Âm Nữ
Chương 4:
8.
“Hả?”
kích động hỏi:
“Chú Chín, con vẫn sống sờ sờ đây, kh mà.”
Vẻ mặt chú Cửu nghiêm túc, chú bắt mạch cho .
“Mạch yếu, dương khí như ngọn nến trước gió, cứ tiếp tục như vậy thì con sẽ chet!”
Sắc mặt tái nhợt:
“Chú Cửu, thế này là…”
Chú Cửu do dự một lúc:
“Gần đây con gặp ma kh, hoặc là, đeo thứ gì kh?”
vừa định lắc đầu thì bỗng nhiên nhớ đến vòng ngọc bản mệnh của chị gái. thoáng do dự, dù thì đó cũng là bí mật của chị gái .
“May mà chú phát hiện kịp thời, nếu kh, sợ rằng con cũng kh biết sẽ chet như thế nào.”
Chú Cửu bắt được m mối, thở dài nói:
“Nếu con việc gì khó nói, kh muốn nói cũng kh , nhưng chú hy vọng con thể bảo vệ tốt cho bản thân .”
“Chú kh muốn con xảy ra chuyện.”
Nhớ lại những chuyện trước đó, nghiến răng, kể lại chuyện của chị gái .
Sắc mặt chú Cửu càng trở nên nghiêm túc:
“Chị gái con lừa con đó! Thân thể con thuần dương, làm thể mang trân châu bổn mệnh của âm nữ chứ!”
“Con bé đ là muốn hút dương khí của con, ều hòa âm dương!”
Nghe thế, như bị sét đánh:
“Chú Cửu, chú nói rõ hơn .”
“Âm nữ sợ ánh sáng, con bé hút cạn dương khí của con thì âm dương cân bằng, kh những kh sợ ánh sáng nữa mà còn thể đạt được thân thể âm dương.”
Chú Cửu giải thích:
“Cơ thể âm dương, thể chất tu đạo trời sinh, tiền đồ vô hạn.”
“Đương nhiên, con bị hút cạn dương khí, chắc c sẽ kh sống nổi.”
Cũng nghĩa là, chị cũng muốn chet.
choáng váng, đầu óc ong ong.
Mẹ muốn hồi sinh ba , chet; chị muốn cơ thể âm dương, cũng chet.
Mẹ kiếp, dù thế nào nữa cũng chet!
Chú Cửu lắc đầu:
“Về việc chị con nói, mẹ con muốn hồi sinh cho ba con, ều đó hoàn toàn là vô nghĩa.”
sửng sốt.
“Mẹ con muốn con và chị con… đều chet.”
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Chú chậm rãi nói:
“Bữa tiệc âm nữ, âm nữ là món chính, đồng tử dương là củi, cả hai đều kh thể thiếu!”
“Mà con, Phúc Oa Tử, chính là củi để đốt trong bữa tiệc âm nữ!”
9.
Củi?!
Nhớ lại việc mẹ kh cho ăn cơm, bảo rằng gầy mới là tốt, bất chợt th lạnh sống lưng.
Mỡ của kh dễ cháy, càng khô càng gầy thì càng dễ bén lửa.
tái mặt, van nài nói:
“Chú Cửu, chú nhất định cứu con!”
“Chú kh thể ra tay.”
Chú chín lắc đầu thở dài:
“Chuyện này âm dương đan xen, nhân quả quá lớn, đối với những hành nghề nhưng bọn chú mà nói, nếu nhúng tay vào ắt chịu phản phệ dữ dội.”
“Vậy làm ạ?”
vội vàng túm l cánh tay chú Cửu:
“Chú Cửu, chú chắc c cách mà kh?”
Chú Cửu do dự một hồi, nói:
“Thật ra một cách, nhưng…”
“Chú nói , chỉ cần thể sống thì bảo con làm gì con cũng đồng ý!”
Giọng khàn khàn.
“Đây là bột tránh lửa, trước khi bữa tiệc âm nữ bắt đầu thì con uống vào, trong vòng mười hai tiếng sẽ kh sợ lửa đốt.”
Chú Cửu đưa cho một gói nhỏ mùi thuốc:
“Đến khi đó con trốn trong bếp, chờ đến khi hiến tế, nhân lúc kh ai để ý thì thể tr thủ chạy trốn, chắc chắc sẽ kh bị phát hiện.”
hơi khó hiểu:
“Nếu chạy là xong, tại bây giờ kh để con kh chạy luôn?”
“Bởi vì nhân quả, những việc chúng ta đang làm này chính là che giấu, nguyên nhân đã phát sinh , cho dù kết quả tốt hay xấu thì đều xảy ra, sau đó mới tính là kết thúc.”
Chú Cửu lạnh nhạt nói:
“Nếu kh, con chạy đằng trời thì họ vẫn sẽ tìm được con.”
“Điều chúng ta làm là tạo ra một [kết quả giả], để họ tưởng rằng bữa tiệc âm nữ đã thành c, củi là con cũng đã bị đốt cháy.”
“Còn về chuyện tại bữa tiệc âm nữ kh hiệu quả thì ai mà biết được? Nó vốn chỉ là truyền thuyết thôi.”
Vẻ mặt nghiêm túc, nhận l bột tránh lửa.
“Cảm ơn chú Cửu, nếu lần này con thể sống, con nhất định sẽ hiếu kính chú đến cuối đời.”
Chú Cửu bật cười haha.
“Phúc Oa Tử, con tấm lòng này là đủ .”
Chưa có bình luận nào cho chương này.