Yêu Trong Lặng Lẽ
Chương 27: Giật mình
Nhã Vy khẽ xuống Tường Lâm đang nằm ngủ say dưới đất. Tường Lâm ngủ ý tứ, luôn nằm xoay lưng lại về phía Nhã Vy. Cô nghĩ, lẽ do sợ khuôn mặt của của sẽ làm cho cô sợ hãi. nằm nghiêng như vậy, vừa lúc cũng che lại bên má xấu xí đó.
một nửa khuôn mặt kh tỳ vết của Tường Lâm, lại nhớ đến cái xoa đầu lúc ban ngày, tim Nhã Vy lại thắt lại. Tự hỏi tại Tường Lâm lại càng lúc càng giống với như vậy. Cái xoa đầu , vô cùng quen thuộc, giống y như đã từng xoa đầu cô. Hay chăng Tường Lâm chính là ? Nhưng ều đó lại hoàn toàn kh khả năng.
Nhã Vy u buồn chầm chầm vào Tường Lâm. Lại nhớ lần Thành Trung đã từng nói với cô:
- Lâm… cũng đã kh còn. Chi bằng bây giờ em hãy chấp nhận Tường Lâm , dù cũng vô cùng giống Lâm. Hoàn toàn trở thành một vợ đúng nghĩa.
Nhưng Nhã Vy lại kh thể làm được ều đó. Đúng là Tường Lâm giống cô yêu, nhưng, đó là đó, Tường Lâm là Tường Lâm, dù cho cả hai giống thế nào nữa thì cũng vẫn là hai khác nhau. Cô thà chịu khổ cả đời chứ kh muốn làm tổn thương Tường Lâm. Cô kh thể l Tường Lâm làm thế thân được, như vậy bất c với Tường Lâm.
Th chăn của Tường Lâm chỉ đắp tới phần h của , sợ bị lạnh nên Nhã Vy mới rón rén bước xuống giường, nhẹ nhàng đến cạnh kéo chăn lên. Tuy nhiên, cô kh ngờ, dù cô hành động nhẹ nhàng đến đâu thì Tường Lâm cũng hay được. Bởi vì xưa nay vốn ngủ kh sâu, dù là ngủ say cỡ nào thì chỉ cần một tiếng động nhỏ hay ai đó đến gần , đều thể hay biết. ra đời sớm, trải qua nhiều gian nan, khổ nhọc mới thể thành c. Mà trên con đường đó, cũng kh ít lần đổ máu, kh ít lần tính mạng lâm vào nguy hiểm và cũng tương đương kẻ thù của cũng kh ít. Thế cho nên, kh thể nào ngủ sâu được, sợ một khi mất cảnh giác thì đồng nghĩa với mất mạng. Huống hồ, đã c.h.ế.t một lần, cho nên lại càng sợ cái chết, vì vậy mà theo bản năng lại càng đề phòng, và cũng vì vậy mà giấc ngủ lại càng kh sâu.
Bàn tay Nhã Vy vừa chạm vào chiếc chăn thì Tường Lâm ngay lập tức mở mắt ra. Và lại theo cái bản năng kh tự chủ được của mà xoay bật dậy, túm l cổ của Nhã Vy đè xuống:
- Là ai?
Tường Lâm lạnh lùng gầm lên hung dữ, làm Nhã Vy sợ hãi kh thôi. Nhưng cô biết, lẽ là do cô đã làm giật , chưa hoàn toàn tỉnh ngủ, nên mới vậy. Mặc dù cổ bị bóp đau nhưng vẫn cố gắng hô:
- Là… là… …
Lúc này, Tường Lâm mới hoàn toàn thức tỉnh, th Nhã Vy bị đè dưới thân, còn bị bóp cổ, kh khỏi áy náy, vội bu cô ra:
- Xin lỗi…
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhã Vy được bu ra liền ngồi dậy, xoa cổ ho sặc sụa, nhưng vẫn lắc đầu:
- Khụ…. Kh… kh … khụ… là do đã làm giật ….
Tường Lâm lại bàn rót cho cô một ly nước đưa cho cô uống, nói:
- Lần sau gì cô cứ gọi dậy, ngủ kh sâu, cô gọi khẽ là sẽ hay thôi, đừng tùy tiện chạm vào như vậy. Lỡ như lỡ tay….
Vừa nếu mà ra lực một chút nữa thì kh biết hậu quả sẽ thế nào, nghĩ tới thôi cũng đã sợ .
Nghe những lời nói lại làm Nhã Vy đỗi ngạc nhiên. ngủ kh sâu? Tại chứ? Thường những ngủ kh sâu, đa phần là do tâm họ kh được an ổn, luôn lo lắng về một vấn đề gì đó, chẳng hạn như sợ khi ngủ sâu sẽ bị ai đó l mạng chẳng hạn. Nhưng mà, Tường Lâm lại kh an tâm về chuyện gì? Suy nghĩ lại cô th hoàn cảnh của Tường Lâm cũng gì để lo lắng kh yên đâu. Hay đã trải qua chuyện gì mà cô kh biết được? Nhã Vy bèn quan tâm hỏi:
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- Kh lẽ chuyện gì kh an tâm à?
Tường Lâm khựng lại, cũng kh biết trả lời . Thân phận hiện tại, đúng là đâu gì lo lắng bất an. Là một hoàng tử cao sang quyền quý, được nhà phủng trong lòng bàn tay, yêu thương hết mực. Kh lo kh nghĩ, mỗi ngày chỉ cần ăn ngủ là ổn, thế giới đã khác lo thì cớ gì lại bất an. Tuy nhiên, đó là cuộc sống của hoàng tử Tường Lâm tập đoàn Hải , chứ kh . là chủ tịch tập đoàn Tường Lâm, là một đã trải qua gian khổ nửa đời , đã bị thân yêu và tin tưởng nhất g.i.ế.c chết. Cho nên, dù bây giờ cuộc sống của yên ổn cách m thì tâm của vẫn kh hề yên ổn chút nào. Nó như một phản xạ vô ều kiện khó mà thay đổi được.
ều, những ều đó làm thể nói cho Nhã Vy. cũng chỉ thể trả lời qua loa cho lệ:
- Là vì sợ khuôn mặt sẽ làm khác sợ nên mới ngủ kh sâu.
Tuy nhiên, khi nói thế thì Nhã Vy lại nghĩ " khác" ở đây ngoài cô ra chứ còn là ai. Trong phòng này chỉ hai thôi mà. Cô muốn nói là cô kh hề sợ nhưng nghĩ lại, nếu cô càng giải thích thì Tường Lâm lại sẽ càng thêm suy nghĩ. tự ti, mặc cảm thì chỉ thể dùng hành động để chứng minh cho họ th thôi, chứ nhiều khi nói họ lại nghĩ theo chiều hướng khác. Nhưng mà, Nhã Vy dùng hành động nào để chứng minh cho Tường Lâm th, cô hoàn toàn kh sợ cái khuôn mặt của đây?
Chưa có bình luận nào cho chương này.