho mượn xác hoàn hồn sống lại. Thân xác này cùng tên cùng họ với chỉ khác tuổi tác. Bị té cầu thang c.h.ế.t nên nhờ vậy mới được trùng sinh.
Nghe vẽ ly kỳ, nhưng tin Tường Lâm kh nói dối. hỏi:
- Chết như thế nào?
Tường Lâm đáp:
- Bị bạn gái bỏ thuốc, trói c.h.ặ.t t.a.y chân, bịt miệng đem vào nhà hoang. em trai dùng rắn hổ cắn chết. Đốt xác hủy thi diệt tích.
Tường Lâm nói ra nhẹ nhàng nhưng Quang Hưng nghe lại nặng nề. siết chặt nắm tay:
- Yên tâm. nhất định tìm cho được hai kẻ khốn đó trả thù cho .
Tường Lâm vô cùng kinh ngạc. muốn trả thù giùm ? thái độ của Quang Hưng cũng kh nói đùa. Vì chứ? Tường Lâm cũng kh muốn đoán Quang Hưng đang suy nghĩ cái gì trong đầu nữa. Bèn thẳng t hỏi:
- Vì ? Kh chúng ta là đối thủ một mất một còn . giờ đã hoàn toàn thua , vui mừng mới đúng chứ?
Quang Hưng Tường Lâm, định nói rằng "Chú kh đối thủ một mất một còn với mà là em ruột của ." Nhưng lời còn chưa đến bên miệng thì Tường Lâm chợt ện thoại.
……..
em như thể tay chân
Cái nào thương tổn cũng đều đau
Cho nên cố giữ gìn
Chở che bảo bọc lẫn nhau an hòa
Chưa có bình luận nào cho chương này.