Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

80 Đại Viện Sủng Hôn: Tiểu Kiều Mềm Cuồng Liêu Binh Ca Ca

Chương 341: Cái Bẫy Cờ Bạc

Chương trước Chương sau

Kiều Ngạn Tâm: “……”

Chẳng lẽ bao nhiêu ngày nay, vẫn chưa bu thả hết ?

Cô đã thực sự kh chịu nổi , nếu còn bu thả hơn nữa, phỏng chừng cả đêm cũng đừng hòng ngủ.

Buổi trưa tan học, Kiều Ngạn Tâm gọi Quý Hướng Viễn, cùng ra ngoài tìm mặt bằng cửa hàng.

Tần Tiểu Ngọc thì tìm Vương Đ Húc.

Vương Đ Húc thuộc dạng ngày ngủ đêm bay, tối hôm qua đ.á.n.h bài cả đêm, ban ngày ngủ đến khi mặt trời sắp lặn mới tỉnh dậy.

Tần Tiểu Ngọc thẳng vào vấn đề, nói rõ ý định của .

Vương Đ Húc kh thiếu làm m chuyện kéo xuống nước, biết đây là mang tiền tới cho , lập tức sư t.ử ngoạm.

“Tiểu Ngọc, hai ngàn đồng, giúp em xử lý này, bảo đảm làm cho thằng r con kia đời này kh ngóc đầu lên nổi!”

Tần Tiểu Ngọc: “Một ngàn rưỡi!”

Vương Đ Húc: “Chỗ bọn kh mặc cả, đều là giá chốt.”

với khác kh mặc cả, với em cũng kh mặc cả ? Hai ta tốt xấu gì cũng chơi với nhau từ bé. Em chỉ một ngàn rưỡi, nếu kh đồng ý thì em tìm cách khác…”

Tần Tiểu Ngọc nói xong làm bộ muốn ra ngoài.

Vương Đ Húc là bất đắc dĩ: “Thôi thôi, cứ theo giá em nói …”

Tần Tiểu Ngọc cong khóe miệng, xoay lại, tiếp tục nói: “Đưa trước cho 800, xong việc sẽ đưa nốt 700.”

“Tần Tiểu Ngọc, cũng chỉ là em thôi đ, khác thì còn lâu mới cho cái giá này!”

Tần Tiểu Ngọc đếm 800 đồng đưa cho Vương Đ Húc, tiếp theo đưa cả ảnh chụp của Tống Vân Đình cho .

này tên là Tống Vân Đình, là sinh viên năm nhất Đại học Chính Pháp, giúp em chơi c.h.ế.t .”

Vương Đ Húc ảnh chụp, tò mò nói: “Tr cũng đẹp trai đ chứ, chọc gì tới em?”

Tần Tiểu Ngọc thuận miệng bịa chuyện: “Em coi trọng , kh thích em, chê em nghèo. Vương Đ Húc, hỏi nhiều làm gì, l tiền làm việc thì quản cho tốt cái miệng của .”

Vương Đ Húc cười hắc hắc: “Biết , biết , chỉ hỏi một câu thôi mà, lại kh nói ra ngoài…”

Hành động lực của Vương Đ Húc mạnh đến đáng sợ, biện pháp kéo xuống nước của càng là phi thường đơn giản thô bạo.

Ngay đêm đó, liền mang theo hai tên đàn em Đại học Chính Pháp chặn đường Tống Vân Đình, chưa đến hai ngày đã nắm rõ quy luật hoạt động của Tống Vân Đình.

Hôm nay, Tống Vân Đình cùng Quý Hơi Hơi ra ngoài ăn tối. Quý Hơi Hơi về nhà tắm rửa thay quần áo, Tống Vân Đình một bộ về trường.

Đi đến một chỗ vắng vẻ, bỗng nhiên bị dùng gậy đập ngất xỉu, lúc tỉnh lại đã th nằm trong một căn phòng tối tăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/80-dai-vien-sung-hon-tieu-kieu-mem-cuong-lieu-binh-ca-ca/chuong-341-cai-bay-co-bac.html.]

Tống Vân Đình xoa cái gáy đau nhức bò dậy từ trên bàn, chỉ th một gã đàn mắt tam giác đứng trước mặt , trong miệng ngậm ếu thuốc, ngoài cười nhưng trong kh cười nói: “Tỉnh ? Trả tiền mau.”

Xung qu còn đứng m gã đàn cao to lực lưỡng.

Tống Vân Đình vẻ mặt ngơ ngác.

“Tiền gì? kh quen biết các , chưa bao giờ vay tiền các !”

Vương Đ Húc cười hắc hắc, đập tờ gi và cây bút máy lên bàn trước mặt Tống Vân Đình, cười hì hì nói: “Vay hay kh, tự mày xem.”

Gi là gi trắng, bên trên căn bản kh chữ nào.

Tống Vân Đình lớn tiếng bác bỏ: “Nói hươu nói vượn, đây căn bản kh gi nợ!”

Giọng nói còn chưa dứt, Vương Đ Húc đã giơ lên một con d.a.o găm hàn quang b.ắ.n ra bốn phía cắm phập xuống bàn.

“Ph!” một tiếng, sợ tới mức Tống Vân Đình giật thon thót.

Vương Đ Húc hung thần ác sát nói: “Mày viết vào, chẳng gi trắng mực đen ?”

M gã đàn kia cùng nhau vây lại gần Tống Vân Đình.

Vương Đ Húc một phen ấn chặt cổ tay Tống Vân Đình, khống chế tay trên bàn. Hai gã đàn khác tới, mỗi một bên đè nặng vai Tống Vân Đình.

Tống Vân Đình đã sớm sợ tới mức hồn phi phách tán, cả run lẩy bẩy như lá cây trước gió lạnh…

Vương Đ Húc rút d.a.o găm từ trên bàn ra, mũi d.a.o đáng sợ nhắm ngay ngón út của Tống Vân Đình, hung tợn nói: “Tao chỉ hỏi mày ba lần. Mày lần đầu tiên kh đồng ý, tao liền đ.â.m thủng ngón út của mày. Mày lần thứ hai kh đồng ý, tao liền đ.â.m thủng ngón áp út của mày. Nếu mày lần thứ ba còn kh đồng ý, tao liền chặt đứt cái tay này của mày!”

Tống Vân Đình: “!!!”

Vương Đ Húc: “Gi nợ, rốt cuộc mày viết hay kh viết?”

Tống Vân Đình run càng lợi hại hơn, c.ắ.n chặt răng nói: “Kh, kh viết! A !”

Vương Đ Húc giơ d.a.o nhọn nhắm ngay ngón út Tống Vân Đình hung hăng đ.â.m xuống, lập tức xuyên thủng ngón út của , m.á.u tươi tức khắc chảy ra lênh láng.

“A ! Đau quá! Đau!”

Tống Vân Đình đau đến sắc mặt trắng bệch, mồ hôi trên trán to như hạt đậu lăn đầy mặt.

Vương Đ Húc cùng vài tên đàn em hứng thú thưởng thức biểu tình thống khổ vặn vẹo của .

“Đây là lần thứ nhất, tao hiện tại muốn hỏi lần thứ hai,” Vương Đ Húc tàn nhẫn nói, “Tống Vân Đình, gi nợ này rốt cuộc mày viết hay kh?”

Tống Vân Đình trong xương cốt là một kẻ nhu nhược sợ đau, lần này, Vương Đ Húc vừa dứt lời, liền hoảng sợ kêu lên.

“Viết! Viết! viết! viết!”

Vương Đ Húc dùng d.a.o găm vỗ vỗ mặt Tống Vân Đình, trào phúng nói: “Ngoan ngoãn đồng ý kh xong ? Mày nếu vừa đồng ý ngay thì ngón út cũng sẽ kh ăn một dao. Viết theo lời tao nói: Mày vì kinh tế túng quẫn, vay tao Vương Đ Húc một ngàn đồng!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...