Anh Chờ Em Lớn
Chương 2:
” Tiểu Diệp, bọn đến gặp em đây.”
” Tiểu Diệp, mang hoành thánh lên đây, chén to nhá.”
“Đúng đúng, thịt miếng to, c tô lớn…”
“Đi c.h.ế.t . Nói ít thôi! Tiểu Diệp, cho trước. sắp c.h.ế.t đói .”
Một đám , bóng còn chưa th đã nghe tiếng ồn ào.
“ Vương, các đến .” Tiểu Diệp c*n m** d***, gương mặt ửng lên màu phấn hồng nhàn nhạt, nhẹ giọng thưa.
” Đừng khách khí.”
” Đừng khách khí. Cứ để bọn này tự nhiên.”
Phương Thiên đám cấp dưới tốp năm tốp ba quẳng ca-táp đánh “rầm” lên mặt bàn ngồi xuống, tự l thìa đũa ra chia. Lần thứ hai đến đã nghiễm nhiên coi cái quán nhỏ này thành nhà .
” Phương, cũng tới.” Tiểu Diệp cúi đầu, nhẹ giọng chào hỏi, th âm nhẹ đến nỗi nếu kh lắng tai nghe thì quả thực hầu như kh nghe th.
“Ừ!” Phương Thiên gật đầu, quay đầu xung qu một chút. Trừ nhóm bọn họ ra thì kh còn ai khác, xem ra buôn bán kh đắt hàng.
“Tiểu Diệp, qua đây. Bên này. Bên này!” Tiểu Lý lúc nào cũng lắm mồm lắm miệng, liều mạng ngoắc Tiểu Diệp, “ câu muốn hỏi em.”
Tiểu Diệp ngẩng đầu liếc Phương Thiên xoay về phía Tiểu Lý. Ánh mắt trong suốt đến mức Phương Thiên nhịn kh được trong lòng khẽ run lên, tự dưng nhớ tới một câu thơ: “Lâm khứ thu ba na nhất chuyển, tâm diêu thần hoảng kham tiêu hồn.” (Đại ý là: Một làn sóng mắt qua, khiến tâm thần xao xuyến khôn nguôi)
Th Tiểu Lý thân thiết kéo tay Tiểu Diệp, kh ngừng hỏi han lung tung này kia. Nào là Tiểu Diệp tên thật là gì, năm nay bao nhiêu tuổi, cao bao nhiêu, nhóm m.á.u gì, vì kh đến trường, nào là trong nhà m , ngày bán hàng bao lâu, đang ở nơi nào, thuận đường với kh…Thật là tra hộ khẩu còn kh hỏi kỹ như vậy.
Tiểu Diệp bình tĩnh né khỏi cánh tay lôi kéo quá mức nhiệt tình của Tiểu Lý, nhất nhất trả lời từng câu.
Phương Thiên thật sự kh ưa nổi tính cách nhiệt tình quá đà này của Tiểu Lý, thế nhưng nhờ phúc của ta, biết được một số th tin cơ bản về Tiểu Diệp. Ví dụ như, Tiểu Diệp tên thật là Khiếu Diệp Chu, cao mét sáu tám, chưa đến 17 tuổi, sinh ngày 18 tháng 5, trong nhà còn mẹ, sức khỏe kh tốt lắm; vì nhà kh tiền, chỉ thể bán hàng, ban ngày chăm sóc mẹ ốm bệnh nên ngày nào cũng 7giờ bày hàng, bán tới 11 giờ là về. Dĩ nhiên, chỗ ở cũng kh cách đây quá xa, xe ba bánh mười m phút là tới.
“Đội trưởng, đội trưởng, em một kiến nghị. Từ nay để Tiểu Diệp cung cấp bữa ăn khuya cho chúng ta .” Biết hoàn cảnh Tiểu Diệp khó khăn, Tiểu Lý nổi m.á.u hùng, quay đầu, kéo tay Phương Thiên, nhiệt tình đề nghị. “Dù , chúng ta đều th hoành thánh Tiểu Diệp làm ăn ngon, đúng kh?”
“Bu tay ra, hai thằng đàn kéo qua kéo lại còn ra thể thống gì nữa?” Phương Thiên nhíu mày, trừng mắt Tiểu Lý. Bọn trẻ bây giờ bộp chộp quá vậy kh biết. Một chút phép tắc cũng kh hiểu, làm ta khó chịu.
“Xin lỗi, xin lỗi.” Tiểu Lý gãi đầu, vẻ mặt xấu hổ, “Con em dễ kích động. Đôi trưởng, đề nghị của em thế nào, chịu kh?”
Phương Thiên liếc Tiểu Diệp, th cúi đầu gắp hoành thánh, múc nước dùng nhưng lưng thẳng đứng, vừa đã biết vẫn chăm chú lắng nghe động tĩnh bên này.
Mặc dù kh hài lòng với Tiểu Lý nhưng với Tiểu Diệp, Phương Thiên kh hề chút bất mãn nào. Vì vậy, gật đầu, “Được!”
Thế nhưng chữ “được” này, Phương Thiên nói thật là chút kh cam lòng, vẻ mặt hí hửng của Tiểu Lý, cảm giác khó chịu trong ngực.
“Nghe th chưa,Tiểu Diệp? Thật tốt quá, tốt quá .” Tiểu Lý hài lòng tiến lên, vỗ vỗ vai Tiểu Diệp, xuống tay kh biết nặng nhẹ, làm loạng choạng suýt ngã.
Mãi Tiểu Lý mới ngưng cơn hâm, Vương Tế cũng hài lòng nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Tiểu Diệp, “Giao hoành thánh sớm một chút nghỉ , kh nên mười một giờ mới về nhà. Văn phòng bọn nhiều , hoành thánh em làm, bọn sẽ bao hết.”
Phương Thiên quay đầu, mặt kh biểu lộ gì nhưng trong lòng nhịn kh được chút tiếc nuối. Những lời muốn nói, hai này đều đã giành hết . Thuận nước giong thuyền, mọi đều tiến lên ôm Tiểu Diệp. Nghĩ nghĩ lại, Phương Thiên cũng biết cá tính của nói năng cẩn trọng, kh dễ ở chung như Tiểu Lý và Vương Tế. Những lời này, quả thực kh thốt ra được.
“Cảm ơn.”
Tiểu Diệp nhẹ giọng nói, len lén liếc Phương Thiên sắc mặt kh tốt, hoảng sợ, quay đầu sang Vương Tế cầu cứu, “ Vương, như vậy kh hay lắm… sẽ phiền mọi kh?”
“Kh đâu.” Tiểu Lý giành trước, vọt tới sau lưng Tiểu Diệp, vẻ mặt “yên tâm đã ”, khoác vai Tiểu Diệp, ra vẻ em tốt, nói, “Về sau em cứ nói là em của Tiểu Lý, bảo vệ cửa là của Lý đại gia đây, tuyệt đối sẽ kh làm khó dễ em.”
“Nhưng mà…”, Tiểu Diệp kh khác, chỉ c*n m** d*** chằm chằm Phương Thiên đầy e dè.
“Đừng lo. Kh phiền gì cả. sẽ nói trước với bảo vệ.” Phương Thiên gật đầu với Tiểu Diệp, cười một cái cho an tâm.
“Cảm ơn.” Tiểu Diệp lúc này mới khẽ cười, ánh mắt dịu dàng long l nước.
Chủ đề này cũng dừng ở đây. Hoành thánh được mang lên, Phương Thiên vừa ăn từng miếng hoành thánh vừa nghĩ cả ăn uống lẫn tâm tình đều tốt đến kỳ diệu. Từ ngày ăn hoành thánh ở quán nhỏ này, Phương Thiên chẳng muốn ăn gì khác, chỉ duy nhất hoành thánh ở đây mới thể khiến cảm giác muốn ăn.
Lúc trả tiền, giống lần trước, 18 tệ. Phương Thiên đưa cho Tiểu Diệp tờ 50 tệ, yên lặng chờ trả lại tiền thừa. l ra một tờ 10 tệ và một tờ 20 tệ, còn hai đồng hào, đặt lên tay . Ngón tay hai trong lúc vô tình, khẽ đụng một cái. Tiểu Diệp nhất thời đỏ mặt, cúi đầu như làm sai chuyện gì, dáng vẻ ngượng ngùng cực kỳ khả ái.
Cũng kh biết Vương Tế và Tiểu Lý thu xếp thế nào, Tiểu Diệp ra vào tòa nhà vẻ thuận lợi.
Mặc dù chỉ là đứng xa xa , nhưng Phương Thiên phát hiện ra nụ cười dịu dàng trên gương mặt xuất hiện ngày càng nhiều, tựa như ánh trăng ôn nhu, mỏng m. dễ xấu hổ, chỉ cần khen một chút, mặt sẽ ửng lên màu hồng nhạt, khiến mọi kh việc gì đều thích trêu chọc, xem bộ dạng ngượng ngùng như con gái của .
Vì nhiều ăn hoành thánh của Tiểu Diệp, thỉnh thoảng mọi ăn tối cũng gọi mang tới. Cho nên Tiểu Diệp trên cơ bản, mỗi ngày bốn giờ đều bày hàng trước cổng tòa nhà.
Một hôm, Phương Thiên việc ra ngoài, vừa đến cổng, th một chiếc xe quản lý trật tự đô thị đỗ ngay đó. lái xe qua, vừa vặn bắt gặp một đàn đang lôi lôi kéo kéo Tiểu Diệp.
Kh biết đó nói gì mà Tiểu Diệp chỉ ra sức lắc đầu, gắt gao che chở cho cái xe ba bánh đằng sau, một bước cũng kh nhường.
” Tiểu Diệp, chuyện gì kh?” Phương Thiên quay cửa kính xe xuống, hỏi.
Tiểu Diệp vừa th Phương Thiên, mắt nhất thời đỏ lên, ngây ngẩn kêu một tiếng “ Phương”, cúi đầu kh nói nổi câu nào.
đàn kia th biển số xe, đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó bày ra bộ mặt đang thi hành nhiệm vụ, chỉ vào cái xe ba bánh của Tiểu Diệp còn chưa dọn xong, “Chúng phát hiện này bày hàng bán. Xe ba bánh của ta cũng kh gi phép. Theo quy định, chúng tịch thu.”
“Đừng, Phương, đừng để tịch thu xe ba bánh của em.” Vừa nghe nói kia muốn tịch thu xe ba bánh, Tiểu Diệp ngẩng đầu, vẻ mặt lo lắng.
Phương Thiên mở cửa xe, tới trước mặt Tiểu Diệp, vỗ vỗ vai , lạnh lùng cười với quản lý trật tự đô thị, “Quy định nào?”
“Quản lý trật tự thành phố…” quản lý trật tự đô thị tuy lời nói ra vẫn tỏ vẻ chính nghĩa nhưng càng đến cuối câu, th âm càng nhỏ.
“ cung cấp hoành thánh cho văn phòng này. Nếu kh tin, thể vào hỏi. Tất cả mọi làm việc ở đây đều biết .” Phương Thiên nhẹ nhàng nhếch khóe môi, hời hợt nói, “Cục trưởng cục quản lý đô thị lần trước tới đây còn khen hoành thánh làm ngon.”
“Nhưng mà…” quản lý trật tự đô thị chiếc xe ba bánh kh gi phép, tuy vẫn muốn kiên trì nhưng hiện tại quả là kh đủ can đảm.
Phương Thiên vỗ vai ta, thản nhiên cười nói, “Kh cần lo lắng. Nếu cần thì cứ lôi xe , sẽ qua gặp cục trưởng Hoa xin lại sau. ngàn vạn lần chớ miễn cưỡng.”
“Ấy , kh ý đó.” quản lý trật tự đô thị toát mồ hôi trán, “ đang tính ở chỗ chúng m cái xe ba bánh kh đến nhận, lại toàn là xe đã đăng ký. Hay là mang cho bạn này dùng trước.”
“Được vậy thì tốt. Lần trước cục trưởng các cũng đòi đưa tới, khi quên béng cũng nên.” Phương Thiên quay đầu nhẹ nhàng vỗ vỗ Tiểu Diệp, “Còn kh mau cảm ơn quản lý? Được , tên gì? Lát về sẽ nhờ cục trưởng cảm ơn .”
“Cảm ơn.” Tiểu Diệp cúi đầu nhẹ giọng tạ ơn.
“Kh cần, kh cần. Đây là việc nên làm.” này vừa mới còn vênh váo tự đắc, hiện tại chỉ ước mau mau thoát khỏi đây, hoàn toàn kh tâm tư tiếp tục ở lại chỗ này lôi kéo làm quen với Phương Thiên, cười xấu hổ, “ trước. Lần sau sẽ mang xe đến cho bạn này.”
Phương Thiên đưa mắt quản lý trật tự đô thị vừa lên xe đã phóng vèo kh th bóng dáng, mới quay lại Tiểu Diệp, “Bị dọa sợ ?”
Tiểu Diệp lắc đầu, còn chưa mở miệng đã đỏ mặt. cúi đầu, nửa ngày mới lí nhí nói ba chữ “Cảm ơn .”
Phương Thiên xoắn xoắn tóc, gáy lộ ra khỏi khăn quàng cổ, da thịt nhẵn nhụi trắng noãn, nhưng hai tay lại thô ráp, cứ như của một khác vậy. thoáng giật , nhịn kh được hỏi, “Em sống vất vả, kh?”
“Kh !” Tiểu Diệp ngẩng đầu, lộ ra một nụ cười tươi tỉnh, mắt đen chớp chớp.
“Thật ra, em sống tốt, luôn gặp được quý nhân.”
“Như lần này, em gặp được Phương, hơn nữa còn sắp gi phép. Chuyện trong họa phúc như vậy, em hay gặp lắm. Ví dụ bữa em về nhà khuya, giữa đường bị hỏng xe thì tới đẩy giúp; còn lần ăn quịt, em…” Tiểu Diệp nói đến đây, ngẩng đầu Phương Thiên, phát hiện sắc mặt của vô cùng khó coi, th âm lập tức nhỏ , đổi giọng nói, “Thật ra…Thật ra tất cả mọi đều giúp đỡ em, kh cực tí nào…”
Tiểu Diệp nói nghe nhẹ nhàng thế, nhưng Phương Thiên càng nghe càng th trong lòng khó chịu. Ngày ngày của Tiểu Diệp đều trôi qua như vậy ? Nghe kể mà Phương Thiên hết hồn. Nào là nửa đêm hỏng xe, nào là ăn hoành thánh kh trả tiền. thể th được bé này bình thường vẫn bị khác bắt nạt.
Th Phương Thiên xụ mặt kh nói lời nào, Tiểu Diệp c*n m** d*** đến trắng bệch, dè dặt hỏi, “ Phương, em nói nhiều quá, kh thích nghe, kh?”
“Kh !” Phương Thiên lắc đầu, phủ định hoàn toàn ý của .
“Vậy…” Tiểu Diệp chằm chằm Phương Thiên, nhất thời kh dám chủ ý gì.
“Vào thôi! Mọi đều đang chờ hoành thánh của em.” Phương Thiên cười khẽ để an tâm, tay kéo khăn quàng cổ của , choàng lại thật kỹ, “Bên ngoài gió lớn”.
Chỉ là một động tác lơ đãng, nhưng Tiểu Diệp đỏ bừng cả khuôn mặt, ngay cả phần cổ lộ ra ngoài khăn cũng hồng lên.
Phương Thiên ngồi trên xe, qua kính chiếu hậu, th Tiểu Diệp khuất dần sau bức tường, lúc này mới khởi động xe vô thức về phía trước, đến khi lên đường cao tốc mới phát hiện lộn đường. Đi hết đoạn cao tốc, vòng lại, được nửa đường mới nhớ ra giờ này mọi đã tan sở, lại quay đầu xe trở về. Đi tới lui như thế, chẳng làm được việc gì ra hồn. Lúc quay lại văn phòng, trời đã tối, mọi đều đã về sạch.
Phương Thiên dừng xe, ngồi đờ ra. Cả chiều nay, như mất hồn. Nghĩ nghĩ lại về Tiểu Diệp, lo lắng bị ta bắt nạt, nhớ gương mặt nhỏ n khả ái hồng lên lúc sửa khăn quàng cho.
“ Phương !”
Phương Thiên quay đầu, th Tiểu Diệp đứng ngoài, cạnh cửa kính xe, khẽ gõ gõ.
hạ kính xuống, giật th Tiểu Diệp còn chưa về, “Em chưa về à? Chưa bán hết hoành thánh ?”
Tiểu Diệp lắc đầu, nhẹ nhàng cười, “Kh . m Vương giúp, em đã bán hết .”
“Vậy tại chưa về? Kh đã bảo em nên về sớm chút ? Lỡ…” Phương Thiên nhất thời kh dám nói tiếp, lỡ về muộn hỏng xe, lỡ gặp kẻ xấu thì tính ? Nghĩ đến những chuyện này, giọng nói của Phương Thiên kh tự chủ mà gay gắt lên.
Hiển nhiên Tiểu Diệp hiểu lầm, kh biết cao giọng là vì quan tâm , chỉ đứng yên một chỗ, cúi đầu, cũng kh phản bác, bộ dáng mặc cho Phương Thiên quở trách.
Th dáng vẻ này của , Phương Thiên nuốt những lời trách mắng xuống, huống chi ý tứ của cũng kh là chỉ trích . mở cửa xuống xe, mềm giọng hỏi, “Thế muộn em vẫn chưa về?”
“Cái này!” Tiểu Diệp c*n m** d***, chỉ chỉ bếp lò vẫn giữ lửa đằng sau, ấp a ấp úng đáp, “Em nghĩ… Phương, lẽ vẫn chưa ăn cơm tối, cho nên…”
“Sau này đừng thế nữa!” Kh đợi Tiểu Diệp nói xong, Phương Thiên đã ngắt lời.
Đã sớm biết Tiểu Diệp là bé ngoan ngoãn nhưng kh ngờ chỉ vì lý do đó mà chờ . Phương Thiên kh biết trong lòng lo lắng nhiều hơn hay cảm động nhiều hơn nữa. Lỡ may về thẳng nhà, thì Tiểu Diệp này sẽ đợi đến khi nào? Nửa đêm? Nghĩ đến đây, Phương Thiên đã cảm th tim đập thình thịch. Bên ngoài lạnh như thế, vậy mà vẫn đứng đây chờ trở về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-cho-em-lon/chuong-2.html.]
“Em biết ạ!” Tiểu Diệp miễn cưỡng cười, “Chắc là em lại làm phiền Phương . Em xin lỗi!”
“Kh là phiền hay kh!” Phương Thiên thở dài. vốn kh quen nói lời ngon tiếng ngọt, trong lòng thực sự lo lắng mà lúc này lại kh biết giải thích thế nào.
“Em biết. Lần sau kh thế nữa!” Tiểu Diệp ngược lại, tương đối hiểu lòng . ngoan ngoãn cam đoan, “Nhưng dù , Phương vẫn chưa ăn tối nha. Em đã đợi cả ngày, vậy ăn trước đã, được kh? Lần sau em sẽ kh thế nữa.”
“Em…” Tiểu Diệp dịu ngoan như vậy càng làm cho Phương Thiên kh thể nào giải thích. dáng ngoan ngoãn, chỉ cảm th trong n.g.ự.c dâng lên một cảm xúc vừa ngọt ngào vừa chua xót, nghĩ nửa ngày mới hỏi một câu, “Vậy còn em? Em đã ăn ?”
Tiểu Diệp ngẩng đầu, đôi mắt đen sẫm mở thật to, đỏ mặt lên lắc đầu, “Em mải chờ, quên chưa ăn.”
Chỉ mải chờ, quên chưa ăn!
Phương Thiên khẳng định một trăm phần trăm, tất cả những câu nói từng nghe trong đời, chính câu này khiến cảm động nhất.
Tiểu Diệp cúi đầu đá đá hòn đá nhỏ trên mặt đầu một cách vô thức, dáng vẻ ngại ngùng xấu hổ, trong lòng Phương Thiên khẽ động, l mồm l miệng nói, “Vậy kh bằng mời em ăn.”
“Đi ăn?” Tiểu Diệp ngẩng đầu, bị đề nghị của Phương Thiên dọa sợ, “Nhưng mà…”
Trên thực tế, lời vừa ra khỏi miệng, Phương Thiên cũng chút hối hận. Bỗng dưng đường đột mời khác ăn, từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đúng là lần đầu tiên của .
“Nếu em th kh tiện, vậy…”
“Kh ”, kh đợi Phương Thiên nói chuyện, Tiểu Diệp vội giải thích, “Chỉ là em sợ phiền .”
“Kh phiền. Em vẫn làm đồ ngon cho bọn . mời em ăn cũng kh gì.”
Phương Thiên suy nghĩ một chút, tự tìm lý do, “Hơn nữa, cùng ăn, sẽ ngon hơn.”
“Vâng!” Tiểu Diệp c*n m** d***, gật đầu, tay nắm góc áo, thẹn thùng nói, “Em chưa ăn ngoài bao giờ, nếu như làm trò cười cho thiên hạ, Phương cũng đừng cười em.”
“ thế được?” Nghe Tiểu Diệp nói xong, Phương Thiên kh khỏi lộ ra một nụ cười cưng chiều, mở cửa xe, “Đi thôi”.
Tiểu Diệp gật đầu, xoay , cẩn thận tắt lửa trong bếp mới vào xe Phương Thiên, vẫn còn ngại ngùng xấu hổ, khuôn mặt phủ một màu hồng phấn nhàn nhạt.
Phương Thiên lái xe, trong đầu nghĩ nên ăn chỗ nào tốt nhất. Tiểu Diệp ăn mặc xoàng xĩnh, lại dễ xấu hổ, nếu vào nơi quá cao cấp, vạn nhất tổn thương lòng tự trọng của sẽ kh hay. Hơn nữa, lỡ giá đắt quá mà Tiểu Diệp biết được, hay nghĩ ngợi như vậy, chắc sẽ kh yên lòng. Nghĩ mãi, cuối cùng Phương Thiên quyết định đưa Tiểu Diệp đến một quán buffet vừa .
Đỗ xe xong, Phương Thiên dắt Tiểu Diệp lên lầu. Thời gian đã muộn nên trên lầu cũng kh quá đ . Điều này hợp ý Phương Thiên.
“Em ăn gì thì l.” Phương Thiên đưa cho Tiểu Diệp một cái đĩa, “Mặc dù nói buổi tối kh nên ăn nhiều gì gì đó, nhưng ăn buffet mà ăn ít thì thật tổn thất nha.”
Tiểu Diệp gật đầu, chẳng m khi Phương Thiên biết nói giỡn, cười khẽ một tiếng, “ Phương muốn ăn gì? Em l cho .”
“ ăn gì cũng được. Em cứ chọn đồ em thích .” Phương Thiên Tiểu Diệp cởi áo khoác và khăn quàng cổ, lộ ra áo l cừu màu cà phê mặc bên trong. Y phục kh tính là mới nhưng mặc trên thân mảnh khảnh củaTiểu Diệp lại vài phần khiến ta yêu thương.
“Để em xem.” Tiểu Diệp cầm đĩa quay đầu lại cười với Phương Thiên l thức ăn.
Phương Thiên cũng ra chỗ Tiểu Diệp đứng, tự l đồ ăn. Khi về chỗ ngồi, Tiểu Diệp cũng l đủ thức ăn quay lại.
Phương Thiên trên bàn chỉ một ít hải sản, thịt và rau xà lách, liền hỏi , “Đủ chưa? muốn l thêm một chút kh?”
Tiểu Diệp lắc đầu, le đầu lưỡi làm mặt quỷ, “Em th chỗ kia viết l mà kh ăn hết sẽ phạt tiền nên chỉ l một ít. Ăn xong l thêm, cũng đỡ lãng phí.”
Phương Thiên theo tay Tiểu Diệp chỉ, quả thực th trên tường chỗ bàn thức ăn dán th báo “L đồ vừa đủ, lãng phí phạt tiền”. Nói vậy tức là ai l đồ ăn cũng th, ều chỉ mỗi Tiểu Diệp ngoan ngoãn tuân thủ, vốn đã kh thích lãng phí lại càng l ít hơn.
“Chỉ em là ngoan nhất!” Phương Thiên khẽ lắc đầu cười, “Thế cũng tốt, đỡ lãng phí.”
Tiểu Diệp kh nói gì, cho dầu vào chảo bỏ thịt lên rán, ngẩng đầu Phương Thiên khẽ cười, vừa dịu ngoan vừa nghe lời. Nhất thời Phương Thiên chỉ lo , quên béng cũng ăn.
Chỉ chốc lát sau, Tiểu Diệp rán xong thịt, gắp vào bát Phương Thiên, nói nhẹ, “ Phương, nếm xem ngon kh?”
Lúc này, Phương Thiên mới chợt tỉnh mộng, nhớ ra kh đang ăn hoành thánh trong quán của Tiểu Diệp mà là đang ở quán buffet. Đồ ăn đã được gắp vào bát, nếu từ chối thì sẽ vẻ kh thân thiện cho lắm.
“Cảm ơn em!” Phương Thiên gắp thức ăn vào miệng. ngon. Tay nghề của Tiểu Diệp kh tầm thường. Món ăn bình thường qua tay cũng mang hương vị đặc biệt khác.
“Ngon kh?” Tiểu Diệp Phương Thiên, nhỏ giọng hỏi.
“Ngon. Em cũng nếm thử .” Phương Thiên gắp một miếng thịt còn trong bát vào bát của Tiểu Diệp, bắt đầu học dáng vẻ của , đổ dầu vào chảo.
“Để em!” Tiểu Diệp thò tay qua Phương Thiên, cầm l chai dầu, “ em thể kh biết xấu hổ bắt Phương làm việc này.”
“Kh cần khách khí. Lẽ ra nên để chiếu cố em.” Phương Thiên khẽ cười, kh để ý tới , đảo thịt kỹ gắp vào bát Tiểu Diệp, “Nếm thử cái này xem.”
“Ăn thật ngon. Món ngon nhất em ăn đó.” Tiểu Diệp ngẩng đầu, trong đôi mắt đen hiện lên một tia rực rỡ.
“Khen hay mắng đ?” Phương Thiên cũng ăn thử một đũa, mùi vị thực sự kh tiêu nổi, quá mặn, “ thực sự kh năng khiếu khoản này.”
“Nhưng em th ngon lắm mà.” Tiểu Diệp đặt để đũa xuống, nhẹ nhàng nở nụ cười, trong tươi cười mang theo một tia hoài niệm, “Hồi bé, chỉ ba em làm cho em ăn. Lớn lên, Phương là thứ hai làm đồ ăn cho em đ.”
“Mẹ em đâu?” Phương Thiên nhấp một hớp đồ uống. nhớ kỹ trước đây Tiểu Diệp từng nói còn một mẹ nhưng sức khỏe kh tốt.
“Mẹ kh khỏe” Nói đến đây, Tiểu Diệp với tay l cái chai để tiếp tục nướng thịt, hiển nhiên là kh muốn nói nhiều về chủ đề này.
Tiểu Diệp biểu hiện rõ ràng như thế, Phương Thiên cũng kh tiếp tục truy vấn, th trên bàn kh còn nhiều thức ăn liền đứng lên chuẩn bị l thêm đồ về.
Tiểu Diệp đang cúi đầu giật , ngẩng lên, mở to hai mắt Phương Thiên, “ Phương, giận em à?”
“Đương nhiên là kh.” Phương Thiên cũng bị sự nhạy cảm của Tiểu Diệp dọa sợ, “ chỉ định l thêm thức ăn thôi.”
“Em cùng được kh?” Tiểu Diệp Phương Thiên kh chớp mắt, trong ánh mắt tràn đầy vẻ rụt rè sợ bị bỏ rơi.
Phương Thiên cũng kh hiểu tại mà Tiểu Diệp thoáng cái trở nên nhạy cảm như vậy, chỉ thể gật đầu, hết sức dịu dàng nói, “Đương nhiên là thể.”
Tiểu Diệp đứng lên, kh cẩn thận vấp chân ghế, Phương Thiên vội vươn tay đỡ l , ôm ngang h để kh té ngã.
“Á”
Kh ngờ động tác đơn giản lại làm cho Tiểu Diệp kinh hoàng nhảy dựng lên.
“Em kh chứ? Thắt lưng làm vậy?” Phương Thiên , chạm nhẹ như vậy kh thể khiến đau như thế, vì sắc mặt thoáng cái trở nên trắng bệch.
“Động…động vào chỗ khác, vẫn…vẫn chưa lành.” Tiểu Diệp cắn răng nhẹ giọng nói.
“Đừng ăn nữa. Chúng ta bệnh viện.” Phương Thiên dìu đứng vững, “Vì kh chạm vào được? Nghiêm trọng như thế mà em cũng kh nói?”
“Kh cần, kh cần ! ” Tiểu Diệp liên tục xua tay, vẻ mặt kinh hoảng, “Kh chạm thì kh chuyện gì. Chỉ là đụng phải thì đau một chút. Kh cần bệnh viện. Thực sự kh cần. Phương, em xin , đừng bệnh viện. Chúng ta tiếp tục ăn được kh?”
Phương Thiên kh nói gì, chỉ chằm chằm Tiểu Diệp, th ánh mắt lóe lên, ấp a ấp úng, rõ ràng đang nói dối.
“Thôi được. Em kh muốn nói thì thôi.” Phương Thiên giận tái mặt, kh muốn tiếp tục thảo luận vấn đề này.
Nghĩ đến Tiểu Diệp ngoan ngoãn như thế lại nói dối , thể th được kh hề tín nhiệm cái gọi là “ Phương” này. Nhận thức được ều đó, tâm trạng của thoáng cái như rơi xuống vực thẳm.
Bầu kh khí sau đó trở nên căng thẳng. Tiểu Diệp vẫn cúi đầu, bộ dáng như làm sai chuyện gì. Tâm tình Phương Thiên cũng kh tốt, lại kh biết dỗ dành khác. Cả hai cùng trầm mặc.
Hai ngồi như vậy một hồi. Phương Thiên đưa tay đồng hồ. Động tác này gây sự chú ý của Tiểu Diệp. ngẩng đầu, nhỏ giọng hỏi, “ Phương việc ạ? Hay chúng ta về sớm một chút?”
Phương Thiên vốn kh ý về, chỉ là vô tình đồng hồ nhưng vẻ mặt Tiểu Diệp lại như trút được gánh nặng, khiến kh kh được, đành rầu rĩ gật đầu, “Em ăn no thì .”
Tiểu Diệp c*n m** d***, đứng lên, hướng về phía Phương Thiên nhẹ giọng cảm ơn, “Làm phiền Phương, thực kh .”
Phương Thiên kh nói gì, ngoắc bồi bài đến tính tiền, cùng Tiểu Diệp ra cửa.
“ l xe, em chờ .”
Tiểu Diệp kh nói lời nào, chỉ cúi đầu mũi chân , kh đáp vâng cũng kh từ chối.
Lúc Phương Thiên đánh xe ra, th Tiểu Diệp đứng một . Bóng hắt dài trên đường, đột nhiên nhớ tới lần đầu tiên th tình cảnh của , lúc , cũng một thân một đứng như thế, thoạt cũng cô độc tịch mịch như thế. nhất thời giật , bất bình vốn kh biết xuất hiện từ đâu cũng tiêu tan, cảm giác lớn tuổi hơn Tiểu Diệp nhiều, bỗng nhiên tức giận với một bé ngây thơ như vậy thực sự kh giống cá tính của . Huống chi Tiểu Diệp luôn biết ều, nếu nói xạo, nhất định là ều khó nói.
Nghĩ tới đây, Phương Thiên hạ kính xe, gọi Tiểu Diệp vẫn đang đứng trong gió lạnh, kh khỏi lắc đầu.
“Lên xe .”
Tiểu Diệp ngẩng đầu, e dè liếc Phương Thiên, phát hiện thần sắc của đã hòa hoãn, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, “ Phương, thực ra….”
“Được , kh cần nói. “Phương Thiên mở cửa xe, “ lời gì vào trong xe hẵng nói, bên ngoài lạnhh quá.”
Tiểu Diệp ngồi vào trong xe, Phương Thiên, vẻ mặt xấu hổ, “ Phương, đừng giận em, em kh là…”
Phương Thiên th ấp úng, mỉm cười, “ kh giận em, chỉ cần em đáp ứng một việc là được.”
“Chuyện gì? ” Tiểu Diệp vội vàng hỏi, “ nói ”
Phương Thiên ra ngoài cửa sổ, thở khẽ một hơi, bắt đầu khởi động xe, “Nếu em bị thương đau quá mà kh muốn với thì tự đến bệnh viện khám một chút, đừng cố nhịn. Được kh?”
“ Phương… ” Tiểu Diệp c*n m** d***, kh nói nữa, viền mắt đã ngân ngấn nước.
Phương Thiên một tay cầm vô-lăng, tay kia l trong n.g.ự.c áo ra một tờ d đưa cho , “D này là của bác sĩ bạn , phòng khám tư. Nhưng tay nghề và y đức của tốt, sẽ kh tùy ý tiết lộ chuyện riêng của bệnh nhân. Nếu như vấn đề gì, em thể đến gặp ta, kh lo bị biết.”
“ Phương !”
Phương Thiên kh quay đầu lại. Tiểu Diệp gục đầu lên vai , thấp giọng nức nở.
Chưa có bình luận nào cho chương này.