Yêu Trong Lặng Lẽ
Chương 41: Cậu nghĩ cậu là đứa trẻ bị bỏ rơi sao?
Ngoài vườn.
Tường Lâm chậm rãi đến bên cạnh đàn đang đứng kho tay ngắm m b hoa hướng dương đang nở rộ đón ánh mặt trời.
Dường như cảm nhận được đến, đó quay đầu lại vào Tường Lâm. Trong mắt đầy ý cười dường như cũng đoán biết được Tường Lâm sẽ tìm gặp vậy.
Tường Lâm cũng nhếch môi cười cười. Đi đến đứng ngang hàng với nọ, lên tiếng hỏi:
- Ai đã làm bị thương?
Quang Hưng nhàn nhạt đáp:
- Là ai kh quan trọng, bởi vì, chúng đều đã lãnh hậu quả thích đáng.
Tường Lâm nhoẻn miệng cười:
- biết! Ngay khi được tin tức của thì đã biết. Diệp Quang Hưng là thù tất báo mà.
Quang Hưng gật đầu, kh phản bác. Nhưng ta lại sang Tường Lâm trầm giọng hỏi:
- Vậy còn thì ?
Tường Lâm vào những đóa hướng dương đang đong đưa trước gió. ngửa đầu hít một hơi thật sâu. Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh con gái nào đó. chợt nở nụ cười, một nụ cười hạnh phúc:
- lẽ lúc trước cũng giống như . Nhưng bây giờ… chỉ muốn được th thản thôi.
Quang Hưng vô cùng ngạc nhiên:
- Vĩnh Minh và Th Nhã thì ?
Tường Lâm thản nhiên đáp:
- Lúc trước đúng là vô cùng hận. Nhưng mà gần đây đã kh còn nữa. Mà ngược lại cảm th bản thân lỗi nhiều hơn.
Quang Hưng kh hiểu Tường Lâm lại suy nghĩ như vậy, vừa kinh ngạc cũng vừa thắc mắc:
- Vì ?
Tường Lâm kho tay lại, bình thản nói với Quang Hưng:
- Thật ra cũng đã suy nghĩ về ều này lâu. chỉ là một đứa trẻ bị bỏ rơi, nếu kh cha mẹ Vĩnh Minh nhặt về cưu mang, lẽ cũng đã c.h.ế.t trong cái thùng rác nào đó . Huống hồ, tuy họ kh thương như Vĩnh Minh nhưng họ cũng kh hành hạ gì, cũng càng kh nói cho biết là con nuôi của họ.
Nếu kh vì cha Vĩnh Minh say rượu thì chắc lẽ Vĩnh Minh cũng kh biết chỉ là con nuôi của họ. Cũng sẽ kh ý định g.i.ế.c để cướp l tập đoàn. cũng sẽ vẫn là một thằng con trai út ở nhà được cưng chiều nhất, muốn gì được n. Mỗi lần th mặt thì sẽ xè tay xin tiền. cũng sẽ giống như cái thân thể này vậy. Là một hoàng tử suốt ngày cũng chẳng biết làm gì ngoài việc ăn ngủ. Dù cho trời sập xuống cũng đã khác lo.
Mèo A Mao Huỳnh Mai
Tuy nhiên, đối với thân thể này thì được đó. Bởi vì, Tường Lâm vừa xấu vừa khù khờ, cho dù bị giam trong một cái lồng son cũng kh hề cảm th gì, ngược lại, còn sẽ cảm th như vậy mới là an toàn nhất.
Nhưng, Vĩnh Minh thì kh.
kh những kh xấu, mà lại còn chút ển trai. cũng kh khù khờ, hơn nữa cũng th minh. Cho nên, cũng sẽ kh chịu bị giam trong cái lồng son do tạo nên. lo cho tất cả nhưng lại kh cho dược tự do tung hoành. Thử hỏi làm kh nghẹn khuất, kh hận cho được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-trong-lang-le/chuong-41-cau-nghi-cau-la-dua-tre-bi-bo-roi-.html.]
Cũng giống như hiện tại. Khi mới tiếp thu cái thân thể này, cũng cảm th khó chịu, luôn theo dõi hai mươi bốn trên hai mươi bốn. Muốn làm gì cũng lén lút. Cũng may bản lĩnh, nếu kh chắc cũng đã bị nghẹn chết.
Tuy nhiên, sau khi nghe Tường Lâm nói xong. Quang Hưng chợt hỏi lại một câu:
- nghĩ là đứa trẻ bị bỏ rơi ?
Trong giọng nói của Quang Hưng lại chút chua xót, nghẹn ngào. Tường Lâm cũng thể nghe ra được. Trực giác cho biết là Quang Hưng biết cái gì đó, cho nên, kh khỏi tò mò hỏi:
- nói vậy là ?
Quang Hưng quay đầu Tường Lâm. Lúc này trong mắt ta chút đỏ lên, tựa như muốn khóc nhưng lại cố nén lại, nhưng cũng thể chỉ là bụi bay vào mắt mà thôi.
Chí là, Quang Hưng chỉ quay đầu Tường Lâm một cái lại quay lại vào m b hướng dương. Tuy nhiên, ánh mắt của ta tựa hồ kh vào m b hoa hướng dương đó, mà là về một phương vô định nào đó.
ta chợt mở miệng, nói một chuyện kh hề liên quan:
- Nhà họ Diệp của năm xưa cũng d tiếng trong giới thượng lưu. Cha là con một nên được hưởng hết gia sản. Cũng bởi vì vậy mà cũng kh ít đã đố kỵ, g ghét.
Đó là ều hẳn nhiên thôi. Con mà! Nghèo thì khi dễ, giàu thì g ghét. Cho nên mới câu: "Biết sống cho vừa lòng " là như vậy.
Nhưng mà Quang Hưng nói lý lịch nhà ta cho Tường Lâm nghe làm gì? Đâu liên quan gì tới vấn đề đang nói đến đâu?
Tường Lâm đang tự hỏi thì lại nghe Quang Hưng nói tiếp:
- Chính vì vậy, ngay khi em trai của vừa ra đời chưa đầy ba tháng tuổi đã bị kẻ khác bắt c.
Tường Lâm nhíu mày, theo bản năng hỏi:
- Tống tiền?
Quang Hưng khẽ đáp:
- Ban đầu đúng là vậy. Nhưng mà cha mẹ trên đường mang tiền tới nơi hẹn thì xe phát nổ. Cả hai kh ai sống sót.
Tường Lâm cũng chẳng biết nói gì. Chỉ thể lặng im nghe Quang Hưng nói tiếp:
- Lúc đó, chỉ mới sáu bảy tuổi thôi. Vừa hay tin cha mẹ bị tai nạn chưa kịp phản ứng thì bên ngoài một đám cướp xong vào nhà cướp sạch mọi thứ và g.i.ế.c tất cả trong nhà. Lúc đó, bà v.ú ôm ẩn nấp dưới hầm bí mật mới thể tránh được một kiếp.
- Sau đó thế nào?
Tường Lâm buột miệng hỏi.
Quang Hưng im lặng giây lát như đang nhớ lại chuyện xưa. nói:
- Sau đó, bà v.ú mang về quê của bà tránh nạn.
Lúc đó bà v.ú mới nói cho Quang Hưng biết, mọi chuyện chính là âm mưu của chú họ của Quang Hưng. Hòng cướp l gia sản của nhà ta. Cha mẹ Quang Hưng đều biết ta đã ngấm ngầm muốn hại gia đình họ lâu, chỉ là kh ngờ tới, ta lại thể ra tay tàn nhẫn như vậy. Kh tiết bắt c một đứa trẻ, cài b.o.m trên xe, dàn dựng một cuộc cướp của g.i.ế.c .
Chưa có bình luận nào cho chương này.