Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Chờ Em Lớn

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Về đến nhà, Phương Thiên ngồi trên giường, vai hơi ươn ướt, lòng ngọt ngào, cứ nhắm mắt lại là nhớ tới gương mặt đẫm lệ của Tiểu Diệp. Đôi mắt ngấn nước như hai viên bảo thạch, kh chớp, hại Phương Thiên loại lỗi giác tim đã ngừng đập. Mãi đến khi Tiểu Diệp đạp xe ba bánh khuất tầm mắt, mới tỉnh dậy từ cơn mơ.

Bây giờ nhớ lại, càng nghĩ càng hối hận. Biết thế tiễn một đoạn đường, dù cho cùng nhau ngồi xe ba bánh còn hơn để Tiểu Diệp một thân một về. Chỉ là, bây giờ tiếc cũng đã muộn. gì mai tính.

Nghĩ tới đây, Phương Thiên đứng dậy đến bếp l chén nước uống. Vừa ra khỏi cửa phòng, đèn trên cao bỗng rơi thẳng xuống cạnh chân Phương Thiên vỡ choang. Tuy kh bị thương nhưng vô cùng hoảng sợ.

“Chuyện gì thế?”

“Xảy ra chuyện gì?”

Đêm tối yên tình, âm th lớn như vậy đánh thức mọi . Ai cũng thò đầu ra hỏi.

“Kh . Đang thì bóng đèn nổ.” Phương Thiên nhíu mày, “Kh gì lớn, mọi quay về ngủ .”

lại thế cơ chứ?”, v.ú Trương vừa l túi rác, vừa lầm bầm, “Đèn trong nhà trước nay chưa từng vô duyên vô cớ rơi xuống. Ngàn vạn lần kh nên phát sinh chuyện kh hay. Ông trời phù hộ!”

“Nghiêm trọng như thế ?” Phương Thiên nhẹ nhàng cười, “Giật chút thôi, cũng kh bị thương.”

“Thằng nhỏ này. Ngày mai làm, v.ú Trương cho con cái bùa hộ mệnh. Đừng bảo bà già này mê tín, “cẩn tắc vô áy náy”, biết kh?” Vú Trương Phương Thiên, kiên trì với ý kiến của , “Cá kh ăn muối cá ươn đó!”

“Tùy vú!” Phương Thiên căn bản kh tin ều này, chỉ là vì để bà yên tâm nên mới nói vậy.

“Được . Muộn . Mau ngủ .” Vú Trương vỗ vỗ Phương Thiên, xoay về phòng , trong miệng còn đang kh ngừng cằn nhằn, “Nhất thiết đừng xảy ra chuyện gì. Nhất thiết đừng xảy ra chuyện gì kh may.”

Phương Thiên đóng cửa phòng, thở ra một hơi, mặc dù nói kh tin mê tín nhưng hai mắt vẫn nháy kh ngừng, trong lòng kh khỏi lo sợ.

Vừa sáng sớm, Phương Thiên đã phóng đến văn phòng. Dọc theo đường , kh gặp đèn đỏ lần nào, thực sự là thuận lợi tới cực ểm, kh biết là nhờ bùa hộ mệnh đựng trong bao lì xì v.ú Trương đưa cho kh.

Tới giờ làm việc, mọi lục tục kéo đến, nói chuyện phiếm vài câu. Phương Thiên nhớ tới chuyện ngày hôm qua chưa làm xong, đúng lúc Vương Tế định cục c an l ít tài liệu, liền nhờ ta làm hộ luôn.

Vương Tế dù cũng là nhân viên kỳ cựu, tuy biết luôn coi trọng c việc như Phương Thiên lại lỡ quên việc là ều vô cùng kỳ quái nhưng kh hề hỏi một câu, chỉ cầm tài liệu .

Đến trưa, Phương Thiên và m trong tổ làm tổng kết m vụ án tử cuối năm. Họp được nửa chừng, cơn nháy mắt đêm qua bắt đầu tái phát, thêm vào đó, Phương Thiên cảm th chút miệng đắng lưỡi khô, n.g.ự.c phập phồng hốt hoảng.

Vừa ngẩng đầu đã th Vương Tế chạy thẳng vào phòng họp, vẻ mặt lúc đẩy cửa vừa phẫn nộ vừa tiếc thương, “Mọi biết chuyện chưa? Tiểu Diệp vẫn bán hoành thánh cho chúng ta nhập viện .”

“Cái gì?”

biết?”

Câu này của Vương Tế vừa ra khỏi miệng, trong phòng nhất thời nhốn nháo lên.

Vương Tế hít một hơi thật sâu, “ đưa tài liệu đến cục cảnh sát nghe được. bị mẹ đ.â.m gãy m cái xương sườn, nhập viện . Thực sự là quá đáng. Nếu kh được đưa viện kịp thời, khi tính mạng cũng mất.”

“Rốt cuộc chuyện gì xảy ra? ” Phương Thiên trầm mặt, hỏi rõ câu chuyện.

Vương Tế vẫn luôn coi Tiểu Diệp là em trai thân, đột nhiên xảy ra chuyện này, cũng bị đả kích kh nhỏ. trả lời đầy oán hận.

“Mất nửa ngày mới hỏi ra. Mẹ của Tiểu Diệp kh mẹ đẻ. Kh là Tiểu Diệp vẫn nói mẹ bệnh ? đàn bà kia căn bản cũng kh bị bệnh thường mà chính là bị tâm thần, hơn nữa còn là mức độ nghiêm trọng.”

“Ngày hôm qua bà ta phát bệnh, đặc biệt ên khùng. Tiểu Diệp tựa hồ kh nhịn nổi ngược đãi của bà ta mới l d.a.o đâm. Nếu hàng xóm kh báo án, khéo cả hai đều thiệt mạng . đến cục cảnh sát đưa tài liệu mới biết. Hiện tại Tiểu Diệp và đàn bà kia vẫn đang trong bệnh viện.”

“Thật quá thể đáng!”

“Tiểu Diệp vẫn chưa tới mười bảy tuổi đúng kh? Nhất định là chịu kh nổi mới động thủ. Thằng bé bị trêu một chút đã đỏ mặt, kh là bị ngược đãi tới cực ểm, làm thể động tới d.a.o kéo?”

“Haizz, cũng kh biết ngược đãi đã bao nhiêu năm. Thực sự nghĩ mà thương.”

Mọi mỗi một câu. Tuy bình thường xử lý án kiện, loại nào chẳng từng gặp, nhưng khi quen chuyện, hơn nữa còn là Tiểu Diệp thẹn thùng ngoan ngoãn càng khiến ta xót xa. Ai cũng kh tiếp thu nổi cảm giác này.

xem .” Phương Thiên đặt tài liệu xuống, quay đầu nói với Vương Tế, “Chuyện ở đây giao cho . Bệnh viện nào?”

“Bệnh viện TT. Tình huống cụ thể em chưa hỏi rõ, chạy về nhà báo với mọi trước.” Vương Tế thở dài, cắn răng nói “Tiểu Diệp bị thương nặng. Nghe nói xương sườn gãy suýt đ.â.m trúng gan, gây ra xuất huyết nhiều. Hiện tại vẫn hôn mê…”

Câu nói kế tiếp, Phương Thiên đã nghe kh nổi nữa. đến thẳng bãi đỗ xe, tay cầm chìa khóa vẫn kh ngừng run rẩy, đến mức kh mở nổi cửa, cuối cùng đành gọi taxi đến bệnh viện TT.

Thật vất vả mới đến nơi, cảnh phục trên giúp Phương Thiên nhiều, chỉ cần nói tên “Diệp Chu” sẽ hộ sĩ chỉ phòng Tiểu Diệp cho .

Đi qua hành lang bệnh viện, Phương Thiên ngửi mùi thuốc sát trùng gay mũi, khiến càng cảm th khẩn trương, tim thình thịch nhảy loạn. Tuy trong bệnh viện khắp nơi đều tiếng ầm Ĩ nhưng lọt vào tai Phương Thiên thành một mớ th âm xa xôi vô thực. cố gắng trấn tĩnh nhưng tay chân bất giác lạnh lẽo. Từ cổng vào đến phòng Tiểu Diệp, mất đến hai mươi phút.

Vừa tới cửa phòng, đã th hai đàn mặc cảnh phục đứng đó. Phương Thiên kh nhận ra đó là ai, lẽ đã từng gặp vì họ chút quen mắt.

“Kiểm sát trưởng Phương ! ” , đó dường như nhận ra Phương Thiên, lên tiếng chào trước.

Phương Thiên gật đầu, chỉ vào phòng bệnh của Tiểu Diệp, hỏi “Tình trạng bên trong giờ thế nào?”

“Đã tỉnh nhưng kh chịu nói gì.”, này quay đầu phòng bệnh quay lại , vẻ mặt kinh ngạc, “Kiểm sát trưởng Phương quen bé kia ?”

Phương Thiên gật đầu. Theo lý mà nói, Tiểu Diệp chỉ là bán hoành thánh cho văn phòng bọn họ, kh quen thân đặc biệt. Thế nhưng, lúc vừa nghe tin nhập viện, lập tức bỏ dở c việc chạy tới, nhất thời kh nghĩ ra nên giải thích thế nào về quan hệ giữa và Tiểu Diệp, thuận miệng nói “Quen”, kh giải thích gì thêm.

Phương Thiên phòng bệnh, “ thể vào thăm kh?”

“Được!. ều bác sĩ nói tốt nhất nên để nghỉ ngơi nhiều, kh nên hỏi quá nhiều vấn đề.” Dù Tiểu Diệp chỉ là bé mười m tuổi, qua th ngoan ngoãn, hơn nữa là bởi vì chịu ngược đãi lâu ngày mới đả thương , hai cảnh sát này thật cũng kh nhẫn tâm trách móc nặng nề.

biết !” Phương Thiên đẩy cửa ra, th Tiểu Diệp nằm trên giường bệnh, mặt trắng như tờ gi, mũi còn cắm ống thở oxi, mắt ngơ ngác trần nhà, vẻ kh hề tức giận.

“Tiểu Diệp ! ” Phương Thiên ngồi trước giường Tiểu Diệp, nhẹ giọng kêu tên .

Như bị giật , Tiểu Diệp quay đầu, th Phương Thiên, môi hơi mấp máy nhưng kh phát ra th âm gì.

“Nằm . Đừng cử động. Kh cần nói gì hết.” Phương Thiên nhíu mày, thở dài, “ lại thế này?”

Tiểu Diệp kh nói gì, đôi mắt đen sẫm mắt kh chớp chằm chằm Phương Thiên, bộ dáng cố nén khóc.

Phương Thiên cúi đầu, th đích cổ tay Tiểu Diệp cắm kim truyền dịch, các vết thương khác lấp dưới chăn, liền nhẹ nhàng cầm bàn tay thò ra bên ngoài của , khẽ hỏi, “Đau lắm hả?”

Tiểu Diệp trở tay, cố sức cầm bàn tay Phương Thiên, nhẹ nhàng lắc đầu, “Kh đau.”

“Vì trong nhà em chuyện lớn như vậy mà kh nói cho , kh nói cho mọi biết?” Phương Thiên vươn hai tay, bao l bàn tay lạnh lẽo của Tiểu Diệp, than thở, “Bọn kh đáng để em tin cậy ?”

“Kh .” Tiểu Diệp lắc đầu, c*n m** d*** tái nhợt, do dự nửa ngày mới nhẹ nhàng nói, “Em chỉ kh muốn làm …mọi lo lắng. Phương và Vương đều đã giúp em nhiều, chiếu cố em nhiều.”

“Em thật là suy nghĩ quá sâu xa.” Phương Thiên lắc đầu, gương mặt tái nhợt của Tiểu Diệp, than “Em thế này, kh bọn càng lo lắng ?”

Phương… “Tiểu Diệp c*n m** d***, cúi đầu nhỏ giọng xin lỗi, “Xin lỗi! ”

“Đừng nói gì nữa. Thật ra, muốn trách thì trách kh tốt. Nếu hôm qua đưa em về, thì …”

“Kh tại , Phương, ngàn vạn lần chớ tự trách.” Tiểu Diệp kéo tay Phương Thiên, nói vẻ lo lắng, “Thật ra, mẹ em đánh em kh mới hôm qua, em…”

“Loại đàn bà này, kh xứng để em gọi là mẹ!” Phương Thiên giận tái mặt, căm hận đàn bà đã đ.â.m đến cực ểm.

“Nhưng.” Tiểu Diệp gượng cười, tr còn khó coi hơn khóc, ‘Bà cũng là thân duy nhất trên đời của em.”

“Em…”

Tiểu Diệp ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy ưu thương và bất đắc dĩ, “Khi em còn nhỏ, mẹ ruột em vì sinh khó em mà qua đời. Cha em là thày giáo. Khi em năm tuổi, ta giới thiệu cho cha mẹ hiện tại. Lúc mới bắt đầu còn gắng gượng sống chung, chỉ là mẹ kế tính tình kh tốt lắm, tương đối thích mắng chửi . Cha lại nói một nhà bao dung nhau.Tuy nhiên, sau khi em được mười tuổi, cha bệnh nặng, bao nhiêu tiền của đều tiêu hết. Một năm sau thì cha qua đời. Lúc cha hấp hối còn cầm tay em nói trên đồi này em chỉ còn một thân là mẹ kế, muốn em và mẹ chăm sóc lẫn nhau.”

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

“Bà ta chăm sóc em thế nào?” Phương Thiên nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Diệp, cau mày, “Em xem, em thành ra thế này!”

Tiểu Diệp buồn bã cười, nhẹ nhàng nói, “Thật ra, hồi đầu cũng kh nghiêm trọng lắm, chỉ là thỉnh thoảng đánh em một hai lần. Đến khi bà tỉnh táo lại cũng sẽ xoa đầu em nói nói xin lỗi. Sau đó lại tiếp diễn. Mà cũng kh biết vì bệnh tình của mẹ càng ngày càng nghiêm trọng.”

“Bà ta ngược đãi em, đánh em. Vì em kh bỏ ? Vì kh tìm giúp? Bé ngốc này!”

“Lúc em mười hai tuổi đã từng bỏ một lần.” Tiểu Diệp hé miệng hít một hơi thật sâu, “Em lưu lạc bên ngoài ba ngày. Em kh nhận ra ai xung qu, kh biết đã đến đâu, cũng kh biết sau đó làm bây giờ, cứ bên ngoài kh mục tiêu cứ như vậy. Sau đó, em thực sự kh cách nào khác, kh thể làm gì khác hơn là quay về.”

“Tiểu Diệp… ” nghe đến đó, Phương Thiên chỉ cảm th lòng đắng ngắt. Khi chưa quen , Tiểu Diệp đã chịu nhiều cay đắng như vậy. Chỉ cần nghĩ đến, Phương Thiên đã cảm th n.g.ự.c đau nhức cực kỳ, Ngoại trừ cầm chặt bàn tay kia, Phương Thiên căn bản kh biết nên làm gì tiếp theo.

“Em…em nên đưa bà đến bệnh viện. Bệnh của bà nặng như vậy, lẽ nào chỉ vì một câu hứa hẹn với cha mà em chịu đựng khổ sở như thế?”

“Cũng kh hoàn toàn như vậy. Còn một nguyên nhân khác trọng yếu hơn,” Tiểu Diệp quay đầu, mở lớn hai mắt, nước mắt vẫn cố nén giờ kh kiềm nổi nữa, đính lên hàng l mi dài. Đôi mắt ướt lệ tr càng thêm đen sáng. nhẹ nhàng mỉm cười, th âm nhỏ nhẹ gần như kh nghe được, thản nhiên nói, “ một thân vẫn tốt hơn. Một thực sự quá tịch mịch.”

“Kh ai biết là ai, kh nào trò chuyện. Bản thân kh hiểu tồn tại trên thế giới này rốt cuộc vì ều gì. Ngay cả đang thực sự sống hay kh cũng kh dám chắc. Một , một thật sự quá tịch mịch.”

“Tiểu Diệp!” Phương Thiên bất chấp Tiểu Diệp đang bị thương, càng kh quan tâm bên ngoài đang . kh thể chịu đựng được biểu tình thản nhiên mà tuyệt vọng này của Tiểu Diệp.

, Tiểu Diệp!” Phương Thiên nâng cằm Tiểu Diệp lên, bắt vào mắt , “Bây giờ, nói cho em biết. Từ hôm nay trở , từ giờ trở , sẽ kh để em một , sẽ kh để bất kỳ kẻ nào tổn thương em. Trên đời này, em kh chỉ mỗi đàn bà kia là thân thích. Từ giờ khắc này, sẽ là thân của em, là thân nhất của em. Chỉ cần vẫn còn sống trên đời, tuyệt đối sẽ kh để em tịch mịch nữa, kh để em chịu một chút thương tổn nào nữa. thề!”

Phương…” Tiểu Diệp ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy cảm xúc phức tạp kh diễn tả được bằng lời, dường như ngoài hai tiếng “ Phương” này, kh thể thốt ra lời nào khác.

“Đừng nói gì hết. Mọi chuyện đã .” Phương Thiên xoa đầu Tiểu Diệp. “Giờ em ngủ . Nhiệm vụ thiết yếu của em hiện nay là dưỡng thương cho tốt. Chờ một chút, sẽ lo chuyển viện cho em.”

“Chuyển viện?”

“Đúng vậy.” Phương Thiên chung qu. kh muốn Tiểu Diệp và đàn bà kia nằm chung một viện. “Điều kiện ở đây quá kém. cũng kh cách nào chăm sóc em được. Chờ một chút, chuyển em tới viện chỗ bạn ở đó tĩnh dưỡng thân thể.”

“Thế nhưng, kh là đang ều tra ?” Tiểu Diệp quay đầu bên ngoài. “Cảnh sát bên ngoài hỏi nhưng em chưa nói gì. Thật ra, kh em cố ý muốn đ.â.m mẹ, chỉ là tình hình lúc đó…”

“Kh cần lo chuyện này.” Phương Thiên cười dịu dàng, “Chuyện này….chờ em khỏe hơn tính. Mọi việc đã . Nhắm mắt lại, ngoan ngoãn nghỉ ngơi .”

“Vâng!” Tiểu Diệp gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Phương Thiên , nhẹ nhàng thở ra. kh dễ dàng hứa hẹn, nhưng một khi đã hứa, nhất định giữ lời. Hiện tại đã quyết định, sẽ kh bao giờ để Tiểu Diệp bị thương tổn dù chỉ một chút. Vô luận là ai cũng kh thể thương tổn bé này. Vô luận là ai.

Điều kiện đầu tiên để kh làm tổn thương Tiểu Diệp chính là kh chạm đến vết thương cũ của . Phương Thiên hạ quyết tâm, dù cho dùng mọi thủ đoạn, cũng sẽ áp vụ án này chìm xuồng. kh muốn Tiểu Diệp bị gợi lại tình cảnh lúc . Đau xót khiến vết thương đầm đìa m.á.u đó, tuyệt đối kh muốn Tiểu Diệp nếm trải lần nữa.

Tiểu Diệp bắt đầu thở đều, Phương Thiên l ện thoại ra:

“Cục trưởng Lý kh? , Phương Thiên đây. chút việc riêng muốn nhờ giúp…”

Đặt ện thoại xuống, Tiểu Diệp đã ngủ thật say, vùng xung qu l mày vẫn hơi nhíu lại.

Phương Thiên đưa tay chạm nhẹ lên mặt Tiểu Diệp, thở dài nhẹ giọng nói, “Đừng lo. Khi nào tỉnh lại, em sẽ th mọi chuyện thay đổi. đảm bảo.”

Ánh mặt trời lặng lẽ len qua song cửa sổ. Tiểu Diệp mở to mắt. Hình ảnh đầu tiên đập vào mắt chính là khuôn mặt mỉm cười của Phương Thiên.

“Em tỉnh ?”

Phương!” Tiểu Diệp chung qu, phát hiện diện tích và trang thiết bị trong phòng bệnh kh giống với lúc trước, “Nơi này là…?”

” Nơi này là bệnh viện của .” Một trẻ tuổi đẹp trai, kho tay Tiểu Diệp, “Bây giờ là bệnh nhân của .”

là…” Tiểu Diệp Phương Thiên, vẻ mặt nghi hoặc.

là bác sĩ của em. nhớ từng đưa d cho em kh? tên Thượng Dung. Sau này, em gọi là bác sĩ Thượng cũng được.”

Phương Thiên vỗ vai Thượng Dung, “ là bạn , cũng là bác sĩ của gia đình . Trình độ cao. Em yên tâm .”

giỏi hơn nữa cũng bị lăn qua lăn lại.” Thượng Dung thở ra một hơi, nửa đùa nửa thật nói, “ biết kh, thương thế của Tiểu Diệp kh thích hợp tùy tiện chuyển viện. mà còn xê dịch nhóc con nữa, xảy ra chuyện gì, tớ kh chịu trách nhiệm đâu.”

” Thế nhưng đem em giao cho khác. Tớ kh yên tâm.” Phương Thiên gương mặt Tiểu Diệp tái nhợt kh một tia huyết sắc, “ nhất định chữa cho tốt cho em .”

“Được , được . ” Thượng Dung cười ung dung, “Nếu kh dám chắc, tớ lại dám để đưa về đây ? Chỉ là nhắc nhở một tiếng. Kh nên đang ều trị dở dang lại đột nhiên ý tưởng đưa về nhà gì gì đó. Đến lúc đó, tớ sẽ cảm th phiền phức.”

” Giao cho .” Phương Thiên ngồi xuống đầu giường Tiểu Diệp, “Sau này em nghe lời bác sĩ Thượng…, đã gọi ện về nhà. Chờ em khỏe lên sẽ đến nhà ở.”

“Đến nhà ?” Tiểu Diệp há hốc miệng, mở to mắt, “Như vậy được? Em…”

“Kh cần lo lắng. thu xếp xong xuôi cả .” Phương Thiên tay nắm c.h.ặ.t t.a.y Tiểu Diệp, mỉm cười nói, “Kh là em kh muốn ở một ? Nhà đ vui. Em ngoan ngoãn hiểu chuyõa như vậy, bọn họ nhất định sẽ thích em. Kh cần lo lắng.”

“Thế nhưng, sẽ phiền gia đình kh?” Tiểu Diệp cúi đầu, vẻ mặt lo lắng hỏi, “Ba mẹ Phương sẽ thích em ? Họ thể…”

“Đương nhiên kh phiền. Mọi nhất định sẽ thích em.” Phương Thiên trả lời kh chút do dự, “ còn hai em trai, hai em gái. Mặc dù hơi nghịch ngợm nhưng trong nhà vui vẻ, náo nhiệt. Còn v.ú Trương là quản gia. Bà sẽ nấu món ngon cho em. Yên tâm , mọi nhất định sẽ thích em. Nếu như em sợ ở đó kh quen, sẽ chuyển ra ngoài sống với em, đến biệt thự của . Chỉ cần em vui vẻ.”

Phương cũng sẽ cùng em ở chung với ba mẹ ?”

“Dĩ nhiên. ” Phương Thiên trả lời vô cùng thẳng t, “Bất kể em ở đâu, cũng sẽ theo em.”

“Nếu em ở chung với cha mẹ , hai kh ưa em, em sẽ cố gắng khiến họ thích em.” Tiểu Diệp rưng rưng nước mắt bật cười, “ Phương, tốt với em quá!”

“Nói ngốc gì đó? đã nói nhất định sẽ chăm sóc em thật tốt.” Phương Thiên khẽ cười, “Bây giờ em kh cần nghĩ ngợi gì hết, cũng kh cần lo lắng gì hết. Chỉ cần phối hợp ều trị với bác sĩ. đã n v.ú Trương nấu cháo mang tới. Em muốn ngủ một chút trước kh?”

tưởng là heo chắc?” Thượng Dung kho tay cười, “Vừa mới tỉnh ngủ làm thể ngủ được nữa?”

“Tớ quên khu mất.” Phương Thiên quay đầu hỏi Tiểu Diệp, “Em còn mệt kh?”

“Kh quá mệt, chỉ hơi hơi thôi. Lát nữa em ngủ.” Tiểu Diệp quay đầu Phương Thiên, nhẹ nhàng đáp.

“Vậy thì chờ một chút ngủ tiếp. Nhưng đừng nói chuyện, nằm nghỉ thôi.”

“Vâng.” Tiểu Diệp gật đầu, ngoan ngoãn im lặng.

Kh khí trong phòng bệnh bắt đầu trầm mặc. Tiểu Diệp Phương Thiên, Phương Thiên cũng cứ như vậy Tiểu Diệp. Thỉnh thoảng, hai trao đổi một nụ cười, kia cũng tỏ ra hiểu ý, cứ im lặng như vậy.

Mãi đến khi Tiểu Diệp ngáp một cái, lần thứ hai nhắm mắt lại, Phương Thiên mới ra khỏi phòng bệnh, vươn vai.

Cửa phòng bệnh đóng lại. Thượng Dung dùng một loại ánh mắt kỳ quái Phương Thiên, nửa ngày kh nói gì.

thế?” Phương Thiên ngẩng đầu lạnh lùng liếc , “Dùng vẻ mặt kỳ quái như vậy tớ là ?”

biết đang làm gì kh đ?” Thượng Dung nhíu mày, “ là con trai.”

“Con trai thì ?” Phương Thiên quay đầu liếc Thượng Dung, cũng kh cho là đúng, “Tớ đã quyết định sau này nhất định làm cho em sống thật tốt. Tuyệt kh khiến em chịu khổ nữa. Tớ sẽ nhận nuôi em .”

“Nhận nuôi? Tớ kh nghe lầm chớ?” Thượng Dung quả thực kh tin vào tai . chỉ vào Phương Thiên, vẻ mặt bị dọa sợ, “Đừng nói với tớ, làm nhiều chuyện như thế này chính là vì mục đích đó. xem là đứa bé con à?”

“Kh coi em là trẻ con thì xem là gì? Kh em là trẻ con ?” Phương Thiên nhíu mày, vẻ mặt kỳ quái của Thượng Dung, “Tớ phát hiện hôm nay kỳ lạ, toàn hỏi tớ những chuyện đâu đâu.”

“Đâu !” Thượng Dung lắc đầu nguầy nguậy, “ lừa tớ chính là lừa bản thân . Hai chút… nhận nuôi Tiểu Diệp, nghĩ nhóc đó sẽ đồng ý ? Rốt cuộc phát hiện ánh mắt hay kh?”

“Nói linh tinh gì đó? Tớ nghe kh hiểu.” Phương Thiên cửa phòng bệnh, nhẹ nhàng nói, “Tớ chỉ biết là từ giờ trở , tớ nhất định sẽ chăm sóc em tử tế, sẽ kh để cho bất kỳ ai thương tổn em , sẽ nhận nuôi em , để em ở lại bên cạnh tớ. Đó là cách tốt nhất. Kh em đã đáp ứng đến nhà tớ ở ? Thế nào còn thể kh đồng ý?”

Nói đến đây, Phương Thiên thu hồi ánh mắt, liếc Thượng Dung, “ ều trị cho em thật tốt, những chuyện khác kh cần lo lắng. Chờ Tiểu Diệp khỏe hơn, tớ sẽ nói với em .”

“Phương Thiên, tớ phục .”, Thượng Dung vừa cười vừa lắc đầu, “ bé này mà vi phạm nguyên tắc làm xưa nay của bản thân, tận dụng tất cả các mối quan hệ để dìm xuống vụ án lớn như vậy, lại yêu cầu tớ đích thân ều trị cho , còn chuẩn bị chờ ta khỏe lên về nhà sống. Tớ thật hoài nghi kh biết đã tính toán luôn chuyện mươi mười lăm năm sau kh. Ấy thế mà lại kh biết tình cảm của đối với nhóc này là gì. thể nói thực sự là ngốc nhất thế giới. Tớ khuyên nên tỉnh táo một chút, bằng kh, sớm muộn gì cũng làm tổn thương nhóc kia, hơn nữa, bị tổn thương nhất chính là đó.”

“Làm tớ thể thương tổn em ?” Phương Thiên căn bản kh đồng ý với lý luận của Thượng Dung. Trên thế giới này, Tiểu Diệp là kh khả năng gây thương tổn nhất. làm tất cả cũng là vì tốt choTiểu Diệp. thể xúc phạm tới ?


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...