Ba mươi năm rời nhà, tôi trở về đòi lại công bằng cho mẹ
Chương 2
: Cuốn Sổ Gối
Hai tiếng “sổ… sách…” thoát khỏi cổ họng Hứa Hoành Viễn, cả phòng bệnh như đông cứng .
Ông cố sức mở to mắt, bàn tay run rẩy bấu chặt lấy ga giường. Những ngón tay gầy guộc ngừng cào xuống mép gối, như thể đó đang cất giấu thứ quan trọng hơn cả tính mạng .
Tri Chanh khẽ cúi .
“Cha đưa con xem thứ gì?”
Cổ họng Hứa Hoành Viễn phát vài âm thanh đứt quãng.
“…S… sổ…”
“…Sổ…”
, ông còn hết câu, Thẩm Ngọc Như lao tới.
“Hoành Viễn!”
Bà ôm lấy cánh tay ông, giọng nghẹn ngào.
“Bác sĩ dặn ông kích động. Ông cứ nghỉ , chuyện gì hẵng .”
, bà cố tình kéo chiếc chăn phủ lên phần gối đầu.
Động tác nhỏ.
Tri Chanh thấy rõ.
Ánh mắt cô chậm rãi dừng chiếc gối màu trắng.
lúc đó, Tri Châu bước lên.
“Để kiểm tra.”
“ bác sĩ.”
đợi ai đồng ý, đưa tay xem đồng tử, đo mạch quan sát máy theo dõi.
vài phút, Tri Châu nhíu mày.
“Huyết áp .”
“ thuốc an thần ?”
Một hộ lý đáp nhỏ.
“Sáng nay dùng.”
Tri Châu sang Thẩm Ngọc Như.
“Bệnh nhân nhồi máu não, dùng thuốc an thần với liều lượng thế nào?”
Thẩm Ngọc Như thoáng khựng .
“… rõ.”
“Đó việc bác sĩ.”
Tri Châu thẳng bà .
“ nhà ký xác nhận sử dụng thuốc ?”
Sắc mặt Thẩm Ngọc Như lập tức đổi khác.
“Mấy chục năm về, gặp nghi ngờ ?”
“ chăm sóc ông ngày đêm, còn các ở tận nước ngoài.”
“Hiện giờ về đây chất vấn ?”
Giọng bà càng lúc càng lớn.
Mấy họ hàng ngoài cửa cũng bắt đầu xì xào.
“ đấy.”
“Ba mươi năm chẳng thấy mặt.”
“Giờ làm khó chăm bệnh.”
Tri Dao đóng chiếc cặp tài liệu trong tay.
“ chỉ hỏi về thuốc.”
“Ai chột thì tự đó .”
Cả hành lang lập tức im bặt.
Gợi ý siêu phẩm: Quân Hôn 70, Ngàn Dặm Theo Quân Ở Đại Viện: Trước Nhà Thủ Trưởng Có Đại Mỹ Nhân đang nhiều độc giả săn đón.
Thẩm Gia Thụ bước tới chắn mặt .
“Cô chuyện khách sáo một chút.”
Tri Dao nhạt.
“ khách sáo?”
“.”
“Phiền tránh sang một bên.”
“ cần làm việc.”
Thẩm Gia Thụ siết chặt nắm tay.
Tri Châu thèm để ý cuộc tranh cãi.
tiếp tục xem hồ sơ treo cuối giường.
Một lát , khẽ gọi.
“Chị.”
Tri Chanh bước tới.
Tri Châu hạ thấp giọng.
“Liều thuốc hôm nay cao.”
“ đến mức bất thường.”
“ đủ để ông luôn trong trạng thái lơ mơ.”
Tri Chanh gì.
Chỉ khẽ gật đầu.
Ánh mắt cô một nữa dừng chiếc gối.
Ngay lúc , Hứa Hoành Viễn bỗng dùng hết sức nâng bàn tay lên.
Ông liên tục chỉ xuống đầu .
Tri Chanh.
Trong đôi mắt đục mờ , đầu tiên hiện lên vẻ cầu xin.
Tri Chanh chậm rãi bước đến.
“Dì Thẩm.”
“ chỉnh gối cho cha.”
Thẩm Ngọc Như lập tức chắn giường.
“ cần.”
“Hộ lý sẽ làm.”
Tri Chanh bà vài giây.
bình tĩnh hỏi.
“Dì sợ cái gì?”
Ánh mắt Thẩm Ngọc Như chợt dao động.
“Con gì ?”
“ chỉ hỏi.”
“Nếu chỉ chiếc gối bình thường, bà cho chạm ?”
khí trong phòng bệnh lập tức trở nên căng thẳng.
Ngay cả Thẩm Gia Thụ cũng đầu .
Thẩm Ngọc Như miễn cưỡng .
“Con hiểu lầm .”
Bà định cúi xuống chỉnh gối, Tri Châu nhanh hơn một bước.
“ bác sĩ.”
“Để .”
xong, nhẹ nhàng đỡ đầu Hứa Hoành Viễn lên.
Chiếc gối nhấc khỏi giường.
cuốn sổ nào.
Chỉ lớp vỏ gối trắng tinh.
Thẩm Ngọc Như khẽ thở phào.
Tri Chanh hề thất vọng.
Bởi ngay lúc Tri Châu đặt chiếc gối xuống, cô thấy ở mép trong lớp vải một đường chỉ may màu khác hẳn.
mới.
Giống như khâu lâu.
Tri Chanh lặng lẽ ghi nhớ.
lúc , Hứa Hoành Viễn bỗng co giật dữ dội.
Máy theo dõi phát tiếng cảnh báo liên tục.
Bác sĩ và y tá lập tức chạy .
“ ngoài!”
“Cần cấp cứu!”
Cửa phòng bệnh nhanh chóng khép .
Ba chị em bên ngoài.
ai chuyện.
Một lúc lâu , Tri Dao mới lên tiếng.
“Chị.”
“Chiếc gối.”
Tri Chanh gật đầu.
“Em cũng thấy?”
“.”
Tri Châu trầm giọng.
“Đường may đó giống nguyên bản.”
“Trong đó từng thứ gì.”
Ba chị em .
cần thêm.
Họ đều hiểu.
Thứ Hứa Hoành Viễn giao cho họ thể bao giờ một cuốn sổ.
Mà thứ liên quan đến cuốn sổ.
Hoặc…
Xem thêm: Tu Tiên Chính Là Cướp Tiền! (Truyện cùng thể loại thể bạn sẽ thích).
chìa khóa để tìm nó.
lúc , bên hành lang truyền đến một tiếng kêu thất thanh.
“Phu nhân!”
Thẩm Ngọc Như bước vài bước thì ôm ngực, cả mềm nhũn ngã xuống.
Đám họ hàng lập tức ùa tới.
“ chuyện gì ?”
“Mau gọi bác sĩ!”
“ huyết áp tăng ?”
Giữa khung cảnh hỗn loạn , Tri Chanh chỉ lặng lẽ .
Ánh mắt cô dừng bàn tay Thẩm Ngọc Như.
khác thể để ý.
cô thì thấy rõ.
Bàn tay đang siết chặt đến trắng bệch.
vì đau.
Mà vì sợ.
Tri Chanh khẽ cong khóe môi.
“Dì Thẩm.”
“ …”
“Bà đang sợ thứ trong chiếc gối ?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.