Ai Nói Trường Sinh Là Phúc?
Chương 5: Thời Gian & Sự Nuông Chiều Biến Chất Của Tiểu Đệ.
Thời gian là dòng chảy vô tình, nó cuốn trôi những ngây thơ của tuổi trẻ và khắc sâu những dấu ấn của trưởng thành. Thoắt cái, mười năm đã trôi qua kể từ ngày Lâm Kiến bước chân vào Phục Hy viện. Từ một đứa bé mười ba tuổi gầy yếu, lem luốc, Lâm Kiến giờ đã trở thành một th niên hai mươi ba tuổi tuấn tú, cao ráo, với vóc dáng rắn chắc của một tu luyện. Khuôn mặt y vẫn giữ được nét l lợi ngày nào, nhưng giờ đây đã thêm vào đó sự ềm tĩnh và thâm sâu. Đôi mắt đen láy kh còn vẻ ngây thơ mà ẩn chứa một tia "xấu bụng" quen thuộc, nhưng cũng đầy kiên nghị.
Trong suốt mười năm , Lâm Kiến vẫn là cái bóng theo sau Hạ Trường Sinh. Mọi việc liên quan đến Đại sư , từ những yêu cầu nhỏ nhặt đến những đòi hỏi khó hiểu, đều do một tay Lâm Kiến lo liệu. Y đã trở thành hiểu rõ Hạ Trường Sinh hơn bất kỳ ai trong Phục Hy viện, thậm chí còn hiểu hơn cả chính bản thân . Y biết thích ăn món gì, ghét mùi hương nào, bộ y phục nào hợp với tâm trạng hôm đó, và ngay cả khi nhẽ nhíu mày, Lâm Kiến cũng biết đang khó chịu vì ều gì.
"Tiểu Kiến, chén trà này vẻ hơi nguội ."
"Tiểu Kiến, bộ y phục này màu sắc kh hợp với ta hôm nay. Đổi bộ màu trắng thêu chỉ bạc kia ."
"Tiểu Kiến, cái lược này l chải quá thô. Ngươi muốn ta nói ngươi đến c hết kh?"
Hạ Trường Sinh vẫn là Hạ Trường Sinh, vẫn phiền hà tột độ, vẫn kiêu kỳ như một vị thần tiên kh nhiễm bụi trần. vẫn thích được hầu hạ tận răng, vẫn soi mói từng chi tiết nhỏ nhất. Nhưng giờ đây, hầu hạ kh còn là đứa bé Lâm Kiến ngây ngô ngày nào, mà là một Lâm Kiến đã trưởng thành, với một tình cảm đã hoàn toàn biến chất.
Tình cảm của Lâm Kiến dành cho Hạ Trường Sinh đã vượt xa sự kính trọng của một tiểu đệ dành cho Đại sư . Nó đã biến thành một sự yêu chiều, nu chiều đến mức... mù quáng. Lâm Kiến kh còn cảm th Hạ Trường Sinh phiền hà nữa. Ngược lại, y yêu thích tất cả những cái "phiền hà" đó, xem chúng là nét độc đáo, đáng yêu của . Y cảm th vui vẻ khi được tự tay pha cho chén trà vừa độ nóng, khi được ngắm say sưa trang ểm, khi được nghe cằn nhằn về những ều nhỏ nhặt. Với Lâm Kiến, sự "phiền hà" của Hạ Trường Sinh chính là một phần kh thể thiếu của , là thứ khiến trở nên độc nhất vô nhị.
Một buổi sáng nọ, Lâm Kiến đang giúp Hạ Trường Sinh chải tóc. Mái tóc đen nhánh của mềm mại như tơ, thơm thoang thoảng mùi thảo mộc. Lâm Kiến nhẹ nhàng luồn tay vào tóc , cẩn thận gỡ rối từng sợi một. ngồi đó, nhắm mắt lại, hoàn toàn phó mặc cho Lâm Kiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ai-noi-truong-sinh-la-phuc/chuong-5-thoi-gian-su-nuong-chieu-bien-chat-cua-tieu-de.html.]
"Tóc ta vẻ hơi khô," Hạ Trường Sinh khẽ nói, giọng ệu vẫn mang vẻ soi mói. "Ngươi làm được gì để nó mượt mà hơn kh?"
Lâm Kiến mỉm cười. "Đương nhiên , Đại sư . Để đệ tìm loại thảo d.ư.ợ.c quý hiếm nhất, giúp dưỡng tóc." Y nói, ánh mắt tràn ngập sự dịu dàng.
Trong khoảnh khắc đó, Hạ Trường Sinh khẽ mở mắt, liếc Lâm Kiến qua gương đồng. Ánh mắt y chứa đựng một thứ tình cảm mãnh liệt, cháy bỏng, kh thể nhầm lẫn. khẽ nhíu mày, trong lòng d lên một cảm giác là lạ. Nhưng , lại nh chóng gạt bỏ. Chắc là do tên sai vặt này làm việc quá chuyên tâm nên mới ánh mắt đó thôi. Hạ Trường Sinh vẫn vô tư tận hưởng sự hầu hạ, sự nu chiều mà Lâm Kiến dành cho . đâu hề nhận ra, tình cảm của Lâm Kiến đã kh còn dừng lại ở mức "kính trọng" nữa .
Các sư sư tỷ khác trong Phục Hy viện thì kh khỏi lắc đầu ngao ngán. Họ chứng kiến sự "biến chất" của Lâm Kiến, từ một đứa bé chịu khó thành một th niên "si tình đến ên cuồng".
"Tiểu Kiến đó, chắc c là biến thái ," một sư tỷ thì thầm. "Chỉ kẻ biến thái mới thể chịu được sự phiền hà của Đại sư đến mức đó."
"Đúng vậy, còn yêu chiều Đại sư như chiều vong nữa chứ," một sư khác gật gù. "Lâm Kiến mà yêu ai thì chắc đó kiếp trước đã cứu cả thiên hạ ."
Lâm Kiến nghe những lời đồn đại , chỉ mỉm cười. Y chẳng hề để tâm. Với y, được ở bên Hạ Trường Sinh, được chăm sóc , được th hài lòng, chính là niềm hạnh phúc lớn nhất. Cái sự phiền hà của Hạ Trường Sinh, chính là đặc quyền mà chỉ y mới thể hiểu và yêu thương.
Hạ Trường Sinh, vị Đại sư "trâu bò nhất tu chân giới" nhưng lười biếng nhất, vẫn sống trong thế giới hoàn hảo của riêng , vô tư tận hưởng sự nu chiều. đâu biết, tên sai vặt nhỏ bé ngày nào giờ đã trưởng thành, và tình cảm mà y dành cho đã sâu sắc đến mức kh thể nào quay đầu lại được nữa. Một tình yêu thầm lặng, nhưng mãnh liệt, đang chờ ngày bùng cháy.
________________________________________
Chưa có bình luận nào cho chương này.