Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?

Chương 147:

Chương trước Chương sau

Hôm qua là tiệc với các bạn cấp ba. Mọi đều nghĩ tốt nghiệp xong sẽ khó gặp lại nhau nên ai cũng hơi phê. Cô vui quá nên uống khá nhiều rượu.

Cô uống rượu, nữa?

Hình như cô nhớ ra một đàn tr giống trai đã vào phòng karaoke dưới ánh đèn disco, nắm chặt cổ tay cô và ép cô ra khỏi phòng.

Còn những chuyện xảy ra sau đó thì cô hoàn toàn kh nhớ gì cả.

Cô kh hề làm trò khi say chứ?

Trong lúc Hoắc Vũ vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ, dì Trương bước vào.

- Này, cô ơi! Cô tỉnh .

Hoắc Vũ xoa đầu từ từ ngồi dậy.

Dì Trương vội vàng đưa bát súp giải rượu cho cô.

- Cô nên uống bát súp giải rượu này .

Hoắc Vũ ngoan ngoãn uống hết. Uống xong, cô chớp mắt hỏi.

- Dì Trương, dì biết hôm qua ai đưa về nhà kh?

Dì Trương cô với ánh mắt trách móc dịu dàng.

- Ngoài trai cô ra thì còn ai nữa?

Vậy ra tr giống trai cô thực sự là trai cô!

Nghĩ đến đây, Hoắc Vũ thở phào nhẹ nhõm. Cô hoàn toàn kh nhớ đã nhầm môi Hoắc Dữ Sâm thành ly rượu.

- trai nhà kh?

- Ừ, đang đợi hai ăn trưa cùng nhau.

Sau khi đánh răng, Hoắc Vũ xuống lầu trong bộ đồ ngủ màu hồng và ăn trưa cùng Hoắc Dữ Sâm.

Trong lúc ăn, Hoắc Dữ Sâm mang vẻ mặt lạnh lùng, Hoắc Vũ hoàn toàn kh đoán được đang làm gì.

Vậy nên Hoắc Vũ vô thức tin rằng hôm qua cô say xỉn chẳng chuyện gì to tát cả.

Ăn xong, cô lên lầu thay áo ph trắng, quần short đen bó sát và giày thể thao trắng. Cô buộc mái tóc đen dài của lên thành đuôi ngựa, tạo nên vẻ ngoài... Cô tr thật xinh đẹp và trẻ trung.

Sau khi đeo một chiếc túi nhỏ trên vai, Hoắc Vũ chuẩn bị ra khỏi nhà.

Cô hứa với Dư Tâm Tâm hôm nay sẽ xem phim và đãi Mạc Trạch một bữa ăn. Bữa ăn này cô đã nợ từ lâu, và cô chỉ cơ hội trả cho vào hôm nay.

Khi Hoắc Vũ xuống cầu thang, cô nghĩ rằng Hoắc Dữ Sâm đã . Nhưng kh ngờ vẫn còn ở đó.

Chỉ khi Hoắc Vũ xuất hiện dưới lầu với chiếc quần short, Hoắc Dữ Sâm mới ngước mắt lên.

Sau khi th cô đang mặc gì, mắt tối sầm lại.

Vì chiếc quần quá ngắn, ều đầu tiên mọi chú ý ở cô là đôi chân dài thẳng tắp. Đôi chân cô đường nét hoàn hảo, trắng mịn màng, tr còn quyến rũ hơn cả ngọc quý. Hướng lên trên là vòng eo của cô. Chiếc áo quá chật, nên đường cong vòng eo của cô hiện rõ mồn một.

Vòng eo của cô cũng nhỏ n đến mức dường như thể nắm l bằng một tay.

Hoắc Dữ Sâm nheo mắt.

- Em định ra ngoài như thế này ?

Hoắc Vũ cúi mắt kiểm tra lại trang phục của nhưng kh th gì bất thường. Cô chớp mắt vẻ khó hiểu hỏi.

- Ừm. vậy trai?

- Quần ngắn quá.

Nghe vậy, Hoắc Vũ hơi do dự bật cười thành tiếng.

Trang phục của cô xuất hiện nhan nhản trên phố hè.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-147.html.]

Sự kết hợp giữa áo ph trắng và quần short là kiểu phối đồ kinh ển kh bao giờ lỗi mốt. Đây cũng là kiểu phối đồ được nhiều cô gái ưa chuộng vào mùa hè.

Hoắc Vũ kh nhịn được trêu chọc .

- Ngay cả bố cũng kh quan tâm em mặc gì!

Nghe vậy, mặt Hoắc Dữ Sâm tối sầm lại.

Cô đang phàn nàn rằng giống một bố già hơn cả bố già của họ ?

Hoắc Dữ Sâm ngả ra ghế sofa, cô.

- Tối qua em say rượu.

Hoắc Vũ mím chặt môi. Cô giơ tay lên, giơ ba ngón tay lên và hứa.

- Em hứa hôm nay sẽ kh như vậy nữa.

Hoắc Dữ Sâm phớt lờ lời hứa của cô, chậm rãi nói tiếp.

- Vậy thì hôm nay em bị phạt cấm túc.

Hoắc Vũ mở to mắt. Cô vẫn còn đang thắc mắc tại hôm qua cô say đến mức đưa cô về nhà, nhưng Hoắc Dữ Sâm lại kh nói gì. đang đợi cô ở đây!

Hoắc Vũ dậm chân.

- hai, em đã kế hoạch với Tâm Tâm .

Thực ra, bỏ mặc Dư Tâm Tâm cũng chẳng chuyện gì to tát. Quan trọng hơn là cô kh muốn trì hoãn việc đãi Mạc Trạch nữa.

M hôm trước, cô đã hứa sẽ đãi một bữa. Thậm chí còn cố ý mời Dư Tâm Tâm ăn cơm để ba bớt ngượng ngùng.

Dư Tâm Tâm cũng sắp du lịch nước ngoài cùng gia đình. Lần sau cô sẽ về, chắc vài ngày nữa là đến ngày tựu trường.

Hoắc Vũ kh muốn bỏ rơi Mạc Trạch nữa.

Vậy nên cô vội vàng ngồi xuống cạnh Hoắc Dữ Sâm, ôm l cánh tay và rên rỉ.

- hai, hôm nay em hứa sẽ kh uống rượu nữa. cho em mà.

Hoắc Dữ Sâm kh hề nao núng.

Hoắc Vũ liếc bàn trà, định cầm chìa khóa xe rời . Tuy nhiên, khi khắp bàn, cô mới phát hiện chìa khóa của kh còn ở đó.

Cô kêu lên trong sự hoang mang.

- hai, hình như em mất chìa khóa xe .

- Kh mất đâu.

Hoắc Vũ chớp mắt lạ lùng.

- Vậy nó đâu ?

- Trong túi .

- hai, lại làm thế?!

Hoắc Dữ Sâm vội vàng đứng dậy, lạnh lùng nói, kèm theo một cảm xúc khó tả.

- Bố thường xuyên vắng nhà, nên một số việc dạy em. Lần sau em kh được uống rượu như vậy nữa.

Hoắc Vũ cảm th sâu thẳm trong lòng, ngoài lý do an toàn ra, Hoắc Dữ Sâm còn lý do khác để kh cho cô uống rượu.

Nhưng đó là gì?

Cô kh kịp nghĩ ngợi, bởi vì lúc này, cô đã đứng dậy và đút tay vào túi quần .

Khoảnh khắc tay cô thò vào túi, cả hai đều khựng lại.

Quần mùa hè quá mỏng, hình như cô đã chạm thứ gì đó kh nên chạm vào...


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...