Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca

Chương 340: Đêm Ngọt Ngào

Chương trước Chương sau

Quý Yến Lễ dùng ngón tay khớp xương rõ ràng vuốt ve khuôn mặt Kiều Ngạn Tâm, từng chút từng chút hôn lên má cô, trong giọng nói ôn nhu lộ ra vài phần đương nhiên.

“Đừng sợ, chúng ta chỉ việc sinh thôi, nếu bà nội thích trẻ con như vậy, sinh xong liền đưa qua cho bà cụ, để bà nội nuôi chơi. Hai chúng ta nên làm gì thì làm cái đó. Ngạn Tâm, như vậy còn khẩn trương kh?”

Kiều Ngạn Tâm cười nhéo nhéo má , nói: “Sinh con nào chuyện kh khẩn trương? Yến Lễ, còn chưa ăn cơm đúng kh?”

Quý Yến Lễ: “Lục Chính Hằng vừa tìm , hai đứa bọn ở bên ngoài ăn chút , còn em, ăn chưa?”

Kiều Ngạn Tâm nhẹ nhàng đẩy ra, nói: “Em ăn . đứng lên trước , em muốn nói chuyện với một lát.”

Cứ nằm như vậy, Quý Yến Lễ liền vẫn luôn hôn cô, làm suy nghĩ của cô đều rối loạn cả lên.

Quý Yến Lễ nghe lời mà đứng dậy, duỗi tay kéo Kiều Ngạn Tâm từ trên giường dậy, ôm cô ngồi lên đùi , hỏi: “Chiều nay em xem mặt bằng cửa hàng ? chỗ nào thích hợp kh?”

Kiều Ngạn Tâm lắc đầu, nói: “Em cùng Tiểu Ngọc dạo khắp nơi, hoặc là đoạn đường kh thích hợp, hoặc là diện tích quá nhỏ, hoặc là giá quá cao. Ngày mai buổi chiều em cũng kh tiết, em định bảo Hướng Viễn cùng em xem thử.”

Tần Tiểu Ngọc ngày mai học xong tìm Vương Đ Húc, nên Kiều Ngạn Tâm định gọi Quý Hướng Viễn cùng tìm cửa hàng.

Quý Yến Lễ đau lòng nói: “Để giúp em hỏi thăm xem ở đâu mặt bằng, đừng tự chạy loạn, vất vả lắm.”

Kiều Ngạn Tâm: “Được, giúp em hỏi thăm một chút, em tự lại tùy tiện dạo xem . Tìm được mặt bằng xong còn tìm thợ sửa sang, làm thủ tục buôn bán các thứ, đến lúc đó còn nhờ hỗ trợ.”

Quý Yến Lễ nắm l ngón tay Kiều Ngạn Tâm đưa lên môi, từng cái hôn lên mu bàn tay cô, vừa hôn vừa nói: “Kh thành vấn đề, bà xã bất luận khó khăn gì đều thể nói cho , dù chuyện của bà xã chính là chuyện của .”

Kiều Ngạn Tâm cười đến mi mắt cong cong, sờ sờ khóe miệng Quý Yến Lễ, nói: “Miệng của lại ngọt như vậy, nói ra lời nào cũng dễ nghe thế?”

“Miệng ngọt lắm ? Em muốn… nếm thử kh?”

Bàn tay to của Quý Yến Lễ siết lại, ôm chặt trong lòng hơn nữa, tay kia ấn gáy cô, ghé sát lại, thật sâu hôn một hồi. Tự nhiên là càng hôn càng say, một phát kh thể vãn hồi.

“Ngạn Tâm, tắm rửa ngủ thôi.”

Kiều Ngạn Tâm cũng muốn ngủ sớm một chút, ngủ sớm mới thể sớm một chút kết thúc chiến đấu, mới thể ngủ thêm một lát.

Môi cô bị chặn lại, trong cổ họng bài trừ một chữ “Ân”.

Quý Yến Lễ bế bổng cô lên, một tay nâng eo cô, tay kia mở cửa tủ quần áo l đồ sạch cho hai .

Tiếp theo, cả hai cùng vào phòng vệ sinh.

Kiều Ngạn Tâm bỗng nhiên nhớ tới còn chưa thương lượng với Quý Yến Lễ chuyện mua xe, nhẹ nhàng đẩy ra, nói: “Yến Lễ, em muốn mua một chiếc xe…”

Lời nói chỉ nói được một nửa, cánh môi lại bị chặn lại.

Quý Yến Lễ đối với Kiều Ngạn Tâm từ trước đến nay hữu cầu tất ứng, vừa hôn vừa nói: “Được thôi, ngày kia đưa em xem xe, tiền trả…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-340-dem-ngot-ngao.html.]

Ngày kia là cuối tuần, hai vừa lúc đều thời gian.

“Kh cần, em tiền, cùng em xem ô tô nội địa là được, kh cần nhập khẩu đâu, đắt quá…”

Quý Yến Lễ cười cười: “Cô nhóc tham tiền lại muốn tiết kiệm à? Nhập khẩu hay nội địa đều xem thử, so sánh một chút hãy quyết định, được kh?”

“Ưm… Yến Lễ, nhẹ chút…”

Lại là một đêm ên cuồng mà tốt đẹp…

Trời sáng, Quý Yến Lễ ăn xong bữa sáng liền nháy mắt với Kiều Ngạn Tâm, sau đó vào phòng bà cụ Quý.

Chỉ chốc lát sau liền từ phòng bà cụ ra, đến bên cạnh Kiều Ngạn Tâm, ôn nhu nói: “Ngạn Tâm, bà nội và mẹ Trần ngại ở cùng chúng ta kh được tự nhiên, định lát nữa sẽ về nhà cũ. Buổi trưa em ăn tạm ở nhà ăn nhé, tối về nấu món ngon cho em.”

Bà cụ Quý tức giận trừng mắt Quý Yến Lễ một cái.

Thằng nhóc thúi, rõ ràng là cháu chê bà già này vướng mắt, đuổi bà về, còn ở trước mặt vợ cháu đổi trắng thay đen.

Đáy mắt Kiều Ngạn Tâm lướt qua một tia kinh ngạc, bà nội sảng khoái đồng ý dọn như vậy ?

“Bà nội, cần cháu giúp bà thu dọn đồ đạc kh ạ?”

Bà cụ Quý vỗ vỗ tay Kiều Ngạn Tâm, đầy mặt từ ái cô: “Kh cần, kh cần, để mẹ Trần thu dọn là được. Cháu và Yến Lễ cố gắng thêm chút nữa, tr thủ sớm ngày sinh một thằng cu mập mạp, đến lúc đó bà nội sẽ thưởng cho cháu.”

Kiều Ngạn Tâm kh khỏi bật cười, ghé vào tai bà cụ Quý, đỏ mặt nói: “Bà nội, chúng cháu đã nỗ lực …”

Bà cụ Quý: “Còn nỗ lực hơn nữa.”

Kiều Ngạn Tâm: “… Vâng ạ.”

Lại nỗ lực hơn nữa thì thật sự sẽ bị Quý Yến Lễ khi dễ c.h.ế.t mất.

Quý Yến Lễ lái xe đưa Kiều Ngạn Tâm học. Lên xe xong, Kiều Ngạn Tâm tò mò hỏi: “Yến Lễ, nói với bà nội thế nào mà bà sảng khoái dọn vậy?”

Quý Yến Lễ cười cô, nói: “Tối về sẽ nói cho em biết.”

“Thần bí như vậy, hiện tại kh thể nói ?”

Quý Yến Lễ nắm l tay cô, nói: “ nói với bà nội là bà và mẹ Trần ở trong nhà làm em xấu hổ, lúc nào cũng sợ bị hai nghe th, m đêm liền đều kh cho chạm vào.”

Kiều Ngạn Tâm: “ cũng thật biết tìm cớ.”

Quý Yến Lễ nhéo nhéo ngón tay cô, ngữ khí bỗng nhiên trở nên phá lệ trầm thấp ái .

“Đêm nay về nhà chỉ hai chúng ta, thể bu tay bu chân mà chơi…”


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...