Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 58:
Hoắc Dữ Sâm đột nhiên mỉm cười với cô. Nụ cười của như một tia nắng ấm áp giữa đêm tuyết rơi, nó lập tức thắp sáng trái tim Hoắc Vũ.
như tia sáng duy nhất le lói trong đêm tuyết lạnh lẽo này.
Hoắc Dữ Sâm nói
- Đêm Giáng sinh vui vẻ.
Vừa kịp lúc chúc cô một "Đêm Giáng sinh vui vẻ", đồng hồ đã ểm mười hai giờ.
Đêm Giáng sinh vừa mới trôi qua.
Giờ đã là Giáng sinh.
Hoắc Dữ Sâm cao hơn Hoắc Vũ nhiều, nên khi cô, cúi xuống. mỉm cười từ đáy mắt, nói.
- Em muốn đón Giáng sinh cùng kh?
Hoắc Vũ sững , sững sờ kh nói nên lời trước lời đề nghị đột ngột của .
Hoắc Dữ Sâm lại hỏi cô muốn đón Giáng sinh cùng kh!
Đây là một cú sốc lớn đối với cô, bởi cô chưa bao giờ nghĩ rằng ều này sẽ xảy ra.
- Hử? Kh à?
- Kh! Em muốn! Em muốn! - Hoắc Vũ cuối cùng cũng l lại bình tĩnh sau cú sốc ban đầu và vội vàng gật đầu.
Làm cô thể từ chối chứ?! Đây chính là cơ hội tốt để cô hòa hợp với !
Cơ hội như thế này lẽ sẽ kh bao giờ đến nữa.
lẽ là do ánh đèn đường quá ấm, hoặc lẽ là do màn đêm quá dịu dàng, nhưng ánh mắt của Hoắc Dữ Sâm dường như ấm áp hơn bình thường nhiều.
Hoắc Vũ hơi choáng váng.
Trận tuyết rơi đầu tiên trong năm đã mang lại may mắn cho cô.
Tuyết bắt đầu rơi dày hơn một chút.
Tài xế Tiểu Vương đã l xe, nhưng vẫn chưa đến. Mùa đ ở đây đặc biệt lạnh. Sau một trận tuyết rơi nhẹ, nhiệt độ sẽ giảm xuống hai độ, khiến hơi thở của mọi trở nên trắng xóa.
Lúc này Hoắc Vũ đã lạnh đến mức cô nhảy lò cò khắp nơi để giữ ấm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-58.html.]
Khi trai trẻ phụ trách lễ tân khách sạn th Hoắc Vũ nhảy nhót khắp nơi để giữ ấm, ta kh khỏi tiến đến và mời họ ở lại sảnh ấm áp cho đến khi xe đến.
Nhưng Hoắc Vũ thẳng thừng từ chối lời đề nghị của ta. Cô kh muốn ngắm tuyết rơi đầu năm qua cửa sổ khách sạn.
Sau khi trai trẻ trở về khách sạn, Hoắc Vũ kh khỏi xoa xoa hai tay cho ấm. Mũi cô đỏ bừng vì gió, cô đáng thương Hoắc Dữ Sâm và nói.
- ơi, lạnh quá.
Hoắc Dữ Sâm đáp lại bằng một tiếng "ừm", nhưng kh thuyết phục cô ở lại khách sạn để sưởi ấm. Thay vì nói, Hoắc Dữ Sâm thích dùng hành động để thể hiện bản thân hơn.
Ví dụ, sau khi Hoắc Vũ nói với rằng cô lạnh, Hoắc Dữ Sâm rút tay từ túi áo khoác ra và nhẹ nhàng che đôi tai lạnh lẽo của Hoắc Vũ bằng đôi tay ấm áp của .
Đôi tai đỏ ửng của Hoắc Vũ ngay lập tức được bao phủ bởi hơi ấm.
Đôi tay ấm áp của chặn luồng gió lạnh thổi vào tai cô. Cảm giác như mùa xuân đang tràn ngập trong lòng bàn tay Hoắc Dữ Sâm.
Giờ tai cô đã ấm lên, toàn thân cô dường như cũng ấm hơn nhiều.
Hoắc Vũ chớp mắt. Cô muốn cảm ơn , nhưng đầu óc cô lúc này trống rỗng. Cô kh biết nói gì, nên với vẻ mặt ngơ ngác, cô nói.
- ơi, thật là một tốt.
Hoắc Dữ Sâm nhướn mày trước lời khen của cô, nhưng kh đáp lại. im lặng chấp nhận lời khen của cô.
Đúng lúc đó, Tiểu Vương lái chiếc Maybach đến trước cửa khách sạn.
Hoắc Vũ lên xe, hơi thất vọng. Cô cảm th Tiểu Vương đến hơi sớm.
Giá mà đến muộn hơn thì tốt biết m.
Như vậy, cô thể ở lại với trai thêm một lúc nữa.
Sau khi ngồi vào ghế lái, Tiểu Vương liền xin lỗi vì đã đến muộn.
- Chủ tịch Hoắc, xin lỗi. gặp chút chuyện nhỏ ở bãi đỗ xe nên đến muộn.
- Mọi chuyện đã giải quyết xong chưa?
- Vâng, đã giải quyết xong.
- Tốt.
Trong xe, Hoắc Vũ bắt đầu cảm th hơi buồn ngủ vì hơi ấm trong xe. Kh biết đã bao lâu trôi qua, cô đang ngủ gật trong xe thì xe đột nhiên dừng lại.
Lò sưởi trong xe đã tắt, hơi ấm trong xe cũng dần dần hạ xuống.
Chưa có bình luận nào cho chương này.