Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Yêu Trong Lặng Lẽ

Chương 4: Cưới vợ

Chương trước Chương sau

Kh bao lâu, Tường An đã sang nước ngoài du học, nên cũng kh còn ai ở nhà tr chừng Tường Lâm nữa. Thế cho nên, lúc kh ai ở nhà Tường Lâm cũng kh cần giả vờ lù khù lờ khờ nữa . Mệt chết!

Tường Lâm lên mạng tìm hiểu tin tức về tập đoàn Vĩnh Minh, thì biết được đang bắt đầu xuống dóc. "Ha ha... Thành Trung đúng là một tài năng, chỉ mới m tháng mà đã khiến êu đứng . Vĩnh Minh, Th Nhã! thật chờ mong hai sẽ làm thế nào gượng dậy nổi đây?"

Th Nhã chính là yêu của , hai đã yêu nhau hai năm, nhưng Tường Lâm hoàn toàn kh hiểu vì cô ta lại giúp Vĩnh Minh g.i.ế.c c.h.ế.t , chiếm tập đoàn. Hoặc giả lẽ đây cũng là kế hoạch hai họ đã lên lâu . Th Nhã là do Vĩnh Minh giới thiệu, Tường Lâm bị cô ta ta thu hút bởi sự dịu dàng, ân cần quan tâm và luôn sẵn sàng chia sẻ mọi khó khăn trong c việc cũng như tinh thần. yêu cô ta bằng tất cả tấm lòng, luôn tin tưởng cô ta.

Nhưng thật kh ngờ cô ta lại bỏ thuốc mê bắt trói Tường Lâm đem vào nhà hoang, cùng Vĩnh Minh hợp lại g.i.ế.c c.h.ế.t . Tường Lâm vẫn nhớ mãi nụ cười đắc ý của cô ta khi dần dần mất sự sống. Tường Lâm thì thầm:

- Vĩnh Minh! Th Nhã! Các hãy chờ xem!

Tuy nhiên, trong lúc này thì Tường Lâm đang gặp một sự rắc rối vô cùng lớn. Cha mẹ muốn cưới vợ cho .

Tường Lâm giật muốn nhảy dựng:

- Cái gì? L vợ! Nhưng…

Tường Lâm hô lên nhưng đã bị bà Huỳnh Trúc , mẹ Tường Lâm ngắt lời:

- Mẹ biết con muốn nói gì! Nhưng cơ hội kh đến lần hai con à.

lau nước mắt nói:

- Mẹ mang nặng đẻ đau sinh con ra nhưng kh ngờ con lại kh những xấu mà còn khờ hơn khác. Cha mẹ cũng già kh biết còn sống bao lâu nữa để thể lo cho con.

Tường Lâm trợn trắng mắt, "Chưa được 50 tuổi mà già!". Nhưng bà Huỳnh Trúc lại nói:

- Cô gái này cũng kh tệ, là con nhà d giá, ăn học đàng hoàng lại xinh đẹp. Nếu kh vì c ty ở nhà sắp phá sản thì cũng sẽ kh đồng ý vào nhà này làm dâu đâu. Nếu còn con đường nào khác thì ta nào chịu l một đứa con trai vừa xấu xí vừa khù khờ như con đâu. Mẹ th đây là cơ hội trong đời chỉ một lần thôi.

Tường Lâm vội nói:

- Nhưng mà...

Ông Kiều Ngọc Hải vội cắt lời:

- Con kh cần lo gì cả. Cha mẹ lo hết . Mẹ con nói đúng, đây là cơ hội trong đời chỉ một lần thôi. Con là con trai độc nhất của nhà này, đúng lý tương lai gánh vác sự nghiệp của gia đình. Nhưng…. Haiii…

Ông kh nói nữa nhưng mà tiếng thở dài đã nói lên tất cả. Một th niên vừa xấu lại khù khờ thử hỏi làm mà gánh vác gia đình đây. Tốt nhất nên tr thủ l vợ, nhân lúc bà còn sống sinh ra một đám cháu để sau này còn tr cậy vào.

Tường Lâm lại muốn nói:

- Nhưng...

Lại bị bà Huỳnh Trúc cướp lời:

- Đừng nhưng nhị nữa. Mẹ biết con muốn nói gì mà. Yên tâm . Nó ở nhà chúng ta làm dâu sẽ kh dám ức h.i.ế.p con đâu. Cha mẹ đã bỏ số tiền cho gia đình nó trả nợ . Nếu nó dám bỏ con thì trả hết số tiền đó.

Cha Tường Lâm lại nói:

- Đúng vậy! Đúng vậy! Con cứ yên tâm.

Tường Lâm hắc tuyến. kh nói vấn đề này được kh?

Mẹ Tường Lâm lại nói:

- Được ! Quyết định như vậy ! Giờ cha mẹ coi thầy chọn ngày lành cho hai đứa tổ chức lễ cưới đã. Mẹ hồi hộp quá nè!

kéo Kiều Ngọc Hải một mạch ra ngoài. Bỏ Tường Lâm mắt chữ A mồm chữ O cứng họng nãy giờ kh nói được lời nào: "Cái gì thế này! kh ai nghe nói hết vậy!"

Thế là, Tường Lâm hoa hoa lệ lệ trở thành chú rể.

Đến ngày cưới, nói là đám cưới cũng kh . Chỉ là gia đình nhà gái đưa cô dâu đến nhà trai làm lễ ra mắt hai họ về. Cô dâu đúng là xinh đẹp nhưng mặt buồn so, kh khóc cũng là may. Bị cả nhà bán l tiền đâu kh buồn. Một cô gái xinh đẹp lại bị ép gả cho một vừa xấu vừa khờ, nếu là khác đã đập đầu c.h.ế.t quách cho xong .

Tối đến, Tường Lâm bước vào phòng th cô chỉ lẳng lặng ngồi đó mà kh nói tiếng nào. Ánh mắt như vô hồn mà ra ngoài cửa sổ. khẽ nói:

- Nếu cô kh muốn, cũng kh miễn cưỡng.

đàn nào cũng vậy, đứng trước một cô gái xinh đẹp ai mà kh động lòng. Dù kh là tình yêu thì t.ì.n.h d.ụ.c cũng là ều cần thiết. Nhưng , Kiều Tường Lâm, sẽ kh bao giờ miễn cưỡng bất kỳ một ai.

Nói , Tường Lâm định bước ra khỏi phòng. Tuy nhiên, khi bàn tay vừa mới chạm vào nắm vặn cửa thì cô dâu vẫn luôn im lặng ngồi thừ ra đó lại lên tiếng:

- Xem ra kh là một kẻ ngốc như lời đồn.

Nghe cô gái nói, Tường Lâm cũng kh ngoái đầu lại. Nhưng trên miệng lại nở một nụ cười nhạt, kh cả, nói:

- Là lời đồn mà.

mở cửa bước ra ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-trong-lang-le/chuong-4-cuoi-vo.html.]

Tuy nhiên, vừa mới mở cánh cửa ra thì đã bắt gặp hai khuôn mặt của Kiều Ngọc Hải và bà Huỳnh Trúc . vẻ như họ đang muốn ghé tai vào cửa nghe lén thì . Khi Tường Lâm vừa mở cửa ra, họ đã giật nảy , vội vàng đồng th:

- con còn chưa ngủ?

Tường Lâm hắc tuyến, hai vợ chồng này đúng là tâm linh tương th. lại hỏi lại:

- Vậy cha mẹ cũng còn chưa ngủ ạ?

Hai bà ậm ờ nhau, liệu thể nói là họ cố tình rình kh? Nhưng mà sợ để con cái biết được thì sẽ cười vô trong mặt, nên hai bà cứ liếc qua, kẻ lại mà kh biết trả lời . Tường Lâm đương nhiên ra hai bà muốn cái gì. Nhưng cũng kh muốn làm hai xấu hổ trước mặt con dâu mới. Bèn lên tiếng:

- Cha mẹ yên tâm, nàng dâu này hiền lắm, kh ức h.i.ế.p con.

Ông bà như bắt được cọng rơm cứu mạng, vội vàng theo đà mà lên tiếng:

- Mẹ đương nhiên biết, mẹ là sợ con dâu mới về còn lạ lẫm nên định lên hỏi xem cần gì kh thôi.

Ông Kiều Ngọc Hải cũng phụ họa theo mà gật đầu, nhưng lại nói:

- Đúng đó, cha cũng muốn xem con cần cha giúp gì kh.

À… kh mở miệng thì thôi, nói ra cái làm kh khí đột nhiên đình trệ. Tường Lâm ngước mắt lên trần nhà, coi như kh nghe gì hết. Bà Trúc thì lườm một cái, nói nhỏ chỉ hai bà nghe:

- Cái này, nói kh sợ con cái nó cười cho.

Ông Hải cũng cảm th câu nói vừa của cũng hơi kỳ kỳ, nhưng chỉ tại lúc nhất thời cũng kh biết nói làm , mà lỡ nói sau rút lại được đây. Mặt già đành đỏ lên, nghe vợ dạy bảo.

Cũng may cô dâu trong phòng bước ra, lễ phép nói:

- Dạ thưa cha mẹ. Cha mẹ kh cần lo cho con. Con cảm th tốt ạ.

Nghe con dâu nói thế, bà liền cười cười nói:

- À ờ… thôi cũng khuya , hai đứa ngủ sớm . Cha mẹ cũng ngủ đây.

Mèo A Mao Huỳnh Mai

Nói còn nh hơn chạy, vội vàng biến mất trong tầm mắt hai đứa con.

Xem ra đêm nay Tường Lâm đành cùng cô dâu mới này ngủ chung phòng . Chỉ là…

Tường Lâm sờ lên vết bớt trên má của , là sợ nữa đêm sẽ hù dọa cô gái này mất.

Cô gái dường như hiểu được suy nghĩ của , khẽ nói:

- đừng lo. sẽ kh bị dọa sợ.

bộ dáng ngây thơ và đôi mắt tròn đen láy, long l như hồ nước mùa thu. Tường Lâm kh khỏi thầm cười trong lòng, nghĩ cô gái này vốn sợ nhưng lại cố gắng kiên cường thôi. Mà dù đã là vợ chồng nhưng nói thật còn kh biết tên cô, chính xác là kh thèm để ý thì đúng hơn. mới chợt hỏi:

- Cô tên gì?

Dường như cô cũng kh tỏ ra ngạc nhiên khi kh biết tên , bèn đáp:

- Nhã Vy. Lâm Nhã Vy.

Tường Lâm định mở miệng nói gì đó thì Nhã Vy lại lên tiếng hỏi:

- Còn ?

Tường Lâm hơi ngạc nhiên một chút nhưng cũng liền hiểu được. Nhã Vy cũng giống như , vốn kh xem trọng cuộc hôn nhân này nên cũng chẳng cần chú ý tên đối phương làm gì. đáp:

- Tường Lâm. Kiều Tường Lâm.

Nghe ba chữ Kiều Tường Lâm, Nhã Vy ngẩn tròn xoe mắt vào . Trong mắt như ngấn lệ dường như sắp trào ra. Nhưng chỉ trong nháy mắt Nhã Vy đã bình thường trở lại, đôi mi dài cong vút khẽ rũ xuống, quay mặt khẽ thì thầm:

- Tên vậy mà giống hệt tên đó.

Tuy Nhã Vy nói nhỏ nhưng Tường Lâm lại nghe rõ ràng. " đó" trong miệng cô tên giống lẽ là quan trọng trong lòng cô. thể là yêu cũng kh chừng. cũng kh nghĩ đó chính là kiếp trước, bởi vì tên giống trên đời nhiều. Tường Lâm kh nói gì, chỉ nhẹ thở dài, tội nghiệp cho Nhã Vy. cũng kh muốn một cô gái như vậy vì mà chịu đau khổ, khẽ nói:

- Yên tâm . Cô ráng chịu đựng. Một đoạn thời gian nữa sẽ trả tự do cho cô, số nợ của gia đình cô cũng sẽ được xóa sạch.

Đúng vậy! Sau khi trả được thù sẽ đường đường chính chính bước ra ánh sáng. Ngày đó cũng sẽ sớm đến thôi.

Nhã Vy kinh ngạc xoay . Tuy nhiên, lúc này đã l gối của quăng dưới đất, nằm xuống nhắm mắt . Nhã Vy cũng chỉ thể leo lên giường nằm xuống. Nhưng mà, tật của cô lạ chỗ sẽ khó ngủ, cứ trằn trọc lăn qua lộn lại, trong đầu cứ suy nghĩ về lời vừa nói: "Một đoạn thời gian nữa sẽ trả tự do cho cô".

Tự do ư? Cô còn cần tự do để làm gì? đã kh còn trên đời, cô còn sống ý nghĩa gì nữa. Kể từ khi biết tin đó chết, cô như trở thành một cái xác kh hồn. Cuộc sống hàng ngày trở nên vô cùng nhạt nhẽo, vô vị. Kh còn ai cho cô lén từ xa, kh còn ai để cho cô hàng ngày ngóng tr tin xuất hiện trên báo. Mặc dù lẽ hoàn toàn kh nhớ rõ cô, nhưng trong lòng cô đã khắc sâu bóng hình đó ngay từ lần đầu gặp gỡ.

Nhã Vy l ện thoại mở ra hình ảnh một đàn tuấn nhưng khí chất lại lạnh lùng đến đáng sợ. Nếu Tường Lâm th khẳng định sẽ nhận ra, đàn đó kh ai khác chính là . Kiều Tường Lâm, chủ tịch tập đoàn Tường Lâm.


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...