Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Ai Mới Là Thiên Kim Phủ Thừa Tướng?

Chương 21: 24

Chương trước

21

Kể từ ngày bỏ hôm đó, Tạ Cảnh kh quay lại do trướng của nữa.

Nhưng cũng kh xa, Ôn Nguyễn đến gây chuyện với ta dăm ba lần, đều kịp thời xuất hiện.

Chỉ là mỗi lần giải quyết xong, lại biến mất tăm, khiến ta tức đến ngứa răng.

Hừ, được lắm Tạ Cảnh!

Uổng c ta tốn bao nhiêu nước mắt.

Nếu kh đang ở trong do trại địch, ta nhất định tính sổ với !

Ta đội quân Hồ Nhung đang chỉnh đốn hàng ngũ ở phía xa.

tình hình trong quân do, m ngày nay tình hình giữa Hồ Nhung và Đại Hạ chắc hẳn căng thẳng.

Ta suy nghĩ nhiều ngày, cần xác nhận một số chuyện, bèn chủ động tìm Ôn Nguyễn.

Ôn Nguyễn vừa đỏ hoe mắt tiễn thủ lĩnh Hồ Nhung .

th ta, nàng ta rõ ràng sững sờ một chút.

"Chúng ta nói chuyện ?" Ta cười với nàng ta.

Ôn Nguyễn hơi do dự, ta bèn thẳng vào do trướng của nàng ta.

"Ôn Ngư, ngươi to gan thật!" Ôn Nguyễn sầm mặt theo, nhưng vẫn cho lui hầu.

"Ta to gan hay kh thì kh biết, nhưng ngươi và Tạ Cảnh thì to gan thật đ." Ta quan sát kỹ cử chỉ của Ôn Nguyễn, trong lòng đã hiểu rõ.

"Ôn Ngư, đừng tưởng bảo vệ ngươi thì ta kh làm gì được ngươi." Ôn Nguyễn lạnh lùng nói.

"Ôn Nguyễn, với tính cách của ngươi, nếu ngươi thực sự muốn l mạng ta, e là Tạ Cảnh của bây giờ kh bảo vệ nổi ta đâu." Ta ngắt lời Ôn Nguyễn.

Ôn Nguyễn há hốc mồm, kh dám tin ta: "Thế mà lại nói cả chuyện này cho ngươi biết? kh muốn sống nữa ?"

Quả nhiên đúng như ta dự đoán, Tạ Cảnh kh hề mất trí nhớ, nhưng việc rơi xuống vách núi đúng là t.a.i n.ạ.n và được Ôn Nguyễn cứu về cũng hoàn toàn là trùng hợp.

Chỉ là ta cũng biết được, chuyện nàng ta sắp xếp lính Hồ Nhung trước đó, là do Tạ Cảnh kiên quyết muốn mang ta theo bên , để tránh ta ều tra thân phận của ta, từ đó ảnh hưởng đến kế hoạch của họ.

Nàng ta mới cố tình diễn màn kịch này.

Mặc dù là vậy, nhưng ta vẫn tức ên lên được.

Khi Tạ Cảnh chạy tới, th cảnh hai phụ nữ ngồi đối diện nhau, bình thản uống trà.

Sắc mặt trắng bệch, rõ ràng là hiểu chuyện gì đã xảy ra, vừa định tiến lên, Ôn Nguyễn lại đột ngột hất tung cái bàn.

"A Khí, ta sẽ thay ngươi dạy dỗ lại nữ nhân kh nghe lời này của ngươi!"

Còn ta, phối hợp cực kỳ ăn ý ngã xuống đất, hét lên: "Cứu... cứu mạng!"

Tạ Cảnh: "..."

22

Ban đầu Tạ Cảnh chỉ quyết định giả c.h.ế.t trà trộn vào do trại địch.

Nào ngờ tình cờ gặp Ôn Nguyễn.

Lúc trước Ôn Nguyễn khóc lóc về phủ tìm phu nhân kể khổ, hy vọng Tướng gia ra mặt chống lưng cho nàng ta, nhưng kh ngờ, trên đường đã bị của phu nhân chặn lại.

Lần đó, phu nhân sai đến g.i.ế.c nàng ta!

Nếu kh nhũ mẫu x ra liều c.h.ế.t bảo vệ nàng ta, e là nàng ta kh gặp được Tạ Cảnh đang ra ngoài.

Tạ Cảnh ra tay cứu Ôn Nguyễn và nhũ mẫu đang thoi thóp.

Nhũ mẫu trước khi c.h.ế.t đã kể hết mọi chuyện cho nàng ta nghe.

Ôn Nguyễn kh còn chỗ nào để , Tạ Cảnh bèn sai đưa Ôn Nguyễn đến biên giới.

Dù thế nào nữa, Tạ Cảnh cũng kh ngờ tới, khi gặp lại nhau, Ôn Nguyễn đã trở thành cơ của thủ lĩnh Hồ Nhung.

ều, thủ lĩnh Hồ Nhung chưa từng sủng hạnh nàng ta.

Dưới sự che chở của Ôn Nguyễn, Tạ Cảnh thành c "mất trí nhớ".

Tình cảm của Ôn Nguyễn dành cho Tạ Cảnh vô cùng phức tạp và mâu thuẫn. Chỉ một ánh thoáng qua nơi cổng thành đã khiến nàng ta đ.á.n.h mất trái tim . Nàng chưa từng ngờ rằng vị tướng quân Tạ Cảnh trong lời đồn – kẻ mặt x n vàng, g.i.ế.c kh gớm tay – lại là một thiếu niên tuấn tú, phong độ đến vậy.

Khi nàng ta còn chưa kịp nghĩ ra nên đối phó với Tạ Cảnh thế nào, thủ lĩnh Hồ Nhung đã phát hiện ra . Trong lúc nguy cấp, Ôn Nguyễn hiến kế, g.i.ế.c Tạ Cảnh chỉ thỏa mãn nhất thời, chi bằng nhân lúc mất trí nhớ, biến chiến thần của Đại Hạ thành lưỡi d.a.o sắc bén, giúp Hồ Nhung thẳng tiến vào Đại Hạ.

Gán cho tội d th địch phản quốc, khiến mãi mãi kh thể quay về Đại Hạ, từ đó cam tâm tình nguyện bán mạng cho Hồ Nhung.

Thủ lĩnh Hồ Nhung vô cùng hài lòng, đêm đó liền ngủ lại trong lều của Ôn Nguyễn. Vị cơ đến từ Đại Hạ này, kể từ đêm đó, đã trở thành sủng cơ của thủ lĩnh.

"Cho nên, vốn dĩ ngươi thể đường lui." Ta Ôn Nguyễn, vị đại tiểu thư phủ Thừa tướng từng kiêu ngạo hống hách trước mắt, giờ đây đang ngồi yên lặng đối diện ta.

"Ta làm gì đường lui? Ôn Ngư, ta chưa bao giờ đường lui." Ôn Nguyễn thở dài một hơi.

"Ôn Nguyễn, để ta giúp ngươi, được kh?" Ta nắm l tay nàng ta: " lẽ trước đây chúng ta hiểu lầm chồng chất, nhưng giờ đây, mục đích của chúng ta là giống nhau."

Ôn Nguyễn do dự một chút, từ từ gật đầu.

Đương nhiên, vở kịch cần diễn vẫn diễn cho trọn.

Sau đó ta và Tạ Cảnh bị Ôn Nguyễn "tức giận đùng đùng" dùng roi đuổi ra khỏi do trướng.

Chỉ ều bị quất roi là Tạ Cảnh mà thôi.

Về đến trướng, Tạ Cảnh đỏ hoe mắt, mặt đầy ủy khuất: "Tại chỉ đ.á.n.h mỗi ta?"

"Chẳng lẽ nàng ta còn đ.á.n.h ta? Tạ Cảnh, ta còn chưa tính sổ với vụ 'thị vệ thân cận' của sủng cơ thủ lĩnh đâu nhé!" Ta nghiến răng.

Tạ Cảnh hoảng hốt: "Kh , phu nhân, nàng nghe ta nói, đây là hiểu lầm..."

23

Đại Hạ phái chủ tướng mới đến trấn thủ.

Cuộc chiến giữa Đại Hạ và Hồ Nhung bước vào giai đoạn gay cấn.

Ôn Nguyễn truyền tin đến, lẽ thủ lĩnh sắp dùng đến con át chủ bài Tạ Cảnh này .

Quả nhiên, thủ lĩnh bắt đầu đưa Tạ Cảnh ra chiến trường.

Để l được lòng tin của thủ lĩnh, Tạ Cảnh cũng liên tiếp tg vài trận.

Tạ Cảnh tg trận trở về, thủ lĩnh vung tay ban thưởng cho m nữ t.ử Đại Hạ bị bắt về.

Dù biết là diễn kịch, Tạ Cảnh đưa m nữ t.ử đó , ta vẫn xụ mặt.

Ôn Nguyễn thì ta đầy hứng thú: "Kh phục thì đến do trướng của , đuổi m cô ả đó ra ngoài."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ai-moi-la-thien-kim-phu-thua-tuong/chuong-21-24.html.]

"Thân phận ta bây giờ... hay là tiểu phu nhân ra mặt giúp ta?" Ta ôm ngực, nước mắt nói rơi là rơi.

"Hai phu thê các , kh làm diễn viên đúng là phí phạm." Dù đã chung sống những ngày này, Ôn Nguyễn vẫn bị diễn xuất khoa trương của ta làm cho kinh ngạc.

"Hết cách , tướng quân dạy dỗ tốt." Ta tiếp lời trôi chảy.

Ôn Nguyễn nghẹn lời: "... Ngươi thật sự... quá vô sỉ."

Bàn tính của thủ lĩnh Hồ Nhung đ.á.n.h hay, nhưng kh biết Đại Hạ câu "bọ ngựa bắt ve sầu, chim sẻ rình sau lưng", trà trộn vào do trại Hồ Nhung b lâu nay, ều Tạ Cảnh chờ đợi chính là hành động của thủ lĩnh Hồ Nhung.

Đại Hạ "liên tiếp thất bại", Hồ Nhung thừa tg x lên, đến nơi Tạ Cảnh đặt bẫy, chỉ cần đợi Tạ gia quân đến tiếp ứng là thể tiêu diệt chủ lực Hồ Nhung.

Thủ lĩnh Hồ Nhung mở tiệc ăn mừng lớn, Ôn Nguyễn đương nhiên đến hầu hạ tại bữa tiệc.

Khi ta đang lo lắng chờ tin trong do trướng, thủ lĩnh Hồ Nhung đột ngột x vào, cả nồng nặc mùi rượu.

ta với ánh mắt nguy hiểm, ta vội hành lễ định lui ra, nhưng kh ngờ bị nắm tay kéo ngã xuống đất.

"Hóa ra, ngươi chính là phu nhân của Tạ Cảnh." dùng tiếng Đại Hạ lơ lớ nói, ánh mắt trắng trợn dán lên ta.

Trăm phương ngàn kế che giấu, vậy mà lại bị lộ thân phận vào lúc này.

Trong lòng ta kinh hãi, vội vàng muốn bỏ chạy, nhưng bị túm chặt, kh thể giãy giụa.

Ta hét lớn cứu mạng, nhưng vô ích. Quần áo trên bị thô bạo xé rách, thủ lĩnh Hồ Nhung cười lớn, mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi khiến ta muốn nôn mửa.

Ta nhắm mắt lại.

Xin lỗi Tạ Cảnh, e là ta kh đợi được tg trận trở về .

Đột nhiên, x vào.

Là Ôn Nguyễn.

Ôn Nguyễn như kh th ta, cười duyên dáng tiến lên ngồi xổm xuống, dùng tiếng Hồ Nhung nũng nịu với thủ lĩnh, sà vào lòng .

Nào ngờ, thủ lĩnh Hồ Nhung lại mất kiên nhẫn hất nàng ta sang một bên, quay đầu lại ta, nở nụ cười đầy tà ý.

Vừa thoát khỏi sự kìm kẹp của , ta liền dựng cả tóc gáy, muốn chạy khỏi do trướng, nhưng vẫn chậm một bước, bị túm tóc kéo ngược vào trong.

Thủ lĩnh Hồ Nhung ném mạnh ta lên giường, từng bước từng bước tiến lại gần, ta kh ngừng lùi lại phía sau.

Đột nhiên chỉ nghe một tiếng "bốp", Ôn Nguyễn chộp l khúc xương thú trang trí bên cạnh đập mạnh vào đầu thủ lĩnh, thủ lĩnh ôm đầu chảy m.á.u giận dữ, túm l Ôn Nguyễn.

Tiếng xương gãy vang lên, Ôn Nguyễn hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết.

Ta biết đây là cơ hội cuối cùng của , ta rút trâm cài trên đầu nhân lúc thủ lĩnh kh phòng bị đ.â.m tới, nhưng cũng bị thủ lĩnh né được.

Thân hình to lớn của c ngang lối ra duy nhất, ta Ôn Nguyễn, thầm nghĩ đúng là trời muốn diệt ta, ta và Ôn Nguyễn đều bỏ mạng tại đây , chỉ là chưa đến phút cuối cùng, ta vẫn kh muốn bỏ cuộc.

Lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng ồn ào hỗn loạn.

Do trướng bị rách một mảng lớn.

Tạ Cảnh cầm trường thương, x vào do trướng, phía sau là thân vệ của Tạ gia quân.

Thủ lĩnh Hồ Nhung túm l ta, lưỡi d.a.o sắc bén kề vào cổ ta.

Tạ Cảnh chỉ thể dừng lại cách đó kh xa: "Thả nàng ra!"

"Ta đã quá coi thường ngươi." Thủ lĩnh Hồ Nhung cười lạnh.

Ta kh dám tin Tạ Cảnh.

lại đẩy nh kế hoạch, theo kế hoạch thì giờ này Tạ gia quân vẫn đang trên đường tới.

Lính Hồ Nhung vây qu ngày càng đ, ta dùng ánh mắt ra hiệu cho Tạ Cảnh mau , Tạ Cảnh lại làm như kh th, chỉ lạnh lùng nói với thủ lĩnh: "Bây giờ đầu hàng, ta còn thể để cho ngươi được toàn thây."

Thủ lĩnh bỗng cười lớn ha hả.

Ta cũng cười theo, thủ lĩnh dừng lại ta kỳ quái.

" là chiến thần Đại Hạ, bây giờ ngươi ngăn cản được chẳng qua là vì ta làm con tin trong tay, thủ lĩnh, nếu ta c.h.ế.t..." Nói , ta bèn lao vào lưỡi dao.

"Kh!" Tạ Cảnh bất chấp tất cả lao tới, nhưng khoảng cách rốt cuộc vẫn là quá xa.

"Tạm biệt, Tạ Cảnh!" Ta nói lời từ biệt với , khảng khái vào cõi c.h.ế.t.

Phía sau bỗng truyền đến một lực mạnh, Ôn Nguyễn kh biết đã đứng dậy từ lúc nào, lao mạnh vào ta.

Ta và thủ lĩnh kh đề phòng, bị đ.â.m ngã lăn ra đất.

"Đi!" Nàng ta đẩy ta ra dùng tay còn lành lặn chộp l lưỡi d.a.o nhân lúc thủ lĩnh kh đề phòng, đ.â.m vào bụng .

Thủ lĩnh mắt trợn trừng muốn nứt ra, ôm chặt l nàng ta, lật dùng mũi d.a.o đ.â.m xuyên qua vào cơ thể nàng ta.

24

Tạ gia quân đến sớm hơn dự kiến, trước đó, Tạ Cảnh đã l được đầu của thủ lĩnh Hồ Nhung, dẫn theo mười m tinh nhuệ làm tan rã lòng quân của quân đội Hồ Nhung.

Lòng quân tan rã, binh bại như núi lở.

Chủ lực Hồ Nhung bị Tạ gia quân tiêu diệt hoàn toàn, buộc rút lui vào sâu trong thảo nguyên, e là kh mười m hai mươi năm nghỉ ngơi l lại sức thì khó mà gây dựng lại được.

Ôn Nguyễn được cứu về, nhưng thương thế quá nặng. Đặc biệt là cánh tay trái bị bóp nát, hoàn toàn phế bỏ. May mắn thay, Tạ Cảnh đã tâu rõ c lao của nàng ta trong trận chiến này, triều đình vì thế ban phong hiệu Huyện chủ cho nàng.

Ta đến chúc mừng, nhưng nàng ta từ chối gặp mặt, chỉ sai hầu truyền lời. Nàng ta nói mọi chuyện đã qua như mây khói, nay phong hiệu trong tay, được hưởng thực ấp, thể an ổn sống một phương, với nàng đã là kết cục tốt nhất. Chỉ mong bình an sống hết quãng đời còn lại.

Còn về cố nhân, cũng kh cần gặp lại nữa.

"Đừng buồn nữa, bây giờ nàng ta đã rõ mọi thứ hơn bất cứ ai." Th ta thất vọng, Tạ Cảnh an ủi ta.

"Ừ." Ta gật đầu, theo Tạ Cảnh lên xe ngựa trở về phủ Tướng quân.

Xe ngựa lắc lư suốt dọc đường, ta chống cằm Tạ Cảnh trước mặt dáng ngày càng cao lớn, đã dần trút bỏ vẻ thiếu niên, đường nét ngày càng kiên nghị.

Thỏ c.h.ế.t thì ch.ó săn bị nấu, chim hết thì cung tốt bị cất.

Hồ Nhung kh còn là mối đe dọa, triều đình liền đặc cách phong Tạ Cảnh làm Trường An Hầu, kh cho tiếp tục trấn thủ biên cương nữa. Nói cho cùng là tước binh quyền một cách khéo léo.

Chẳng bao lâu nữa, sẽ đưa ta hồi kinh. Nếu kh chiến sự lớn, e rằng cả đời này cũng khó ngày quay lại biên cương.

Chinh chiến bao năm, kh ngờ trung dũng như Tạ gia, cũng kh thoát khỏi sự nghi kỵ của quân vương.

Ta thở dài một hơi, hỏi Tạ Cảnh: "Sau này hối hận kh?"

"Thiên hạ an, tức lòng ta an. Nay biên cương kh còn chiến sự, bách tính an cư lạc nghiệp, chính là ều chúng ta mong cầu. Biên cương kh chỗ cho ta dụng võ, mới là may mắn của bách tính. Thế thì tại ta lại hối hận?" Tạ Cảnh cười nhẹ ôm ta vào lòng.

Ta tựa vào lòng , nhắm mắt lại, một lúc lâu sau mới nhẹ nhàng gọi : "Phu quân."

Tạ Cảnh: "Hửm?"

"Ta sẽ luôn ở bên ."

" bảo vệ Đại Hạ, ta bảo vệ ."

(Hết)


Chương trước

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...