Ám Muội Kiểm Soát
Chương 56:
Vô Hà: “ trước , đừng chậm trễ. Nh lên, nh lên.”
Cô chỉ mải , hoàn toàn kh th Trương Hữu Phúc. Đến khi cô th thì Trương Hữu Phúc cũng đã xa .
Đỗ Duy Duy: “Cô ý đồ gì thế, còn muốn gặp ta?”
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Vô Hà: “Dù cũng kh gặp được ta, nên mới nói là tự .”
Đỗ Duy Duy: “ ta còn ít c ểm trên , những thứ đó đều để lại cho gia đình .”
Vô Hà: “ việc gì đâu, nói . lát nữa sẽ về nói một tiếng.”
Đỗ Duy Duy: “Mẹ nói, trường cô thi vào khá tốt đ.”
Vô Hà: “ thi vào học viện y, thi môn văn.”
Đỗ Duy Duy: “Vậy cô chẳng hiểu gì sất.”
Vô Hà cười, lắc đầu: “Nói ABCD cũng kh biết là gì đâu.”
Đỗ Duy Duy: “Cô thi chuyên ngành gì vậy?”
Vô Hà: “Chuyên ngành của là y học, muốn làm bác sĩ. Chọn ngành nào ít áp lực hơn, đến lúc đó học viện y sẽ nhận thôi.”
Đỗ Duy Duy: “Trước đây cô học trường nào?”
Vô Hà: “ vốn học trường kỹ thuật.”
Đỗ Duy Duy: “Oa! Cô thật sự thể bước ra từ cái núi đá đó, thật kh dễ dàng chút nào.”
Vô Hà: “Nếu thực sự thể phấn đấu được đến mức đó, thì nhất định tốt.”
Đỗ Duy Duy: “Cũng chẳng chuyên ngành của trường nào, chỉ là cái hệ thống y tế kia, thì ?”
Vô Hà: “ nghe theo , ai dám nói kh chắc c đâu?”
Đỗ Duy Duy: “ cũng vậy. Cả đời chỉ cầu một c việc tốt, nói cô đ.”
Nói xong, Vô Hà khựng lại: “Mẹ nói, nền tảng tiếng của kém, bảo là muốn bồi dưỡng cho một chút.”
Đỗ Duy Duy phản ứng lại: “Bây giờ kh ở đây, bà đừng hòng l ra làm thí nghiệm nữa.”
Vô Hà quay đầu chiếc áo khoác da Đỗ Duy Duy đang mặc, cô dừng lại một chút: “ mặc từ lúc nào thế?”
Đỗ Duy Duy: “ gọi mẹ đến trước, bà là bên đó, nói tốt hơn .”
Vô Hà: “Bà đâu , cũng kh th.”
Đỗ Duy Duy: “Bà huyện , kiếm ít phiếu tem.”
Cô cũng kh biết bà đang làm gì, Đỗ Duy Duy liền lắc đầu, lại nói thêm một câu: “Trước đây cô chưa từng gặp những thứ đó, bây giờ cứ từ từ thôi.”
Vô Hà: “Lúc gi báo trúng tuyển đến, chẳng đã thi đỗ ?”
Đỗ Duy Duy: “Kh , chưa thi, đã bắt đầu thi .”
Cô nói xong, Vô Hà cũng nói: “Thành tích của tốt hơn những đó, nếu kh là được trường y chuyên nghiệp nhận vào.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Đỗ Duy Duy: “Thành tích của kém kinh khủng, còn muốn thi lại một lần nữa, sau đó kh nhận nữa.”
Vô Hà: “Vậy còn , chi bằng quay về, cùng với bạn học, lại ra c trường làm việc chăm chỉ.”
Đỗ Duy Duy cười một tiếng, cởi chiếc áo khoác da trên xuống, ném xuống đất.
Vô Hà: Thật ra nền tảng kiến thức của khá ổn, chỉ là sợ gặp đề tủn mủn.
Từ Duy: Thỉnh thoảng xem qua đề thi cũng kh đâu. Tám bộ đề xem hôm nay kh hề đề tủn mủn nào cả.
Vô Hà: Thế thì tuyệt vời quá, ôn tập cấp tốc trước kỳ thi thực sự hữu ích.
Từ Duy: thì đương nhiên là nắm chắc . Vô Hà, nếu cô ghi chép lại, tám bộ đề của thầy giáo đó chắc c là phiên bản tăng cường đ.
Vô Hà: Trước đây chép bài giúp họ, nên mới được thành tích nhỏ nh như vậy.
Nói , Vô Hà kh kìm được mà ngẩng đầu lên đầy tự hào.
Từ Duy cũng kh nhịn được cười, trêu chọc nói: Chủ yếu là vì năm ngoái cô đăng ký thi ngành y tế.
Ngành y, phạm vi sách giáo khoa bao phủ tương đối rộng, một số đề tủn mủn học thuộc lòng.
Vô Hà: Vâng, vậy sẽ dựa vào việc học để bù đắp cho những thiếu sót của .
Từ Duy: Đương nhiên . Cô còn nhớ m hôm trước đã đến nhà nào kh?
Vô Hà dừng lại một chút, đôi mắt sáng lên. Chẳng là nhà mà đã đến m hôm trước trọn bộ đề thi ?
Từ Duy: Bà chủ nhà đó kh keo kiệt đến thế, hơn nữa bà thu tiền cũng kh nhiều. Lần sau định đến đó để đăng ký mua tài liệu.
Vô Hà: Vậy lần này thể cùng kh? cần bộ đề đó.
Ánh mắt Từ Duy lóe lên một tia cười đầy ý nhị. M hôm trước đến nhà lão Lý, nhưng kh gặp được trọn bộ đề, chỉ nghe được tin tức hành lang.
Nhà lão Lý kh l tiền, chỉ nhận nhân tình. đã nói với bà chủ rằng lần này đến đăng ký, chỉ cần một bộ, nhưng xin thêm cho hai , vì là cho nữ đồng chí.
Vô Hà: Vậy được, trả tiền cho một suất của , giúp lo liệu ổn thỏa nhé?
Từ Duy: Ai chiếm lợi của ai cơ chứ, cái này là c việc chung, kh ngại đâu.
Vô Hà: Tuyệt vời quá! Tháng này sẽ đưa hết tiền lương tháng này cho .
Từ Duy: Thôi cô giữ lại , cô cứ tùy tâm mà đưa là được, kh cần đưa nhiều đến thế.
Vô Hà cũng kh nói gì, chỉ đầy biết ơn, nhất thời kh biết nên nói gì.
Từ Duy dẫn cô đến hợp tác xã mua bán, mua một ít vải vóc, chỉ chọn loại thấp cấp nhất, kh thêm cái nào khác.
Nhà ai cần vải? Nhà nào muốn may đồ cưới cho con gái? Mọi đều bàn tán những ều này.
Vô Hà: Vải vóc, định may đồ cưới cho bạn gái ? Thật ra cô tốt, chỉ là hơi lắm lời thôi.
Từ Duy: Kh , cũng kh biết đang làm gì, chỉ là tiện tay mua một chiếc thôi.
Vô Hà kh nói tiếp, vì cô nhận ra kh muốn nói, nên cô cũng kh hỏi nữa.
Từ Duy mua xong, th toán, Vô Hà chỉ yên lặng chờ đợi.
“Ôi chao, đồng chí nữ này, cô lại vô ý thức đến thế?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.