Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ai Mới Là Thiên Kim Phủ Thừa Tướng?

Chương 16: 20

Chương trước Chương sau

16

Tạ Cảnh sống c.h.ế.t kh chịu theo Ôn Nguyễn, ngược lại ngày nào cũng đến chỗ ta qu rầy.

Ta thực sự phiền c.h.ế.t được, lại được đằng chân lân đằng đầu, dẹp bỏ cả chăn đệm vốn đặt ở giữa giường, nói là để tuyên bố chủ quyền.

Ôn Nguyễn khóc lóc vào cung kể khổ, nhưng bị Thái phi l cớ sức khỏe kh tốt từ chối.

Thái phi là con át chủ bài lớn nhất của Ôn Nguyễn, nhưng sau khi bà biết thân phận của ta, tuy bà sẽ kh giúp ta, nhưng cũng đã hứa sẽ kh giúp Ôn Nguyễn.

Ôn Nguyễn đến m lần đều bị Tạ Cảnh phớt lờ, nàng ta mất mặt, liền tức giận thu dọn đồ đạc đòi về phủ Thừa tướng.

Ôn Nguyễn kh gây ra sóng gió gì nữa, ta đương nhiên sẽ kh để ý.

Chỉ là, ta vạn lần kh ngờ tới, Ôn Nguyễn lại mất tích trên đường về phủ.

Và tất cả những chuyện này, mãi đến khi Tướng gia và phu nhân cầm bộ y phục đẫm m.á.u của Ôn Nguyễn tìm đến tận cửa, chúng ta mới biết.

Tướng gia từng bước ép sát, cuối cùng, làm ầm ĩ lên tận ện Kim Loan.

Tuy phủ Thừa tướng sa sút, nhưng con rết trăm chân c.h.ế.t cũng kh ngã.

Tướng gia khẳng định Ôn Nguyễn đã c.h.ế.t, đổ hết tội lỗi lên đầu Tạ Cảnh.

Mặc dù Tạ Cảnh chiến c hiển hách, nhưng căn cơ trong triều đình còn n cạn, đúng lúc tộc Hồ Nhung xâm lược, bèn xin rời kinh, ra biên cương đ.á.n.h giặc.

Còn ta lại bị ép giữ lại.

"Xin lỗi." Ngày lên đường, ta nói với Tạ Cảnh: " cũng từng khuyên ta, từ từ mà tính, đều tại ta, đều tại ta chỉ lo sướng cái thân, đắm chìm trong cái lợi trước mắt."

"Kh xin lỗi cả, chúng ta đã thỏa thuận , nàng làm hậu phương cho ta, ta giúp nàng báo thù." Tạ Cảnh đưa tay xoa đầu ta: "A Ngư, đợi ta, đợi ta trở nên mạnh mẽ hơn."

17

Nhưng ta lại kh đợi được Tạ Cảnh.

Cùng với tin tg trận đ.á.n.h bại Hồ Nhung truyền về là tin dữ Tạ Cảnh đã t.ử trận.

Vạn tiễn xuyên tâm, rơi xuống vách núi, xác kh còn nguyên vẹn.

Mắt ta tối sầm, ngất lịm , khi tỉnh lại, phủ Tướng quân đã treo đầy cờ trắng.

Còn Tướng gia, đang đứng trước mặt ta: "Tạ Cảnh c.h.ế.t , bây giờ, đến lượt ngươi." Ông ta đứng trước mặt ta, tóc đã bạc nhiều.

"Hừ... ha ha..." Ta bật cười: "Là ? Là hại c.h.ế.t A Cảnh?"

"Các ngươi hại c.h.ế.t A Nguyễn, đây đều là quả báo các ngươi đáng nhận!" Tướng gia đưa tay bóp cổ ta: "Và đêm nay, chính là ngày c.h.ế.t của ngươi."

Ta muốn phản kháng, lúc này mới kinh hoàng nhận ra, toàn thân ta hoàn toàn kh sức.

"Ngươi yên tâm, sau khi ngươi c.h.ế.t, ta sẽ đem ngươi nghiền xương thành tro, báo thù cho A Nguyễn của ta." Tướng gia hung tợn ta.

Ta đưa tay ra, dùng hết sức bình sinh chống cự lại ta, khát vọng sống mãnh liệt đã tr thủ thời gian cho ta: "Ông... còn nhớ... tiên phu nhân kh..."

Tướng gia đột ngột dừng tay, vẻ mặt đầy vẻ kh thể tin nổi: " ngươi lại biết bà ?"

"Tướng gia, cũng gặp ta kh ít lần, kh th dáng vẻ của ta, chút quen mắt ?" Thoát khỏi sự kìm kẹp, ta rút con d.a.o găm dưới gối ra, lùi về khoảng cách an toàn.

Thế là ta th trong đôi mắt vốn chỉ c.h.ế.t chóc của nam nhân trước mặt, dần dần xuất hiện ánh sáng.

"Tướng gia nghĩ xem, tại ta chỉ vào cung một lần, Thái phi đã kh giúp Ôn Nguyễn nữa?"

"Tướng gia... à kh, lẽ ta cũng thể gọi một tiếng phụ thân mới đúng." sắc mặt trắng bệch của Tướng gia, ta đã biết, ta tg .

Cuối cùng, ta suy sụp ngồi bệt xuống đất: "Ngươi... ngươi..."

"Nếu cảm th lỗi với ta, hãy giúp ta đến biên quan."

"Ta kh tin đã c.h.ế.t, ta muốn tìm ."

"L ều này làm ều kiện trao đổi, ta sẽ kh tìm báo thù nữa."

18

Ngày ta rời kinh thành đến biên cương.

Tướng gia sai đưa cho ta lệnh bài và một bức thư.

a đại khái hiểu ta muốn nói gì. Ngày hôm đó, sau khi trở về, ta lập tức hưu phu nhân. Nữ nhân vì tư lợi mà thay đổi cả cuộc đời ta kh chịu nổi đả kích, cuối cùng phát ên.

Lẽ ra ta cười, th thoải mái.

Ôn Nguyễn c.h.ế.t , phu nhân ên , phủ Thừa tướng vì ên cuồng c.ắ.n trả Tạ gia mà đại thế đã mất.

Cuối cùng ta cũng hoàn thành việc báo thù.

Nhưng, ta lại chẳng cười nổi, vì tất cả những thứ này, đều kh quan trọng nữa.

Trong cuộc đời ta đã xuất hiện quan trọng hơn.

Ta ngày càng nhớ Tạ Cảnh.

nam nhân dưới d nghĩa "hợp tác" này, dùng cách của âm thầm bảo vệ ta, tôn trọng ta, coi ta như châu như bảo, che chở ta bình an vô sự.

Thế nhưng trong lòng ta lúc đó chỉ báo thù, kh th tấm chân tình của .

Ta thúc ngựa chạy như bay dẫn theo hộ vệ đến vách núi nơi Tạ Cảnh rơi xuống.

Nào ngờ xung qu đột nhiên x ra những Hồ Nhung đã mai phục sẵn từ trước.

Hộ vệ liều c.h.ế.t chống cự muốn cứu ta ra, nhưng cuối cùng vẫn bị địch vây bắt.

Ta vách núi phía sau, chuẩn bị nhảy xuống, nhưng trong khoảnh khắc quay đầu lại, ta th ngày đêm mong nhớ.

"Phu... quân?"

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

Thế nhưng Tạ Cảnh chỉ lạnh lùng ta, như một xa lạ.

19

Ta từ bỏ chống cự cố tình để bị bắt, theo Tạ Cảnh ở biên cương ba năm, đã dạy ta nhiều.

Chỉ là, ta vừa nới lỏng dây trói thì vén rèm bước vào.

Ta trợn tròn mắt, xuất hiện trong do trướng lại là Ôn Nguyễn, nàng ta mặc trang phục của nữ t.ử Hồ Nhung, uyển chuyển về phía ta.

Ta theo bản năng lùi cả về phía sau.

Ôn Nguyễn lại ngồi xổm xuống trước mặt ta: "Ôn Ngư, cảm giác được Tạ Cảnh đích thân bắt về do trại Hồ Nhung thế nào?"

Tuy thắc mắc tại nàng ta kh c.h.ế.t, thậm chí còn xuất hiện ở Hồ Nhung.

Nhưng mục đích ta đến đây là vì Tạ Cảnh nên một câu nói của Ôn Nguyễn, đã khiến ta yên tâm hơn hẳn.

"Ngươi đã làm gì ?" Ta cố tình lộ vẻ tức giận, lớn tiếng chất vấn Ôn Nguyễn.

"Ta kh làm gì cả, ta nhặt từ chiến trường về, ngươi nên cảm ơn ta, ều, mất trí nhớ , giờ là thị vệ thân cận của ta, A Khí." Khóe miệng Ôn Nguyễn nhếch lên nụ cười, đưa tay nâng cằm ta lên.

Móng tay sơn đỏ chót của Ôn Nguyễn vuốt ve trên mặt ta, ta phối hợp run rẩy , Ôn Nguyễn hài lòng.

"Ôn Ngư, ngươi cũng ngày hôm nay." Ôn Nguyễn cười càn rỡ: " đâu, nữ t.ử này, thưởng cho các ngươi."

Ôn Nguyễn lùi sang một bên, m tên tướng sĩ Hồ Nhung do nàng ta gọi vào vây qu l ta.

Ta lén lút sờ con d.a.o găm giấu trong tay áo, những tên lính Hồ Nhung đang cười gian tà với , thầm nghĩ cùng lắm là cá c.h.ế.t lưới rách.

Đột nhiên một bóng đen x vào do trướng, vài chiêu đã đ.á.n.h ngã m tên lính Hồ Nhung kia.

Lúc này ta mới này lại là Tạ Cảnh.

"A Khí, ngươi làm gì thế?" Ôn Nguyễn tức giận đến mức x tới tát mạnh vào mặt Tạ Cảnh một cái.

Tạ Cảnh kh tránh kh né, chỉ đưa tay chỉ vào ta.

"Nàng , đẹp. A Khí, muốn chơi cùng nàng ."

Tạ Cảnh đây là... ngốc ?

Ta sững sờ tại chỗ, chút kh biết làm .

Ôn Nguyễn giận ên .

Nhưng nàng ta rõ ràng kh thể giao tiếp bình thường với Tạ Cảnh.

Tạ Cảnh cứ thế chịu đựng những roi da nàng ta quất tới.

Ôn Nguyễn bất lực, cuối cùng phẫn nộ bỏ .

Trong do trướng chỉ còn lại ta và Tạ Cảnh.

Tạ Cảnh khắp đầy thương tích, nhưng lại nắm l tay ta cười ngây ngô: "Nàng là của ta ."

20

Là thị vệ thân cận của Ôn Nguyễn, do trướng của Tạ Cảnh nằm ngay cạnh do trướng của Ôn Nguyễn.

Tạ Cảnh đưa ta gặp quân y, lúc bế ta về, từ xa ta đã th Ôn Nguyễn đứng ở cửa do trướng.

Trong lòng ta nghi hoặc.

Ta kh biết tình cảnh hiện tại của ở đây là như thế nào.

Chỉ là, thân là chủ soái Tạ gia quân Đại Hạ, chắc c nhận ra Tạ Cảnh.

Tại Ôn Nguyễn lại gọi là A Khí? Hơn nữa, tại để trở thành thị vệ thân cận của nàng ta?

Trong chuyện này, rốt cuộc Ôn Nguyễn đã làm những gì?

Ta Ôn Nguyễn, nàng ta cũng đang ta chằm chằm.

Ánh mắt đó như rắn độc, vô cùng lạnh lẽo, khiến ta kh khỏi rùng .

Ta theo bản năng ôm chặt l Tạ Cảnh, Tạ Cảnh từ xa hành lễ với Ôn Nguyễn, bế ta quay vào do trướng.

Tạ Cảnh đặt ta xuống định .

Ta túm l tay áo .

Tạ Cảnh quay lại ta, kh hiểu gì.

Khá lắm! Ta vẫn biết biết diễn, nhưng kh ngờ lại diễn sâu thế này!

Chỉ là đây là lần đầu tiên chúng ta đường hoàng ở bên nhau sau bao ngày xa cách, ta xót xa chồng chất vết thương mới cũ, khàn giọng nói: "Ta giúp xử lý vết thương nhé."

Tạ Cảnh ngoan ngoãn ngồi xuống, trong do trướng của đầy đủ dụng cụ, ta bắt tay vào xử lý cho .

chằm chằm ta, dù đã chung sống nhiều năm, ta vẫn kh nhịn được mà mặt nóng ran, cúi đầu xuống, xem xét vết thương của .

Trên Tạ Cảnh lại thêm nhiều vết thương, đặc biệt là vết tên ở n.g.ự.c đến giờ vẫn chưa lành, chắc hẳn là mũi tên khiến rơi xuống vách núi.

Ta nhẹ nhàng chạm vào vết thương sâu đến tận xương đó, rơi nước mắt.

Tạ Cảnh lập tức luống cuống đưa tay ra, lau nước mắt cho ta, đầu ngón tay thô ráp lướt qua mặt ta.

"Kh khóc, A Ngư, kh khóc."

Mắt ta ngấn lệ, từ từ ngẩng đầu hỏi : " biết ta tên là A Ngư?"

Tạ Cảnh cứng đờ, kh đợi ta mở miệng đã biến mất khỏi do trướng.

Hừ, tiểu t.ử ngốc.

chỉ giỏi diễn kịch, thể đấu lại một kẻ từng trải như ta?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...