Chào mừng bạn đến với Ổ Truyện - Website đọc truyện Zhihu miễn phí!

Bà Nội Cay Nghiệt

Chương 3:

Chương trước Chương sau

Mẹ vừa bước chân về phía gian bếp nhỏ, dáng gầy gò chuẩn bị lẫn vào bóng tối và mùi dầu mỡ, kh thể chịu đựng thêm được nữa. Một luồng khí nóng chạy dọc sống lưng. "Đủ !" Tiếng gào thét vang vọng trong đầu .

đứng phắt dậy từ bàn ăn chính. Ghế bị kéo mạnh tạo ra tiếng động chói tai vang khắp căn phòng, thu hút mọi ánh mắt. Tất cả mọi trên bàn, từ Bà Nội đang ngồi ung dung ở đầu bàn đến bố và các cô chú, đều ngẩng đầu với vẻ ngạc nhiên xen lẫn khó chịu. Ánh mắt họ như muốn hỏi: "Con r này làm cái gì thế?"

bước nh, thẳng về phía mẹ, nắm l cánh tay bà. Tay mẹ lạnh ngắt. Giọng đ lại, rõ ràng và dứt khoát, kh cho phép bất kỳ sự phản kháng nào.

- Mẹ kh cần ngồi dưới bếp. Mẹ ăn cùng con trên này.

Lời nói của như gáo nước lạnh tạt vào sự hài lòng của Bà Nội. Bà cau mày, vẻ mặt biến sắc nh chóng.

- Mày nói cái gì đ con r?

Bà gằn giọng, chỉ tay vào .

- lớn đang nói chuyện, mày xía vào làm gì? Tao bảo mẹ mày xuống bếp! Ở trên này kh chỗ cho loại như nó!

Câu nói cuối cùng như lưỡi d.a.o sắc bén đ.â.m thẳng vào tim . "Loại như nó"? Mẹ , phụ nữ hiền lành, tảo tần, vợ của con trai bà, mẹ của cháu gái bà, lại bị gọi là "loại"?

quay sang, đối diện trực tiếp với Bà Nội và những gương mặt đang ngạc nhiên, xì xào ở bàn ăn. Sự khinh miệt trong mắt họ như kim châm, nhưng kh lùi bước. thẳng vào Bà Nội, lướt qua các bác dâu đang há hốc mồm, các chú đang cau mày khó hiểu. Giọng vang lên, mang theo sự lạnh lẽo và thách thức, rõ ràng đến từng chữ.

- Bà và các bác nhầm .

nói, dừng lại một chút, cho lời nói của ngấm vào kh khí.

- Mẹ con kh hề 'ăn kh ngồi '. Mẹ con làm việc.

Một tiếng xì xào nhỏ nổi lên. Chắc họ nghĩ đang cố gỡ gạc cho mẹ. Nhưng câu tiếp theo của khiến tất cả im bặt.

- Và số ti ền mẹ con kiếm được mỗi tháng...

Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/

thẳng vào bố, đang bắt đầu đỏ mặt tía tai.

- Gấp ba, bốn lần lương c chức của bố con! Ngay cả bữa ăn hôm nay cũng là tiền của mẹ con bỏ ra đ.

Cả căn phòng ch ết lặng. Kh gian dường như đặc lại. Mọi âm th, mọi tiếng xì xào đều biến mất. Chỉ còn lại những đôi mắt mở to, những cái miệng há hốc kh thể khép lại.

Bà Nội như kh tin vào tai . Gương mặt bà trắng bệch, nụ cười đắc ý ban nãy biến thành sự sững sờ tột độ. Các bác dâu, những vừa cười cợt, chế giễu mẹ , giờ đây nhau, vẻ mặt từ ngỡ ngàng chuyển sang khó tin, ánh lên vẻ ghen tỵ, tức tối. " thể?", "Thật à?", "Nó nói thật đ à?" Vô số câu hỏi kh thành lời vang vọng trong kh gian tĩnh lặng.

Bố , gương mặt đỏ bừng như gấc, lắp bắp, cố gắng phá vỡ sự im lặng đáng sợ.

- Minh ! Con... con nói bậy bạ gì thế! Ai dạy con ăn nói hỗn hào vậy hả?!

Giọng run run, đầy vẻ sợ hãi và hoảng loạn. Sợ hãi sự thật bị phơi bày. Sợ hãi bộ mặt "trụ cột gia đình" b lâu gồng lên sẽ sụp đổ.

Mẹ đứng cạnh , bàn tay bà đang nắm c.h.ặ.t t.a.y . cảm nhận rõ ràng sức lực từ bàn tay . Ban đầu bà cũng ngỡ ngàng, nhưng khi nói ra con số thu nhập, đôi mắt bà sáng lên, tràn đầy biết ơn và cả một chút gì đó kiêu hãnh, tự hào. Nụ cười gượng gạo ban nãy biến mất, thay vào đó là một nét mặt kiên định và mạnh mẽ. lẽ mẹ sẽ kh nhẫn nhịn nữa. Trước kia bà từng nghĩ năm về 1-2 lần đều thể chịu được. Nào ngờ ngày một quá đáng.

kh thèm bố, quay sang mẹ, ánh mắt dịu dàng hơn nhiều so với lúc Bà Nội và những khác.

- Mẹ, về thôi.

nói, giọng đủ nhẹ để chỉ hai mẹ con nghe th, đủ dứt khoát để mẹ hiểu rằng kh hỏi ý kiến, mà là một quyết định. kéo nhẹ tay mẹ, dẫn bà . Mẹ kh phản kháng, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y , bước theo.

Chúng bước qua những gương mặt vẫn còn đờ đẫn, những ánh mắt hỗn độn đủ loại cảm xúc: sốc, giận dữ, ghen ghét, tò mò... Chúng bước qua sự im lặng nặng nề của bố, vẫn đang đứng đó, bất lực.

Chúng thẳng ra cửa, bỏ lại phía sau căn nhà cấp bốn cũ kỹ và những con đang chìm trong sự hỗn loạn do lời nói của gây ra. Sự thật, dù chỉ là một phần nhỏ, cũng đủ sức tàn phá.

Khi hai mẹ con vừa đặt tay lên cánh cổng gỗ cũ kỹ, chuẩn bị bước ra, giọng nói sắc lạnh và độc địa của Bà Nội bỗng gào lên từ trong nhà, xuyên qua lớp kh khí đặc quánh, đầy sự tức tối và phẫn nộ.

- Mày ! Giống y mẹ mày! Một lũ ăn bám, vô dụng! Tao kh loại con dâu, cháu gái hỗn láo như chúng mày!


Chương trước Chương sau

Bình luận chương này
Vui lòng Đăng nhập để bình luận.

Chưa có bình luận nào cho chương này.

Chính sách và quy định chung - Chính sách bảo mật - Sitemap
Copyright © 2026. All right reserved.

Lịch sử đọc

Bạn chưa đọc truyện nào.

Loading...