Ám Muội Kiểm Soát
Chương 57:
Đồng chí Tiểu Trương chỉ chăm chăm vải của , kh chú ý đến bên cạnh.
Vô Hà: Chị ơi, trả tiền , giúp xách đồ thôi.
Đồng chí Tiểu Trương chỉ xách bó vải lên thẳng, kh ngoảnh đầu lại.
Vô Hà cũng chỉ đành chịu, chị ta dần xa.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Từ Duy: Kh cần để ý đến chị ta, chị ta chỉ buôn chuyện, chứ bụng dạ cũng kh xấu đến mức nào đâu.
Vô Hà: Vâng, cảm th chị ta kh nhằm vào .
Đồng chí Tiểu Trương chỉ nhắc đến việc vải vóc gần đây đắt, và cũng khó mua.
Vô Hà: th bên kia cũng bán, nhưng là loại cao cấp hơn.
Từ Duy: Cô đừng qua bên đó, bên đó toàn đồ cho tiền thôi.
Từ Duy th ánh mắt Vô Hà đuổi theo khu vực đó, chiếc lá cũng đang lay động, ngẩng đầu: Cô kh cần đồ tốt.
Vô Hà cúi đầu: Vâng, chỉ cần đồ của chính thôi.
Từ Duy bắt đầu nghi ngờ: Cô đang cần tiền kh?
Vô Hà: Vâng, cần, cần nhiều.
Từ Duy hạ giọng: Cô cần bao nhiêu tiền? Để làm gì?
Vô Hà: kh tiền, kh tiền tiết kiệm, từ đầu đến cuối chỉ còn lại một mạng này. Cuối cùng, nếu thực sự thi trượt, sẽ bán thân , nhất định nuôi em trai em gái học.
Từ Duy kh nói gì, bước lên phía trước. cũng cảm th áy náy, đáng lẽ kh nên đòi tiền cô.
Vô Hà: kh tiền đâu.
Từ Duy l từ trong túi ra một túi vải, bên trong toàn là tiền: đây, cô cứ l dùng trước .
Vô Hà kh nhận ngay, chút do dự. Cô cười: sẽ viết cho một tờ gi nợ, sau này nhất định sẽ trả .
Từ Duy kh l, đưa túi tiền cho cô, nói: Kh cần đâu, cô thi đỗ đại học là tốt , đến lúc đó tự khắc cô sẽ khả năng trả thôi.
Vô Hà cảm th cổ họng nghẹn lại, cô biết ơn. Cô cười: Hai mươi năm, nhất định sẽ trả .
Từ Duy kh biết tại lại làm một việc tốt như vậy, chỉ cảm th đồng chí nữ trước mặt này hơi khác so với những đồng chí nữ trước đây.
Vô Hà: Khi nào thể l được bộ đề đó?
Từ Duy: sẽ sắp xếp ngay. Sáng mai sẽ tìm bà , cô yên tâm.
Từ Duy vừa nói vừa liếc Vô Hà. Vô Hà cũng vội vàng đáp lại, kh nói thêm gì.
Từ Duy: Bà ở nhà cả tuần này, kh ra ngoài.
--- Chương 29 ---
Vô Hà cầm số tiền này, khởi hành ngay ngày hôm sau, kh gì che đậy.
Từ Duy đứng phía sau, cô thẳng, kh hề quay đầu lại. nghĩ thầm, cô đúng là quyết đoán. Gia đình khó khăn đến mức nào, cô mới chịu bước ra bước này?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/am-muoi-kiem-soat/chuong-57.html.]
Vô Hà biết sớm muộn gì cũng , mặc kệ những lời đàm tiếu. Cô chỉ cần quan tâm đến mục tiêu của là được.
Từ Duy cũng kh bận tâm nữa, rửa mặt, chỉnh lại chiếc áo sơ mi đang mặc, đạp xe làm.
Trên đường , kh nhịn được nghĩ, em trai em gái của Vô Hà, nếu kh được học thì sau này sẽ ra ?
Vô Hà: Bọn họ nhất định học, bởi vì chỉ học, mới thể thay đổi vận mệnh.
Về phần kia, Từ Duy cười cười, chỉ th Vô Hà quá đơn thuần.
Từ Duy kh thiếu trách nhiệm, viết thư, đưa cho Vô Hà: Cô cầm l.
Ông chủ cũ của cô út cũng là một tốt, tuy rằng thu tiền kh nhiều, nhưng vẫn sẽ chiếu cố một chút.
Vô Hà: Vâng, sẽ gửi chúng cho họ.
Từ Duy: Số tiền này kh nhiều, nhưng dù cũng là chút lòng thành.
Vô Hà cũng biết m chục đồng của chẳng là gì trong xã hội này.
Thế nhưng gánh nặng này trong tay Từ Duy, lại tỏ ra mạnh mẽ, nói: Cô kh cần trả, cứ coi như là cho cô vay.
Vô Hà cũng hiểu đó là ý tốt của .
“ kh thiếu tiền ?”
Vô Hà: thiếu, thiếu, nhưng muốn dựa vào chính , muốn trả lại hết số tiền đó cho .
Ánh mắt Từ Duy thoáng qua tia sáng, cười: Cô cứ thi đỗ đã.
Nói , nhét tiền vào tay Vô Hà.
Những ở dưới cũng kh nhịn được Vô Hà: Vậy cô ta rốt cuộc thiếu tiền kh?
Từ Duy: Cô thiếu, biết làm đây? cũng kh thể ngăn cản, kh cho cô thi.
Từ Duy cũng vì muốn đạt ểm cao mà nghiên cứu những thứ này, nhưng cũng kh thể làm thay cô , chỉ thể khích lệ.
Vô Hà những c thức trên tường, cô lại chép lại những c thức đó một lần nữa. Cô cảm th chỉ chép lại mới thể ghi nhớ được.
Từ Duy cầm một cuốn sổ ngồi bên cạnh viết nhật ký. Từ Duy: Hôm nay cô kh học cái này nữa, bắt đầu học tiếng ?
Vô Hà: Vâng, chuyện gì ?
Từ Duy: Kh, đã nói với cô . Cô kh cần học thuộc lòng máy móc, cô chỉ cần ghi nhớ ngữ pháp cho tốt, chỉ cần cô vượt qua được cái ngưỡng ểm đó, cô coi như là đã tg.
Vô Hà: Vượt qua ngưỡng ểm thì tất cả học sinh trong lớp đều như nhau mà, tại lại nói là tg?
Từ Duy: Cái đó chỉ là để khích lệ cô, khiến cô cảm th giỏi hơn khác.
Từ Duy cũng kh nhịn được Vô Hà, cô dường như vẫn còn là một đứa trẻ.
Vô Hà tốn một hồi c sức, cuối cùng mới hiểu ra: Đúng , chỉ cần xem bản thân thi được bao nhiêu ểm.
Từ Duy cũng cười: Cô cũng kh cần quan tâm đến khác, cô chỉ cần làm tốt những gì cần làm, cô sẽ là giỏi nhất.
Vô Hà gật đầu, cô đứng đó, chỉ yên lặng lắng nghe, kh nói thêm lời nào.
Từ Duy: Chiều nay, sẽ tìm bộ đề đó cho cô.
Chưa có bình luận nào cho chương này.