Anh Chồng 70 Vạn
Chương 14:
Kh bao giờ nghĩ rằng cũng ngày giác ngộ. Lâm Cảnh Chi cười mỉm, hỏi : "Muốn thử kh?"
Tim lỡ nhịp và suýt chết, sống với loại đàn này quá nguy hiểm. Nhưng đó chỉ là nói đùa mà thôi hoàn toàn kh ý định lăn giường với . vẫn ngủ dưới đất, còn ngủ trên chiếc giường lớn của .
thất vọng quá, l chồng mà kh được lăn giường thì đến khi thành ma vẫn còn tem à. C việc hàng ngày của Lâm Cảnh Chi thường xuyên sớm về muộn, mặc dù đôi khi tỏ ra thờ ơ với một số việc, nhưng vẫn đỡ hơn chủ động cũng kh được đáp lại.
thường nghĩ về lý do tại Lâm Cảnh Chi chưa bao giờ chủ động nói rõ về mối quan hệ này, chia tay hay kh để còn tìm khác. tựa cằm lên bàn suy nghĩ, kh thích , nhưng cũng xinh mà."
Nhưng xét cho cùng thì vẫn muốn số tiền đưa cho hàng tháng kh? Thế cũng tốt, ít nhất cũng thứ gì đó từ , coi như c chăm sóc .
Sau khi từ trại trẻ mồ côi côi về, cứ nghĩ mối quan hệ đã phát triển thêm, nhưng cảm giác đang cố đè nén lại.
kh biết đang vui mừng vì ều gì, nhưng bắt đầu sắp xếp những món quà nhận được từ trẻ em ở trại trẻ mồ côi với tâm trạng vui vẻ. Hầu hết đều là những bức thư viết tay và những bức tr do chính bọn trẻ vẽ ra. Nét vẽ còn non nớt và dễ thương, chỉ vào thôi cũng cảm giác dễ chịu.
Cho đến khi lôi ra một cuốn tập vẽ, cột tên trên bìa được đánh dấu là “Tô Cảnh Chi”. Mặc dù đã biết Tô là họ của mẹ Cảnh Chi trước khi trở về nhà Lâm, nhưng vẫn cảm th chút chua xót kh thể giải thích được. Mở tập vẽ ra, tuy chỉ vài trang mỏng nhưng vẫn thể th được sự nghiêm túc của khi cầm bút màu. Lật vài trang, lật sang trang hình một cô bé mặc bộ quần áo màu đỏ tr giống như đồng phục học sinh. Bên cạnh còn một câu nổi bật: "Vi Lan, chính là ánh sáng."
choáng váng! Dì Ngô kể sau khi trở về nhà Lâm, ít đến trại trẻ mồ côi hơn, nên trong khoảng thời gian này dì kh giữ nhiều đồ đạc của nữa. luôn cảm giác như đã quên ều gì đó, túm tóc cái tên "Tô Cảnh Chi, Tô Cảnh Chi, Tô Cảnh Chi…"
Lâm Kỳ An cũng học tại trường cao trung Phong Thủy, cất tập vẽ và quà, nhấc ện thoại lên và suy nghĩ lâu trước khi gọi cho Thẩm Tín. Vì căn bệnh của , rời ngôi trường này lâu , nên kh nhớ được nhiều chuyện liên quan nữa.
" nhớ lúc đó ở trường chúng ta một tên là Lâm Kỳ An kh?"
"Tất nhiên là nhớ , tr đẹp trai. gặp ta kh? Bây giờ ta thế nào ?"
" cũng kh biết, thực ra hình như đã hoàn toàn quên mất này .”
Thẩm Tín nghẹn họng: " thể quên chuyện này được ?" cũng kh quên rằng chúng ta đã chứng kiến cảnh ta bạo hành học sinh trường khác ?”
luôn cảm th như thứ gì đó đang chặn lại những ký ức đó, vậy nó là gì? Là trần nhà trắng xóa hay mùi của thuốc khử trùng trong bệnh viện?
Thẩm Tín th im lặng, tưởng rằng đã quên nên tiếp tục gửi tin n: “Chỉ là sau đêm đó hình như nhập viện, tưởng cũng bị đánh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-chong-70-van/chuong-14.html.]
thật sự...kh nhớ gì cả. Sau đó, bạn cùng một bàn đã gửi một loạt ảnh, tất cả đều là Lâm Kỳ An, nói chính xác là ảnh thời trung học của Lâm Kỳ An. nói là ta đã trưởng thành , bây giờ tr đẹp hơn trước nhiều. Nếu kh thì khó thể quên được một đẹp trai cấp độ cao này.
Sau khi Lâm Cảnh Chi về nhà, rót cho một cốc nước như thường lệ.
gọi đến muốn hỏi rõ: “Lâm Cảnh Chi! Trước đây làm biết em?”
vẻ thắc mắc tại lại hỏi vậy, nhưng lại cười và nghiêm túc trả lời: “Lúc học cấp 3, đến gặp Kỳ An và bị em đánh. Chính em là đến hỏi bị kh? Nhưng em vẻ vì quá lo lắng, nên đã ngã xuống đất." nghiêm túc tiếp tục nhớ lại, "Tr em lúc như cực kì khó thở và đau đớn nên đã gọi 120 và đưa em đến bệnh viện. Em cứ túm l quần áo của … Nói với từng chữ một, tên em là Hà Vi Lan, Vi Lan cái tên dễ nhớ như vậy."
Và nhờ biết tên và số ện thoại của mẹ được kẹp trong cuốn sổ tay của , nên bố mẹ đã nh chóng đến. dường như nhớ ra ều gì đó, trong con hẻm tối tăm đó, chính là trai chưa từng gặp mặt đứng bên cạnh , chính là cọng rơm cứu mạng của . nhấp một ngụm nước, lớp trang ểm xấu xí trên mặt đã hơi phai trong một ngày.
“ nhận ra em khi nào?”
“Ngày cưới, khi em giới thiệu tên, bởi vì tên của em hay, mà sự việc đó đối với thật khó quên.”
ngắt lời , kh dám mà chằm chằm vào bàn tay gầy guộc của : "Vậy… ngay từ đầu đã biết em bị bệnh ?"
Bởi vậy nói mà gặp chuyện như vậy làm thể làm lơ được, ra cũng muốn chia tay với , nhưng đè nén đến nghẹn . Là vì sợ từ chối sẽ khiến khó chịu ? Đây là đang thương hại ?
cố gắng giữ bình tĩnh để hỏi : “ kh chịu chấm dứt mối quan hệ của chúng ta vì biết em bệnh tật ngay từ đầu nên đã bao dung, thương xót và th cảm cho em kh?”
Lần đầu tiên sợ hãi khi vào đôi mắt đẹp của Lâm Cảnh Chi, sợ sẽ nhận được cái thương hại của . ghét khi mọi cảm th như vậy về .
Từ nhỏ đã che giấu bệnh tật của , chỉ ghét việc khác với ánh mắt thương hại và cho rằng bị bệnh và kh thể bình thường như khác. Hồi nhỏ tưởng được những bạn tốt nhưng mãi về sau mới nghe những bạn mà tưởng là tốt phàn nàn sau lưng rằng họ quá mệt mỏi để thể hòa hợp với và họ luôn quan tâm đến cảm xúc và sức khỏe của .
Đúng là tình bạn giả tạo, kh cần nó. cũng kh cần Lâm Cảnh Chi đối xử với như vậy. Rõ ràng ban đầu tìm đến vì muốn kh lãng phí thời gian và tận hưởng cuộc sống, nhưng kh ngờ rằng sau khi biết như thế này, vẫn cảm th buồn như vậy.
nhẹ nhàng nói với cũng như nói với chính : “ chưa bao giờ thương hại em vì bất cứ ều gì.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.