Yêu Trong Lặng Lẽ
Chương 7: Vợ của sư phụ
Nhã Vy từ từ mở ra đôi mắt, th ngồi bên cạnh thì vô cùng ngỡ ngàng. Tường Lâm lúc này ngồi cúi đầu xem ện thoại, thân hình lại song song với cạnh giường, nên Nhã Vy chỉ th một bên má kh tì vết của . Mà cũng chính là do ểm này nên Nhã Vy tưởng đã gặp được "Tường Lâm" cô ngày nhớ đêm mong.
Cô vội vàng bật dậy ôm chầm l , khóc nức nở:
- Hức hức… em… em cuối cùng cũng gặp được .
Tường Lâm: "..."
Cô đột ngột ôm l làm giật suýt nữa đánh rơi luôn cái ện thoại. Nhưng mà nghĩ, lẽ cô bé này đã hoa mắt lầm là yêu của cô . Tường Lâm khẽ lắc đầu, nắm l đôi tay đang ôm bụng , bỏ ra, xoay lại, làm cô đối diện với chính , nói:
- Nhã Vy. Cô cho kỹ là ai?
Lúc này Nhã Vy mới tròn xoe đôi mắt đầy nước mắt vào . Th này kh mà cô yêu thương, nước mắt một lần nữa lại rơi. Nhưng mà cô đã kh còn khóc ra tiếng nữa, thay vào đó, giống như là đang cố nén lại nước mắt thì đúng hơn. Sau đó cô khẽ nói:
- Xin lỗi!
Tường Lâm nhíu mày, cảm th hình như bản thân đã gây ra tội lỗi tày trời. đã chia cắt tình yêu của khác. thở ra một hơi, nói:
- đó ở đâu? sẽ mang cô gặp ta.
lẽ cũng nên giải thích rõ ràng với kia. Tuy nhiên, Nhã Vy lại nói:
- …. đã kh còn trên đời này nữa.
Giọng của cô nghèn nghẹn, như muốn khóc mà lại cố nén kh khóc.
Tường Lâm cũng kh biết nói gì, nếu là sống thì còn giúp được. Đàng này đã c.h.ế.t thì mà giúp đây. Nhưng mà bây giờ đã hiểu vì Nhã Vy lại nói cuộc đời này kh còn ý nghĩa gì với cô . Kh là vì bị ép gả cho mà là do yêu đã kh còn trên đời. Xem biểu hiện của cô như vậy, khẳng định cô yêu đó. Đúng là một cô gái si tình. Đâu giống như…. Nhớ tới Th Nhã, ánh mắt lại ngập tràn hận ý. Nhưng mà, lẽ thật sự cũng kh yêu cô ta, nếu như thật sự yêu thì đã đau khổ, xem cuộc sống này nhạt nhẽo vô vị như Nhã Vy .
cũng kh biết an ủi một cô gái như thế nào nên đành để cô yên tĩnh nghỉ ngơi, bản thân ra ngoài. Nhưng nghĩ cũng thật trùng hợp, yêu của Nhã Vy kh những tên giống mà cũng đã chết. Hình như m tên giống vẽ số phận kh tốt cho lắm. Ngay cả thân thể này cũng vậy, xấu xí, khù khờ.
Tường Lâm vừa bước xuống phòng khách, chưa kịp đặt m.ô.n.g ngồi thì bỗng một từ ngoài xâm xâm tiến vào. ta tr như một tên lưu m giang hồ, mặc chiếc áo đen ôm sát để lộ ra những múi thịt và cơ bắp săn chắc. Trên hai cánh tay đều hình xăm, một bên lỗ tai thì đeo một chiếc b hình cây thánh giá. Tóc trên đầu nhuộm tựa như con tắc kè b. hước vào, lạnh lùng đánh giá từ trên xuống dưới.
đó kh ai khác chính là Thành Trung.
Tường Lâm vô cùng kinh ngạc, chưa kịp mở miệng thì đã lạnh lùng chỉ vào mũi , quát:
- Mày là cái thằng hoàng tử quỷ dạ xoa, ngu đần của tập đoàn Hải ?
Là câu hỏi nhưng cũng là câu khẳng định. Tường Lâm nhướng mày, hóa ra là kh biết chính là chủ tịch Kiều Tường Lâm, làm hết hồn, tưởng rằng tên Thành Trung này lại thể dễ dàng tìm được như vậy. Nhưng mà rốt cuộc thì tập đoàn Hải đã làm gì , xem thái độ dường như giận dữ, hai bảo vệ bị đánh ngất xỉu ngoài sân cũng đủ biết tới đây là kh thiện ý mà.
tới cũng tới , cũng kh vội nói ra thân phận cho biết. Thành Trung cũng kh là kh nói lý lẽ, trước tiên tìm hiểu nguyên nhân đã, nói tiếp. Tường Lâm thản nhiên ngồi xuống, nói:
- Đúng là ! Nhưng kh biết đã đắc tội gì với bạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/yeu-trong-lang-le/chuong-7-vo-cua-su-phu.html.]
Lần này đến phiên Thành Trung kinh ngạc. nghe nói hoàng tử tập đoàn Hải kh những xấu mà còn ngu đần, khù khờ nhưng trước mắt này xấu thì xấu thật, nhưng tr kh giống khù khờ, ngu ngốc tí nào. Mà cái khí chất đó, kh hiểu làm cảm th quen thuộc. cũng kh là ngang tàng, nếu đối phương đã muốn nói chuyện rõ ràng thì cũng kh cần gì làm khó. tự nhiên ngồi xuống ghế, đối diện với Tường Lâm, tự nhiên như chủ nhà, gác chéo chân, nói:
- kh đắc tội với , nhưng đắc tội với sư phụ .
Tường Lâm khó hiểu, sư phụ của Thành Trung là ai kh biết, mà đã đắc tội bao giờ? bèn hỏi:
- Cho hỏi sư phụ bạn là ai? Mà đã làm gì để đắc tội vị tiền bối đó vậy?
Thành Trung nghênh mặt lên đáp:
- Sư phụ là Kiều Tường Lâm, chủ tịch tập đoàn Tường Lâm. đã cướp vợ của sư phụ dĩ nhiên tìm tính sổ !
Cái này Tường Lâm đúng là khó hiểu thật sự, đúng là lúc trước Thành Trung luôn thích gọi sư phụ. Nhưng mà kh thích ai gọi sư phụ cả, với lại cũng đâu dạy gì cho Thành Trung đâu mà gọi sư phụ. Hơn nữa, cái gì mà cướp vợ, nhớ kiếp trước đã vợ đâu.
Tường Lâm kh khỏi thắc mắc:
- Chủ tịch tập đoàn Tường Lâm kh đã c.h.ế.t ? Với lại theo được biết, ta cũng chưa vợ nhỉ? Chỉ bạn gái kiêm trợ lý là Dương Th Nhã, nhưng kh nghe nói bây giờ đã là phó chủ tịch tập đoàn Vĩnh Minh . thể cướp chứ?
Thành Trung lập tức tức giận gầm lên:
- Dương Th Nhã là cái thá gì? Chỉ là một con đ* vô liêm sĩ, nó còn kh xứng l.i.ế.m giày cho sư phụ tao. Cái gì mà phó chủ tịch chó má chứ. Hừ…
Nhưng Thành Trung cũng liền bình tĩnh nói chuyện với :
- Tao hỏi mày, mày vừa mới cưới vợ? Mà vợ của mày là do gia đình cô sắp phá sản mới gả cô sang để nhờ tập đoàn nhà mày giúp đỡ. Nói chính xác là bán con gái để l tiền trả nợ.
- Đúng vậy!
Điều đó thì ai kh biết, Tường Lâm cũng kh nói gì. Chỉ là ều này thì liên quan gì tới vợ "sư phụ" chứ? Kiếp trước cũng kh quen biết Lâm Nhã Vy nha. Thế nhưng, Thành Trung lại nói:
Mèo A Mao Huỳnh Mai
- Vậy thì đúng , vợ mày, Lâm Nhã Vy, chính là vợ chưa cưới của sư phụ tao. Mày dùng tiền mua cô , vậy kh mày cướp vợ sư phụ của tao là gì.
Tường Lâm đúng là hết nói nổi, tuy tin tưởng và coi trọng Thành Trung nhưng kh nghĩa là sẽ cho phép đem tên tuổi của ra ngoài mà ăn nói lung tung. lạnh lùng nói:
- Bùi Thành Trung! Ăn thể ăn bậy nhưng lời nói thì kh thể nói bậy. Nếu tình ý với Lâm Nhã Vy thì thể đến mang cô bất cứ lúc nào. Kh nên đem tên tuổi khác ra mà ăn nói bậy bạ như vậy.
Thành Trung giận sôi máu, vỗ bàn đứng lên, quát:
- Mày mới là ăn nói bậy bạ, cái gì mà tình ý, cái gì mà thể mang bất cứ lúc nào? Này xem sư nương tao là gì? Bữa nay tao kh đánh cho mày má kh ra tao kh mang họ Bùi.
Tường Lâm cũng đang muốn đánh cho một trận đây, mặc dù biết mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, Thành Trung kh hiểu rõ ý nói. Nhưng lại dám đem ra mà nói bậy bạ, đương nhiên dạy dỗ một chút . liền đứng lên, lạnh lùng nói:
- Vậy hôm nay cũng muốn biết muốn mang họ gì.
Chưa có bình luận nào cho chương này.