Anh Chồng 70 Vạn
Chương 13:
Sau nụ hôn gần như choáng vì thiếu oxy lên não, kh biết đã xác nhận rõ ràng như thế nào, vì kh nói cho biết nên cũng kh hỏi. Ở lại nơi đây lâu , kh muốn làm phiền mọi nữa nên đề nghị về nhà.
Trước khi , Lâm Cảnh Chi đã trò chuyện với dì Ngô lâu, nhưng dì Ngô dường như vẫn kh muốn đến bệnh viện chữa bệnh, việc này khiến chút chán nản.
Nhưng ều giỏi nhất là mang lại hạnh phúc cho mọi , đặc biệt là chồng , hưng phấn đẩy lên sofa: “Chờ một chút, em sẽ nấu cho một bữa cơm tình yêu!”
lập tức kh vui liền ngăn lại: "Kh, kh được làm vậy."
th bĩu môi như muốn khóc, cong môi mỉm cười đưa tay xoa đầu tự nhiên.
Chỉ là bé ngây thơ vẫn là bé ngây thơ, sau khi nhận ra việc đã làm thì mặt vẫn đỏ như tôm chiên.
Khi đang cảm th thật dễ thương thì ều bạn nói chợt hiện lên trong đầu : Khi nghĩ ai đó dễ thương thì đã xong đời , yêu .
thực sự thể yêu kh? Thần linh ơi mong bạn cho con trái tim khỏe mạnh để thể yêu đương và ăn ta.
Lúc trước tiệm quần áo của mẹ gần nhà chỉ cần 5 phút là đến, bây giờ sống chung với thì nhà quá xa kh làm được, khiến trở nên thất nghiệp. Lâm Cảnh Chi làm việc trong phòng, còn ở nhà nhàn rỗi và buồn chán, nên muốn dạo. Thế là l ện thoại di động và ra ngoài, hiếm khi ra ngoài dạo một , một là thể lực kh tốt lắm, hai là lười ra ngoài, hơn nữa, gia đình luôn lo lắng sẽ xảy ra tai nạn gì khi ra ngoài.
luôn cảm th bọn họ làm ầm ĩ lên, dù cũng chưa từng gặp tai nạn ở bên ngoài... Kh, hình như đã từng một lần, kh nhớ rõ. đại khái nhớ là lúc đó sợ hãi, cơ thể kh ổn định nên ngất , mơ hồ nhớ một bạn nam trường khác đã đưa đến bệnh viện. Đã lâu đến mức gần như quên mất nó, sau khi dạo vài vòng, vội vã về nhà trước khi cơ thể cảm th mệt mỏi. Nhà của Lâm Cảnh Chi ở tầng mười tám, nếu kh thang máy, leo chưa đến nơi đã ngỏm .
Tình cờ hôm nay hai thang máy còn lại bị hỏng, chỉ một thang máy làm việc nên ngồi trên ghế sofa ở sảnh chờ thang máy xuống. Thang máy dừng ở tầng mười tám một lúc lâu, khi xuống tầng một, một đàn trung niên đẩy một th niên ngồi trên xe lăn ra ngoài. th niên khoảng ba mươi tuổi, nhưng khí chất lại như sống chớ lại gần. Đặc biệt là cách ta luôn chút cợt nhã, kh những vậy còn ngăn lại:
ta cười tục tĩu, bằng ánh mắt trêu làm vui: "Là em dâu kh? Th mà cứ như lạ vậy, chúng ta chơi cùng nhau và 50 vạn sẽ là của em, Cảnh Chi kh biết được đâu. Em th thế nào?"
"Thần Kinh."
Bệnh thần kinh, thật là một kẻ khốn nạn dám dụ dỗ em dâu . Cú tui, cú tui, th mặt ta làm buồn nôn quá. Về đến nhà, Lâm Cảnh Chi ngồi trên ghế sofa với vẻ mặt buồn bã.
nghiêng thăm dò : "Em về , thế? em vẻ tâm trạng kh tốt."
cố gắng để kh lo: "Kh đâu."
kh muốn nói thêm gì nữa, thật là một đàn lạnh lùng. Bà đây nguyện đánh yêu ma cho mà còn sĩ diện. Hôn xong vứt , thật vô tâm, nhưng tâm tình thực sự vẻ kh được tốt, khó thể qu rầy . Đi bên ngoài mệt quá, ngồi trên ghế sofa mạnh làm cho chân ghế đánh mạnh vào chân, một lúc sau mới lặng lẽ tiến tới đặt chân lên đùi , xem thật kỹ.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
"Nói cho trẫm biết, là ai đắc tội với hoàng hậu của trẫm, trẫm sẽ đứng ra vì nàng."
Lâm Cảnh Chi phụt cười kh muốn nói cũng nói: "Được được , kh nữa."
suy nghĩ kỹ thì nhận ra trong lòng nhiều ều giấu kín, nhưng kh chịu nói cho biết bất cứ ều gì, dù chúng gặp nhau chưa lâu nhưng đã nói với rằng chúng giống như châu chấu trên cùng một chiếc thuyền.
Lời “xác nhận” mà nói lúc trước thực chất là xác nhận rằng kh thích chút nào!
Ah! Cảm th buồn. Mặc dù lúc đầu kh nghĩ sẽ thích , nhưng khi nghĩ đến việc kh thích sau khi ở bên nhau lâu như vậy, luôn cảm th sức hấp dẫn của bản thân thật đáng lo ngại. vỗ nhẹ bảo bu chân ra, muốn uống nước để sức, nếu khóc sẽ nước mắt.
Vừa bước vào bếp đã nhận ra ều gì đó, hai chiếc cốc được sử dụng đặc biệt để tiếp đãi khách trong bồn rửa. Chẳng lẽ đàn ban nảy gặp ở sảnh là cả của , là con quái vật xấu xa mà dì Ngô nhắc đến. Lâm Cảnh Chi tâm tình kh tốt, nhất định liên quan tới con quái vật xấu xa đó.
Suy cho cùng, đây cũng là việc của gia đình , một ngoài cuộc như , thực sự khó thể nói được ều gì. Nhưng! cầm ly nước, tức giận tới bên cạnh Lâm Cảnh Chi: “Con quái vật xấu xa đến nhà à? Ban nảy em vừa gặp ta ở sảnh.”
bắt đầu cuống lên sửng sốt: "Tên khốn c.h.ế.t tiệt kia đã gặp em?"
"Đúng, chính là ta! Ở sảnh dưới ta nói với em một câu khó hiểu!"
Vẻ mặt Lâm Kinh Chi đột nhiên trở nên căng thẳng: “Câu gì? ta đã nói gì với em?”
"Thật buồn nôn, thật kinh tởm!"
nhấp một ngụm nước , Lâm Cảnh Chi thở dài, vỗ đầu . Kh biết do thói quen xấu nào đó ở cô nhi viện hay kh, gần đây luôn thích xoa đầu , vò rối tóc .
nói: "Mặc kệ ta , ta bị bệnh lâu ngày nên phát ên . Đồ khốn nạn."
Đây là lần đầu tiên nghe Cảnh Chi chửi thề, th nó mới lạ.
"Thật ? Vậy hãy nói cho em biết ta bị vậy?"
Kết quả Lâm Kinh Chi nghiêm túc nói: “Thận ta kh tốt, nói chung là bị liệt dương ”
một thắc mắc, kh biết nên hỏi hay kh. “Vậy thận của thế nào?”
nghẹn kh nói được nữa: "???"
Chưa có bình luận nào cho chương này.