Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 146:
Hoắc Vũ giơ tay chỉ vào Mạc Trạch với vẻ kỳ lạ, lớn tiếng nói.
- ... đang làm gì vậy?
Mùi rượu nồng nặc trên cô, dáng vẻ là biết cô say .
Biết Hoắc Vũ say, Mạc Trạch cảm th nhẹ nhõm phần nào.
Nhưng nghĩ lại chuyện vừa , Mạc Trạch vẫn còn hơi hoang mang.
Hoắc Vũ rón rén bước , tr như sắp hôn Hoắc Dữ Sâm. Nếu kh lên tiếng, chắc họ sẽ hôn nhau mất.
Nhưng, Hoắc Vũ mới là say, còn Hoắc Dữ Sâm thì kh chứ?
Vậy tại ta kh đẩy cô ra sớm hơn?
Cùng lúc đó, Hoắc Vũ lại bắt đầu giở trò.
Cô vừa nhảy vừa la hét, miệng lắp bắp.
- ... muốn uống rượu! vui lắm!... ... vui! Rượu, rượu, rượu!
Hoắc Dữ Sâm cố gắng giữ chặt cô vài lần, nhưng Hoắc Vũ cười khúc khích, khom xuống tránh.
Đây là lần đầu tiên Mạc Trạch cảm nhận được sức mạnh của Hoắc Vũ say xỉn.
Sau khi trải nghiệm, cảm th lẽ đã nghĩ quá nhiều về bầu kh khí ve vãn giữa hai .
Hoắc Vũ và Hoắc Dữ Sâm là em ruột!
Mạc Trạch đưa tay ra giữ chặt Hoắc Vũ.
Tuy nhiên, Hoắc Dữ Sâm lại nh hơn .
Hai đàn đồng thời ngẩng đầu lên nhau.
Bỗng nhiên, kh khí như bùng cháy.
***
Bầu kh khí dường như trở nên hơi căng thẳng.
Một lúc lâu, kh ai nói gì.
Bầu kh khí càng lúc càng căng thẳng.
Bỗng nhiên, một tiếng ngáy khe khẽ vang lên trong hành lang yên tĩnh.
Hóa ra Hoắc Vũ ngủ say, nửa dựa vào Hoắc Dữ Sâm.
Cô tr thật yên tĩnh và dễ thương khi ngủ.
Khuôn mặt cô hồng hào, th tú như một b hoa. Đôi môi hơi chu ra, khiến cô tr thật ngây thơ và đáng yêu. lẽ vì say, nhưng giờ đây, khóe mắt cô đã ểm một chút sắc hồng nhạt, ểm thêm chút quyến rũ tự nhiên cho vẻ ngây thơ của cô.
Cuộc chiến dường như đang nổi lên trong kh khí bỗng nhiên tan biến ngay cả trước khi nó bắt đầu bởi tiếng ngáy.
Mạc Trạch Hoắc Vũ đang ngủ say, kh biết nên cười hay nên khóc. từ nơi khác đến chỉ để nói chuyện với cô, vậy mà cô lại kh biết đang say hay đang ngủ. Câu duy nhất cô nói với là một câu say: “ đang làm gì vậy?”
cô ngủ trước khi kịp trả lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-146.html.]
Nhận ra ánh mắt Mạc Trạch Hoắc Vũ, ánh mắt Hoắc Dữ Sâm tối sầm lại. Đường viền hàm nhíu lại, khuôn mặt ển trai tr lạnh lùng và xa cách.
- Lùi ra một chút. cần đưa em gái về nhà ngay.
Hành lang kh quá rộng, chỉ vừa đủ cho hai qua cùng một lúc. Giờ đây, bằng việc đứng giữa hành lang, Mạc Trạch đã chặn hoàn toàn đường của Hoắc Dữ Sâm.
Nghe vậy, Mạc Trạch hơi ngạc nhiên.
Trong câu nói của Hoắc Dữ Sâm kh hề chút tôn trọng nào.
ta nói "lùi ra một chút" thay vì "làm ơn lùi ra một chút". Tiếng Trung quả thực là một ngôn ngữ thâm thúy. Chỉ thiếu hai chữ, hai câu nói mang lại cảm giác hoàn toàn khác biệt. Câu thứ hai mang tính lịch sự, còn câu thứ nhất lại mang tính mạnh mẽ như ra lệnh.
Trong trí nhớ của , lẽ đây là lần đầu tiên Hoắc Dữ Sâm kh thèm cư xử như một quý trước mặt .
Mạc Trạch nheo mắt nhưng vẫn kh nhúc nhích.
Hoắc Dữ Sâm trực tiếp bế Hoắc Vũ lên trước mặt Mạc Trạch. Tuy Hoắc Vũ vẫn còn say, nhưng chức năng sinh lý của cô vẫn còn, nên khi được bế lên, cô vô thức tìm một tư thế ngủ thoải mái hơn trong vòng tay Hoắc Dữ Sâm. Tr cô vẻ khá vô tư lự.
Mạc Trạch vô thức siết chặt nắm đấm.
Nhưng biết Hoắc Vũ là em gái của Hoắc Dữ Sâm, nên Hoắc Dữ Sâm quyền đưa cô về nhà nhất. giả vờ kh quan tâm đến chuyện vừa xảy ra, dịch ra nhường đường.
- Được . Vậy lần sau sẽ rủ Tiểu A Vũ chơi.
Nghe vậy, Hoắc Dữ Sâm hơi do dự, bế Hoắc Vũ ngang qua Mạc Trạch, kh hề ngoảnh đầu lại.
***
Hoắc Dữ Sâm đặt Hoắc Vũ lên giường. Vừa định rời , Hoắc Vũ rên lên một tiếng, đôi mắt vừa bối rối vừa quyến rũ mở ra.
Đôi mắt cô ngấn lệ, tr thật ướt át và quyến rũ.
Hoắc Dữ Sâm nghĩ rằng cô đã tỉnh táo lại, nhưng khi định đứng thẳng dậy, Hoắc Vũ lại bắt đầu lẩm bẩm gọi rượu.
Giọng cô trầm thấp, kh to hơn tiếng mèo kêu là bao. Tuy nhiên, từng âm th cô phát ra đều lọt vào tai Hoắc Dữ Sâm một cách rõ ràng.
Lúc này, hai tay đã đặt bên h cô. Kế hoạch rời ban đầu của lại thất bại.
Hai họ ở gần nhau.
Gần đến nỗi thể ngửi th mùi rượu và mùi cơ thể ngọt ngào đặc trưng của cô.
cúi mắt đôi môi của bên dưới.
Đôi môi căng mọng, mịn màng dường như còn ngon hơn cả trái đào mùa xuân. như bị thôi miên, cúi đầu xuống. Từng chút một, tiến lại gần cô hơn.
Đột nhiên, Hoắc Dữ Sâm dừng lại, xấu hổ dừng lại.
tự cười bản thân.
chính là đã từng nói sẽ thực hiện mọi mong muốn của cô.
Mong muốn của cô là được làm em gái mãi mãi.
***
Ngày hôm sau, khi Hoắc Vũ tỉnh dậy, đầu cô đau như búa bổ.
Mở mắt ra, đầu cô đau như búa bổ. Đầu tiên, cô chớp chớp mắt vì bối rối. vài giây sau, ký ức về ngày hôm qua ùa về.
Chỉ cần nghĩ đến những gì đã xảy ra ngày hôm qua thôi cũng khiến cô đau đầu và xoa bóp thái dương để làm dịu cơn đau đầu ngày càng dữ dội.
Chưa có bình luận nào cho chương này.