Ai Mới Là Thiên Kim Phủ Thừa Tướng?
Chương 6: 10
6
Ta khóc lóc chạy ra ngoài.
Vừa chạy vừa móc chiếc khăn tay đã tẩm nước hành tây chuẩn bị từ trước lau lên khóe mắt.
Ta chạy đến chính sảnh, Tướng gia đang núp ở gần cửa chính sảnh, phía sau là m tên gia nh trong tư thế sẵn sàng chiến đấu, bộ dạng như muốn x vào chính sảnh bất cứ lúc nào.
Khóe mắt ta giật giật, đúng là một phụ thân tốt.
Nhân lúc Tướng gia chưa kịp phản ứng, ta túm chặt l ta.
Ở phủ Tướng quân nhiều năm, ta cũng học được chút võ nghệ.
Thế là, ta lôi Tướng gia đá một cú vào cửa chính sảnh.
Đúng lúc này, cửa lớn từ bên trong mở ra, thế là ta... đá thẳng một cước vào Tạ Cảnh.
Vẻ mặt Tạ Cảnh thể hiện sự đau đớn, nghiến răng nghiến lợi ta: "Nương tử, nếu lệch thêm một chút nữa... thì nửa đời sau của nàng coi như xong..."
Ta: "..."
Xin lỗi, ta cũng kh biết lại trùng hợp thế này...
7
"Phu quân!" Ta nhắm mắt lao vào lòng Tạ Cảnh, khóc vô cùng thê lương.
Tạ Cảnh kh kịp đề phòng, khó khăn lắm mới nén đau đứng vững, lại còn phối hợp diễn với ta, làm ra vẻ mặt khoa trương: "Phu nhân làm vậy?"
"Phu quân! Mẫu thân vừa nói, đã ba năm trôi qua mà ta vẫn chưa sinh được con nối dõi cho Tạ gia, muốn đưa nuôi đến làm cho !" Ta kh khách khí phát huy trí tưởng tượng, thêm mắm dặm muối bẻ lái chuyện Tướng gia và phu nhân muốn đổi lại thân phận giữa ta và Ôn Nguyễn sang một hướng kỳ quái khác.
Khóe mắt Tạ Cảnh giật giật liên hồi, nhưng vẫn giữ vẻ bình tĩnh: "Ồ? Lại chuyện này ? Nương t.ử yên tâm, vi phu nhất định..."
Vở diễn bất ngờ nên kh thể kiểm soát được, mắt th Tạ Cảnh sắp từ chối, ta c.ắ.n răng, giẫm một cái lên chân : "Phu quân!"
Quay lưng về phía Tướng gia và Ôn Nguyễn, ta cảm th mắt chớp đến mức sắp co giật mà Tạ Cảnh vẫn chưa hiểu ý ta.
Ta chỉ đành tiếp tục ên cuồng ra hiệu: " thân vốn th hơi giận, nhưng... nhưng lúc này th phu quân, thân bỗng th áy náy vô cùng..."
"Hóa ra phu nhân lại lo nghĩ cho vi phu như vậy, nhạc phụ yên tâm, tiểu tế trở về nhất định sẽ nỗ lực hơn nữa cùng Nguyễn nhi sớm khai chi tán diệp cho Tạ gia." Tạ Cảnh ôm chặt ta vào lòng, trịnh trọng nói với Tướng gia.
Ta: "..."
nói cái gì thế này, Tạ Cảnh, sự l lợi bình thường của đâu ?
"Phu quân... ba năm , hay là... hay là lần này cứ đưa về ." Ta quyết tâm đưa tay bịt miệng Tạ Cảnh, quả nhiên, nữ t.ử chỉ thể dựa vào chính !
8
"Nguyễn Nguyễn... nguyện ý cùng hầu hạ phu quân." Ta đối mặt với Tạ Cảnh nước mắt kh ngừng tuôn rơi, khiến khóe miệng Tạ Cảnh giật giật liên hồi.
"Phụ thân... hay... hay là hôm nay con gái... con gái đưa về phủ luôn..." Ta quay sang Tướng gia, thân hình lảo đảo, khóc kh thành tiếng.
"Kh!" Ôn Nguyễn hoảng loạn chạy từ trong ra, túm l tay áo Tướng gia lo lắng nói: "Phụ thân, con gái thể làm cho ta được?"
"A Ngư, là phủ Thừa tướng lỗi với con." Tướng gia thở dài một hơi, nhưng lại quay sang tạ lỗi với Tạ Cảnh: "Chuyện hoang đường năm xưa là do ta trị gia kh nghiêm, nhưng Nguyễn Nguyễn thì vô tội..."
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Đúng vậy, ta mới là đích nữ phủ Thừa tướng, thê t.ử của tướng quân. Ôn Ngư, đừng quên thân phận của ngươi." Ôn Nguyễn ngẩng đầu, trừng mắt ta: "Muốn làm , làm đó cũng chỉ thể là ngươi."
"A Ngư, mau nhận lỗi con." Kh biết từ lúc nào mẫu thân ta đã đuổi theo, quỳ một bên cầu xin ta: "Đừng cố chấp nữa."
Lòng ta từ từ lạnh .
Cảnh tượng này, tuy ta đã sớm liệu trước, cũng đã nghĩ ra đối sách, nhưng trong lòng vẫn chút buồn bã.
Tạ Cảnh nhạy bén nhận ra sự thay đổi của ta, nắm c.h.ặ.t t.a.y ta che chở sau lưng .
Ta sững sờ, ngẩng đầu lên, lại bắt gặp ánh mắt Tạ Cảnh cũng đang ta: "Ta lại kh biết, từ khi nào Ôn Thừa tướng lại thêm một đích nữ nữa thế?"
9
Khi rời khỏi phủ Thừa tướng, trừ ta ra, mặt ai cũng đen như đ.í.t nồi.
Tạ Cảnh im lặng lên xe ngựa, kh khí trong xe lạnh xuống đột ngột.
Ta rùng một cái, quả quyết ngồi cách xa Tạ Cảnh một chút.
"A Ngư, nàng ý gì?" Tạ Cảnh càng kh vui, vươn tay dài, kéo thẳng ta vào lòng.
Bao năm nay đóng giả phu thê, bị ăn đậu hũ kh ít, mức độ này ta sớm đã chai lì .
"Nữ t.ử kh ác, địa vị kh vững." Ta suy nghĩ một chút, trả lời bằng tám chữ vàng này.
"Hả?" Quả nhiên Tạ Cảnh kh hiểu.
"Bọn họ muốn ta và Ôn Nguyễn đổi lại thân phận." Ta nghịch tay áo của Tạ Cảnh: "Phòng bị ngàn lần, chi bằng một lần vất vả suốt đời nhàn nhã. Ta cứ thuận theo ý họ, ngồi vững cái d phận Ôn Nguyễn này, nắm giữ quyền chủ động."
"Cho nên, nàng muốn để ta nạp ?" Tạ Cảnh khẽ thở dài, cúi đầu xuống, ánh mắt rực lửa: "A Ngư, khi nào nàng mới biết thương ta một chút?"
10
Tạ Cảnh nhận định ta mới là Ôn Nguyễn, dù phủ Thừa tướng kh muốn cũng chỉ thể ngậm bồ hòn làm ngọt mà nhận.
Còn Ôn Nguyễn thật, ngay trong ngày hôm đó đã bị ta tha thiết "khẩn cầu" một cỗ kiệu nhỏ đưa vào phủ Tướng quân.
Khi Ôn Nguyễn ra khỏi cửa, Tướng gia chỉ vào mặt ta mắng ta là đồ vong ơn bội nghĩa, phu nhân khóc gần như ngất .
Tuy nhiên, ngày hôm sau, họ vẫn gửi đến của hồi môn được cho là của Ôn Nguyễn.
Quy mô này, thậm chí còn vượt xa lần ta bị đẩy ra làm thế thân cho Ôn Nguyễn gả đến biên cương năm xưa.
"Ôn Ngư, chiếm được thân phận của ta thì đã , sớm muộn gì tướng quân cũng sẽ biết ai mới là lương duyên của ." Khi dâng trà, Ôn Nguyễn kiêu ngạo ngẩng cao đầu: "Sẽ một ngày, ta sẽ khiến ngươi quỳ dưới chân ta mà vẫy đuôi cầu xin!"
Ta nhận l chén trà của nàng ta gật đầu: " chí lớn như vậy, tỷ tỷ vui mừng. đâu, kiểm kê của hồi môn do phủ Thừa tướng gửi đến đưa vào kho."
Ôn Nguyễn giận dữ: "Ôn Ngư, ngươi làm cái gì vậy?"
"Vào phủ Tướng quân này, ta là chủ mẫu của ngươi, ta nói ngươi kh xứng định đoạt số của hồi môn này thì ngươi kh xứng." Chén trà nóng trong tay ta hắt thẳng vào Ôn Nguyễn, nóng đến mức nàng ta hét lên một tiếng, ngã xuống đất.
"Ngươi ngươi ngươi!" Ôn Nguyễn tức đến phát run: "Dù ta cũng là đích nữ phủ Thừa tướng, ngươi chẳng qua chỉ là con của gia nô, dám đối xử với ta như vậy?"
"Đích nữ?" Ta cười lạnh, cúi xuống thì thầm vào tai nàng ta: "Ngươi là đích nữ thì đã ? Trong lòng tướng quân chỉ thừa nhận ta thôi."
"Ồ , Ôn thị, chắc ngươi cũng biết nếu chủ mẫu chưa uống trà thì ngươi ở phủ Tướng quân này cũng chẳng được tính là thất chính thức đâu." Ta bỏ lại Ôn Nguyễn mặt mày trắng bệch, lảo đảo sắp ngã mà bỏ ra ngoài.
Chưa có bình luận nào cho chương này.