Âm Nữ
Chương 3:
6.
“Chạy trốn?”
kh hiểu:
“Ngay cả ánh sáng chị cũng kh được thì thể chạy đâu?”
“Kh được ánh sáng thì chị vẫn thể dùng vải quấn thân.”
Chị đau đớn cười:
“Vẫn tốt hơn là bị nhốt cả đời.”
“Nếu thật sự bị chiếm đoạt thành c, cả đời này của chị đều dùng để nuôi dưỡng cơ thể thuần dương của ba chúng ta, mãi mãi đánh mất sự tự do.”
lắc đầu:
“Vậy tại mẹ lại muốn tìm những khác trong thôn?”
Trong thôn nhiều , đều bị bữa tiệc chiêu đãi thịt âm nữ thu hút, đến lúc đó họ đều sẽ đến.
“Muốn làm việc ngược ý trời thì hiến tế.”
Chị cười nhẹ:
“Mẹ kh bịa ra một lý do, làm thể lừa bọn họ gom những vật hiến tế này… lại chung với nhau.”
“Lừa đảo! Em th là chị đang lừa em thì .”
vẫn kh thể chấp nhận được.
Chị cười khổ:
“Em kh tin thì chị thể hiểu được, dù thì trước đây chị đối xử với em kh tốt. Thế nhưng, nếu chị kh cư xử như vậy, e rằng mẹ sẽ đề phòng em.”
“Lúc đầu chị định qua vài ngày nữa mới nói cho em biết, nhưng em đã biết thì đương nhiên chị sẽ nói thật.”
“Em nghĩ xem, ngoài việc đánh mắng em, chị làm gì tổn thương em nữa kh?”
Ánh mắt hơi sững lại.
Ngẫm lại trước đây, quả thật chị chưa từng làm gì khác, thậm chí m lần chị còn giúp một cách khó hiểu, để khỏi bị đánh.
trấn an bản thân, hỏi tiếp:
“Chị muốn làm gì?”
“Em chỉ cần làm việc này là được.”
Chị l ra một hạt ngọc:
“Vào ngày sinh nhật của chị, em ngậm hạt ngọc này vào miệng. Âm dương hợp nhất, thể khống chế năng lượng âm dương tạm thời.”
Nói đến đây, sắc mặt chị trở năng hung ác:
“Đợi khi đó hút cạn khí âm dương của bọn rác rưởi này, để bọn họ hồn bay phách tán thì chúng ta mới được tự do.”
ngẫm nghĩ một lúc gật đầu đồng ý.
“Những ngày này em đeo vòng ngọc bản mệnh của chị , tránh cho lúc đó sinh ra phản ứng bài xích.”
Chị lại nói:
“Hơn nữa, nó còn thể bảo vệ em bình an.”
“Vâng.”
Nghe vậy, th hơi cảm động.
Mắt th sinh nhật chị ngày một gần, mẹ cực kì vui mừng.
Nửa đêm, bà ta thường ôm hũ tro cốt của ba nói chuyện một .
M ngày nay, mẹ đối xử tốt với hơn hẳn.
Ánh mắt bà ta , đều chan chứa sự dịu dàng mà chưa từng th.
đoán, chắc hẳn bà ta đang thích nghi trước, dù thì kh lâu nữa ba sẽ chiếm đoạt cơ thể của mà.
“Mẹ, mẹ đừng nhớ ba quá, mẹ vẫn còn chúng con.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
nói.
Mẹ nghe xong, sắc mặt lập tức mất nét dịu dàng, lớn tiếng mắng:
“Chúng mày l cái mà so sánh với ba mày? Hai đứa phế vật!”
“Chúng mày nên chet thay cho ba mày!”
Đáy lòng tràn đầy sự lạnh lẽo.
Quả nhiên, trong tim mẹ , và chị gái tồn tại chỉ là vì ba , bất cứ lúc nào bà ta cũng thể vứt bỏ chúng .
Nếu đã như vậy, thì đừng trách !
Khi được sinh ra thì ba đã mất, mặc dù muốn gặp , hy vọng sống lại, thế nhưng càng kh muốn chet.
7.
Cách ngày sinh nhật chị , vẫn còn bảy ngày.
Từ khi biết hoàn cảnh của , luôn bị mất ngủ. Kh biết do nghỉ ngơi kh tốt hay kh mà luôn cảm th cả kh chút sức lực nào.
Điều kỳ lạ là, hình như ánh mắt của những trong thôn đều thâm ý.
Chẳng lẽ họ biết ều gì ư?
Trưởng thôn dẫn đứa con trai bại não của ta dạo, vừa th thì chủ động chào:
“Phúc Oa Tử, mới m ngày mà cháu gầy nhiều quá vậy! Trên mặt kh chút thịt nào.”
“Xuân Hà nuôi con tốt thật, phúc lắm!”
Nhắc mới nhớ, gần đây thức ăn mẹ cho ăn càng ngày càng ít, bữa cả ngày chỉ được ăn nửa cái bánh bao.
lẽ vì lần trước kh cẩn thận nhắc đến ba.
“Trưởng thôn, cháu sắp c.h.ế.t đói , phúc gì cơ ạ?”
mở miệng, van nài nói:
“Bác cho cháu chút đồ ăn mà, cháu chia cho bác phúc khí.”
Nghe thế, gương mặt trưởng thôn bỗng nhiên trở nên nghiêm túc.
“Phúc Oa Tử, chớ nói nhảm! Cháu gầy là chuyện tốt, kh lâu sau cháu sẽ hiểu thôi.”
ngu ngơ kh hiểu gì.
Trưởng thôn dẫn đứa con trai bại não, hiên ngang bước .
Buổi chiều sau khi làm việc xong, thực sự chịu kh nổi nữa, đói đến mức tay chân run rẩy.
Nhân lúc mẹ kh chú ý, lặng lẽ ra ngoài.
muốn mò ra sau núi nhổ rau dại, tìm ít quả dại, ít nhiều cũng thể ăn tạm cho đỡ xót ruột, còn hơn là bị đói chết.
Kết quả vừa ra đến sau núi thì th một đàn mặc áo đạo sĩ.
ngạc nhiên hỏi:
“Chú Cửu?”
“Phúc Oa Tử, đã lâu kh gặp.”
đàn mặc áo đạo sĩ mỉm cười.
Chú Cửu chính là sư của ba .
mơ hồ nhớ rằng, lúc vừa sinh ra thì ba đã mất, lúc đó chị gái vẫn còn nhỏ, mẹ một thân một khó khăn gánh vác gia đình.
Khi , chú Cửu thường xuyên giúp đỡ chúng , cho chúng đồ ăn.
vội chào hỏi, vô cùng kích động:
“Chú Cửu, lâu kh gặp chú.”
“M năm nay chú bận rộn quá, kh thời gian đến thăm các con.”
Chú Cửu cười, đột nhiên sắc mặt thay đổi lớn:
“Phúc Oa Tử, con bị làm vậy? dương khí gần như bị cạn kiệt thế hả?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.