Ai Mới Là Thiên Kim Phủ Thừa Tướng?
Chương 1: 5
1
Mẫu thân ta là nhũ mẫu của phủ Thừa tướng.
Ngày phủ Tướng quân đến đón , bà ta đã đẩy ta ra ngoài.
"Tiểu thư, lệnh cha mẹ, lời mối lái, kh thể cứ mãi tùy hứng như vậy được."
Ta kh dám tin mẫu thân .
"Tiểu thư, tuy lão nô đau lòng cho , nhưng... nhưng khi quân là tội lớn... A Ngư còn nhỏ. muốn trách, hãy trách lão nô !" Mẫu thân ta kéo Ôn Nguyễn quỳ xuống một bên, dập đầu "bộp bộp".
Ta hết đường chối cãi, bị trùm khăn voan đỏ lên đầu, đưa lên kiệu hoa của phủ Tướng quân.
Chẳng ai đứng ra làm chủ cho ta.
Ai cũng biết gả lần này, sống c.h.ế.t khó lường.
Thế nhưng, mạng của tiểu thư là mạng, còn mạng của ta, chẳng lẽ kh ?
2
Sau này, ta trở về kinh đô, phượng quan hà bí, cáo mệnh gia thân.
Còn phủ Thừa tướng sớm đã sa sút, trở thành thế gia hạng hai, kh còn mặt mũi nào để ta.
Ngày Tạ Cảnh đưa ta xuất hiện ở cổng thành, mọi mới kinh ngạc nhận ra vị tướng quân họ Tạ trong lời đồn là mặt x n vàng, g.i.ế.c kh chớp mắt lại dáng cao ráo, mặt như quan ngọc.
Nào ngờ, ngay tối hôm đó, mẫu thân ta đã dẫn theo Ôn Nguyễn với thân phận nhũ mẫu tìm đến cửa.
"A Ngư, trước đây là phủ Tướng quân lỗi với con, đây là phu nhân bù đắp cho con." Mẫu thân kéo tay ta đeo lên một chiếc vòng ngọc.
" tìm con việc gì?" Ta bình thản rút tay về.
Mẫu thân ta cười gượng gạo: "Lúc trước con đã thay thế thân phận tiểu thư gả cho tướng quân, nay đã về kinh, hai đứa hãy đổi lại ."
"Đổi?" Ta cười lạnh bà ta: "Ta đã là thê t.ử của tướng quân, bà muốn đổi thế nào?"
"A Ngư, phu nhân nói , nếu con luyến tiếc vinh hoa phú quý này, ở lại phủ Tướng quân làm một thất cũng kh kh được, dù con và tiểu thư cũng lớn lên cùng nhau, chút tình cảm..." Mắt mẫu thân ta rưng rưng lệ.
"Đúng vậy, vốn dĩ tất cả những thứ này là của ta, dù thế nào nữa, vị trí phu nhân tướng quân cũng là của ta." Ôn Nguyễn kh biết từ lúc nào đã x vào phòng.
"Của ngươi?" Ta lạnh lùng liếc Ôn Nguyễn.
"Ngươi nghĩ ngươi là ai? Năm xưa nếu kh ta thay thế thân phận của ngươi, ngươi thể gả cho tướng quân ?" Ôn Nguyễn hùng hồn lý sự.
Ta quay đầu , kh muốn để ý đến hai trước mặt này nữa.
"Chẳng qua chỉ là kẻ chiếm tổ chim khách, cho ngươi hưởng phúc m năm thì đã kh biết trời cao đất dày là gì ? Ta ra lệnh cho ngươi, nhân lúc ngươi vừa về kinh, bây giờ đổi lại ngay với ta." Ôn Nguyễn kiêu ngạo ngẩng cao đầu, hất hàm ta.
Ta bị hai kẻ vô sỉ này chọc cười: "Hưởng phúc? Chẳng lẽ năm xưa ta kh bị đẩy ra làm bia đỡ đạn ?"
"Mày!" Mẫu thân ta tức giận, x lên tát ta một cái.
"Nhũ mẫu, cái tát ngày hôm nay, coi như đoạn tuyệt tình nghĩa chủ tớ bao năm qua giữa ta và bà."
" đâu, lôi hai kẻ này xuống đ.á.n.h hai mươi gậy, đuổi khỏi phủ Tướng quân!" Nếu nói lúc trước ta còn chút tình cảm mẫu t.ử với bà ta thì cái tát này đã hoàn toàn cắt đứt tình mẫu t.ử .
Năm xưa đẩy ta vào chỗ c.h.ế.t, nay ta vất vả mới ngóc đầu lên được, lại bắt ta dâng tặng hết thảy những gì đang ?
Thật nực cười hết sức!
Ta kh những kh làm theo ý các , mà ta còn muốn từng bước đạp các dưới chân, đem những khổ sở ta đã chịu trả lại gấp trăm gấp ngàn lần!
3
Chỉ là ta kh ngờ, phủ Thừa tướng lại nôn nóng đến vậy.
Ngày hôm sau, chúng ta đã nhận được thiệp mời dự tiệc của phủ Thừa tướng.
Ta nhíu mày, ném thiệp sang một bên, thầm nghĩ tâm trạng chưa bình ổn, thực sự kh biết đối mặt với đám phủ Thừa tướng như thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ai-moi-la-thien-kim-phu-thua-tuong/chuong-1-5.html.]
Tạ Cảnh lại đúng lúc tìm đến.
"Là ta sơ suất, nàng gả cho ta bao năm, luôn cùng ta ở nơi biên ải chịu khổ, nay khó khăn lắm mới về kinh nên đến bái kiến nhạc phụ đại nhân."
Ta chưa kịp mở miệng, Tạ Cảnh đã bắt đầu diễn.
"Chẳng đã biết thân phận của ta ? Đi cái phủ Thừa tướng vớ vẩn đó làm gì?" Ta nhíu mày Tạ Cảnh trước mặt, thầm nghĩ nếu con dân Đại Hạ biết vị chiến thần tướng quân của họ lại là một kẻ cuồng diễn xuất như thế này, kh biết họ sẽ nghĩ gì?
"Đương nhiên là cùng phu nhân l lại những thứ thuộc về phu nhân ." Tạ Cảnh đưa tay búng nhẹ lên trán ta, trong mắt đầy ý cười trêu chọc.
Đúng vậy, phu quân ta - Tạ Cảnh, ngay đêm tân hôn đã biết thân phận thật sự của ta.
Ta kh tiểu thư phủ Thừa tướng Ôn Nguyễn.
Ta tên là Ôn Ngư, là con của gia nô phủ Thừa tướng.
4
Tạ Cảnh đưa ta đến phủ Thừa tướng.
Tướng gia và phu nhân đón chúng ta vào trong sảnh, phu nhân nhiệt tình nắm tay ta "hỏi han ân cần", ngay sau đó lại cáo lỗi với Tạ Cảnh, nói rằng xa cách nhiều năm, mẹ con nhiều lời tâm sự muốn nói riêng nên xin phép cáo lui trước, kéo ta .
Còn Ôn Nguyễn đứng sau lưng Tướng gia, mặc một bộ váy xuân màu hồng phấn, kiều diễm động lòng , Tạ Cảnh với đôi mắt chứa chan tình ý.
Ta quay đầu lén liếc Tạ Cảnh một cái, cái bẫy đơn giản thế này mà cũng trúng chiêu thì ta cũng chịu thua, nhưng dù trúng ta cũng chẳng để tâm đâu.
Đúng vậy, ta chưa bao giờ tin tưởng đàn , ta chỉ tin vào chính .
Tạ Cảnh đối tốt với ta chẳng qua là vì ta thể làm tốt vai trò thê hiền của mà thôi.
Ai cũng đều được thứ cần, đôi bên cùng lợi, cần gì nói đến thứ "tình cảm" giả dối kia?
Nào ngờ, Tạ Cảnh như mắt sau gáy, quay đầu lại ta một cái thật nghiêm túc.
hiểu lầm gì ?
Ta quay đầu , thong thả theo phu nhân rời .
5
Vừa vào phòng, phu nhân đã quỳ sụp xuống trước mặt ta.
Cú quỳ này hơi đau nha, thậm chí ta còn nghe th tiếng xương va chạm với sàn nhà, ta cũng th đau thay cho phu nhân.
"Phu nhân!" Ta giả vờ khó hiểu, nhưng mãi vẫn kh tiến lên đỡ bà ta dậy.
Mẫu thân ta đứng hầu bên cạnh liếc mắt ra hiệu cho ta m lần, ta vẫn làm ngơ, bà ta bất lực đành tiến lên đỡ phu nhân dậy và mắng ta rằng thể vô lễ như vậy.
"A Ngư, những năm qua, con chịu khổ ." Phu nhân được đỡ dậy, run rẩy đưa tay sờ lên mặt ta: "Tất cả những chuyện này, vốn dĩ là A Nguyễn chịu."
"Mẫu thân đang nói gì vậy? Con kh khổ, tướng quân đối với con tốt." Ta lộ vẻ ngạc nhiên, kh muốn mắc mưu phu nhân.
Phu nhân lập tức cứng họng, giọt nước mắt chực rơi lại bị bà ta cố nén nuốt ngược vào trong một cách gượng gạo.
"A Ngư, con thật quá xấc xược!" Mẫu thân ta quát lớn.
"A Ngư là ai? Ta là đại tiểu thư phủ Thừa tướng Ôn Nguyễn, lẽ nhũ mẫu lớn tuổi nên lẩm cẩm, hay là hôm nay ta thay bà xin mẫu thân một ân ển, cho bà một khoản tiền, thả ra khỏi phủ để an hưởng tuổi già được kh?" Ta mẫu thân ta như một xa lạ.
"Mày... mày..." Mẫu thân ta tức đến mức chỉ tay vào mặt ta.
"Mẫu thân, th thế nào?" Ta kh muốn để ý đến bà ta nữa, quay sang phu nhân.
Phu nhân sớm đã thu lại nước mắt, đứng bên cạnh vẻ mặt lạnh lùng.
"Ta vốn định chỉ cho ngươi một con đường sáng, coi như trả hết những khổ sở ngươi chịu thay A Nguyễn m năm nay, giờ th ngươi cố chấp kh đổi, xem ra cũng kh cần nương tay với ngươi nữa." Phu nhân cười lạnh.
"Mẫu thân đang nói gì vậy? Con là con gái ruột của , Nguyễn Nguyễn đây mà." Ta chớp chớp mắt, những giọt nước mắt to như hạt đậu "lã chã" rơi xuống.
Giả ngu thì ai mà chẳng biết chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.