Bà Nội Cay Nghiệt
Chương 4:
và mẹ bước nh qua sân, tiếng ghế đổ vẫn còn vang vọng trong kh khí, tiến về phía cổng nhà, những bước chân dồn dập như muốn thoát khỏi nơi ngột ngạt này càng nh càng tốt. Tiếng ồn ào phía sau tạm lắng xuống, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đầy bất ngờ.
Khi hai mẹ con vừa đặt tay lên cánh cổng gỗ cũ, chuẩn bị đẩy ra, giọng Bà Nội bỗng gào lên từ trong nhà. Giọng bà chát chúa, đầy giận dữ và cay độc, xuyên qua lớp kh khí đặc quánh.
- Mẹ nào con n đúng là lăng loàn
Lời chửi rủa vang vọng khắp sân, vọng ra cả con đường nhỏ bên ngoài, thu hút sự chú ý của vài hàng xóm đang qua. Mẹ run rẩy, bàn tay nắm c.h.ặ.t t.a.y . Nét mặt bà tái vì tủi nhục và bất ngờ trước sự tàn nhẫn đến mức này của mẹ chồng. Mẹ chưa bao giờ nghĩ bà ta lại thể nói những lời đó, trước mặt bao nhiêu .
Lời bà nội, như ngọn lửa đổ thêm dầu vào sự phẫn nộ của . Giới hạn cuối cùng đã bị vượt qua. dừng lại đột ngột, bu tay mẹ ra.
- Minh ... đừng con... thôi...
Mẹ níu l tay , giọng run run, ánh mắt cầu xin. Bà chỉ muốn thoát khỏi đây, càng nh càng tốt, kh muốn đối mặt với bất kỳ ều gì nữa.
Truyenzhihu.com - https://truyenzhihu.com/
Nhưng kh nghe, quay lại, đối diện với ngôi nhà và những đang đứng c.h.ế.t trân ở ngưỡng cửa. Bà Nội, các bác dâu, các chú... tất cả đều chằm chằm. Ánh mắt lạnh băng, kh còn chút ấm áp hay nể nang nào. Chỉ còn lại sự phẫn nộ, quyết liệt và một tia sáng đáng sợ.
Bố chạy vội ra đến hiên nhà, gương mặt tái mét, cố gắng xoa dịu tình hình.
- Mẹ, con xin mẹ bình tĩnh... Minh , con vào nhà ... Xin lỗi bà con...
Ông lắp bắp, giọng đầy vẻ van nài. Ông vốn sợ bà. Sợ hãi cơn giận của mẹ ruột, sợ hãi sự bộc phát của con gái, sợ hãi bí mật nào đó sẽ bị phơi bày.
kh thèm bố. Mà thẳng vào Bà Nội, vẫn đang đứng đó, n.g.ự.c phập phồng vì tức giận, ánh mắt tóe lửa. lướt qua những gương mặt tò mò, sốc, và cả những ánh mắt hả hê vì nghĩ rằng mẹ con sẽ bị ăn tươi nuốt sống.
đứng giữa sân, dưới ánh nắng chói chang, như một bức tượng. Toàn thân căng cứng, sẵn sàng, hít một hơi thật sâu, kh khí nóng bỏng tràn vào phổi, nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến lạ lùng.
Đủ . Mẹ đã chịu đựng quá nhiều. Đã đến lúc kết thúc tất cả. Bằng sự thật. Sự thật mà b lâu nay mọi cố tình che giấu hoặc phớt lờ.
Trong kh gian tĩnh lặng bất thường sau cơn giận dữ của Bà Nội, giọng nói vang lên, rõ ràng và đầy uy lực, như một lời tuyên án, chuẩn bị giáng đòn quyết định.
Chưa có bình luận nào cho chương này.