Anh Trai Quá Tốt Phải Làm Sao?
Chương 57:
Monier gật đầu, vui vẻ nhận l món tráng miệng. Ông làm ra vẻ chính trực, nói.
- Vậy ăn món tráng miệng thay cô. Lãng phí thức ăn kh tốt.
Hoắc Dữ Sâm liếc Monier, hiển nhiên kh ngờ Monier lại nói như vậy. Nhưng qua hành động của Monier, Hoắc Dữ Sâm dường như đã hiểu ra ều gì đó.
Cuối cùng, Monier đã ăn hết ba đĩa tráng miệng. Ăn hết chỗ tráng miệng đó, tâm trạng tốt, nên và Hoắc Dữ Sâm đã thể chốt hợp đồng trước khi bữa tối kết thúc. Hai ăn xong mới ký hợp đồng.
Hai vị chủ tịch đều là những th minh và cẩn thận. Họ chưa bao giờ ký hợp đồng với khác ngay sau khi dùng bữa. Đây là ều chưa từng tiền lệ.
Sau khi ký hợp đồng, Monier mỉm cười nói.
- đã nghe nói về văn hóa ẩm thực Trung Quốc từ lâu, nhưng kh ngờ ngày được trải nghiệm nó.
Hoắc Dữ Sâm mỉm cười đáp lại và đưa tay về phía Monier. Hai bắt tay nhau, Hoắc Dữ Sâm nói.
- hân hạnh được làm việc với .
Monier cũng đáp.
- cũng hân hạnh được làm việc với .
Hoắc Vũ đưa tay chống cằm. Cô ngồi xuống bên cạnh, quan sát hai vị do nhân mặc vest đang đàm phán c việc. Cô mỉm cười họ bắt tay nhau thân mật.
Tuy diễn biến câu chuyện khác xa so với những gì cô tưởng tượng, nhưng hiện tại mối quan hệ hợp tác kinh do giữa Hoắc Dữ Sâm và Monier đang tiến triển tốt đẹp.
Trong tương lai, cô đảm bảo c việc kinh do của họ tiếp tục phát triển theo chiều hướng tốt đẹp.
Vì hợp đồng vô cùng quan trọng nên bữa ăn bị kéo dài. Đến khi họ đàm phán xong hợp đồng thì đã gần nửa đêm.
Sau khi mọi việc ổn thỏa, ngài Monier trở về phòng nghỉ ngơi. Hoắc Vũ và Hoắc Dữ Sâm đã chuẩn bị rời .
Trước khi , Hoắc Dữ Sâm liếc những món tráng miệng còn lại trên bàn. hỏi Hoắc Vũ một cách thản nhiên.
- Em thích ăn tráng miệng lắm à?
Hoắc Vũ lắc đầu.
- Em kh thích tráng miệng, nhưng cũng kh ghét. Chỉ là đồ tráng miệng nhiều calo, nên em thường kh ăn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/-trai-qua-tot-phai-lam-/chuong-57.html.]
Hoắc Dữ Sâm nhướn mày ngạc nhiên hỏi.
- Vậy lần này em lại gọi nhiều món tráng miệng thế?
Hoắc Vũ cười r mãnh.
- Ông Monier hơi mũm mĩm, nên em nghĩ chắc thích ăn tráng miệng. Nghĩ vậy nên em gọi nhiều món tráng miệng hơn bình thường.
Monier tăng cân vì hơi quá đà. Ông cũng đang già , nên quá trình trao đổi chất cũng chậm lại.
Kết quả là, nhiều món tráng miệng ăn đều chuyển hóa thành mỡ.
Hoắc Dữ Sâm sững sờ trước lời giải thích của cô, nhưng ngay sau đó, nở một nụ cười dịu dàng. Mặc dù lý luận của cô khá trẻ con, nhưng lần này cô đã nói trúng tim đen.
Hai mặc áo khoác và ra khỏi sảnh khách sạn. Vừa bước ra khỏi khách sạn ấm áp, họ lập tức bị một luồng gió lạnh ập đến. Đã gần nửa đêm giữa tháng 12. Nhiệt độ lúc này đã xuống thấp. Chỉ vài bộ qua lại. Hầu hết mọi lúc này đã về nhà, cuộn tròn ấm áp trong nhà.
Hoắc Vũ bị gió lạnh thổi bay, cô kéo chặt quần áo hơn.
Cô ngước bầu trời đêm trong x và đột nhiên mở to mắt ngạc nhiên.
Những b tuyết trắng nhỏ bắt đầu rơi xuống từ bầu trời.
Hoắc Vũ ngạc nhiên đưa tay ra, và khi một b tuyết nhỏ rơi vào lòng bàn tay cô, nó lập tức tan thành nước. Cô nghiêng Hoắc Dữ Sâm và nói.
- ơi, kìa! Tuyết rơi !
Hoắc Dữ Sâm gật đầu những b tuyết đang dần rơi xuống từ bầu trời.
Ánh đèn ấm áp từ khách sạn chiếu nhẹ lên khuôn mặt Hoắc Dữ Sâm, làm dịu những đường nét trên khuôn mặt . Những b tuyết nhỏ rơi trên tóc, trên l mi và trên mũi . Tr thật bảnh bao giữa mùa đ.
Ngay lúc đó, tiếng chu ngân vang từ xa, báo hiệu cho mọi biết đã nửa đêm.
Đêm Giáng sinh vừa qua, một ngày mới lại đến.
Hoắc Vũ nhận ra vẫn chưa nói những lời muốn nói với Hoắc Dữ Sâm, nên vội vàng nói với trước khi tiếng chu ngừng lại.
- ơi, Đêm Giáng sinh vui vẻ.
Mặt Hoắc Vũ ửng đỏ vì gió lạnh, nhưng đôi mắt cô lại lấp lánh như những vì giữa đêm tối. Ánh mắt cô ánh lên chút hy vọng và mong đợi.
Chưa có bình luận nào cho chương này.