Ba Tháng Sau Bữa Tiệc
Rượu say gây họa, tôi và sếp tổng trượt mất lý trí.
Ba tháng sau, vì một tờ siêu âm, Trần Minh Quân buộc phải cưới tôi.
Sau khi kết hôn, chúng tôi sống như hai người dưng, lịch sự nhưng lạnh lùng.
Tôi biết rõ anh không yêu tôi.
Sau khi sinh con, tôi cất hết hy vọng, dự định ly hôn và rời đi.
Người đàn ông luôn kiềm chế ấy bất ngờ đỏ mắt, chặn tôi trong phòng tắm.
Vy An, em định bỏ anh thật sao?
01
Có muốn quyết sớm không? Thai lớn thì sẽ khó xử lý.
Nhìn chấm nhỏ lờ mờ trên màn hình siêu âm, câu nói của bác sĩ khiến tim tôi đập loạn.
Sáng hôm sau, Minh Quân lạnh giọng:
Nếu cô dám nhắc chuyện tối qua, tôi sẽ cho cô nghỉ ngay.
Đã ba tháng kể từ đêm hỗn loạn ở tiệc cuối năm của công ty.
Tôi giả vờ bình thản, tiếp tục công việc.
Nhưng chỉ vì một lần quên uống thuốc, tôi mang thai.
Tôi phải chịu trách nhiệm.
Không thể ở lại công ty.
Tôi nộp đơn nghỉ, chuẩn bị rời khỏi thành phố Hải Giang.
Bất ngờ, chủ tịch tập đoàn cùng phu nhân xuất hiện, kéo theo một Minh Quân cau có.
Con dâu, đi thôi.
Đi đâu ạ?
Cục hộ tịch, cháu nội ta không thể để trôi dạt bên ngoài.
02
Mọi thứ mơ hồ trôi qua, tôi thành vợ anh, chỉ có tờ giấy đăng ký, không váy cưới, không tiệc tùng.
Anh bảo bận, bận hơn cả trước.
Tôi ở biệt thự nhà họ Trần dưỡng thai, một tháng chỉ gặp anh vài lần, thường là ở bệnh viện.
Lần gần nhất thấy anh là trên bản tin, dính tin đồn đưa một ca sĩ trẻ về lúc nửa đêm.
Anh vẫn lạnh lùng, vẫn đào hoa.
Mẹ chồng tôi tắt TV:
Đừng tin mấy tin nhảm đó, con dâu.
Con biết rồi, mẹ. – Tôi gượng cười, về phòng, xoa bụng đã tròn năm tháng.
Đúng vậy, anh cưới tôi chỉ vì trách nhiệm, là tôi quá tham lam.
Tối hôm đó, anh về.
Vừa ngồi xuống đã kéo ghế ra xa tôi.
Ghế khó ngồi thì đứng ăn.
Bố chồng tôi đập mạnh đũa:
Minh Quân, con còn chưa bị mắng mà đã khó chịu, định diễn trò cho ai xem?
Con không muốn về đây.
Anh khoác áo rời khỏi nhà.
Thằng con bất hiếu.
Mẹ chồng ngăn tôi lại:
Con nghỉ đi, chuyện này không cần con lo.
Một tuần sau, anh không hề về nhà.
03
Đến ngày khám thai.
Trước đây anh luôn đến đúng giờ, hôm nay 10 giờ 30 vẫn chưa thấy.
Con dâu, nó đến chưa?
Tôi siết tờ giấy khám, nói dối:
Mẹ, anh bảo sắp đến.
11 giờ, anh chắc chắn không đến.
Lần thứ hai mẹ hỏi, tôi lại nói:
Anh bận việc, con tự đi.
Bệnh viện đông nghẹt, tôi đứng lâu đến mức chân tê cứng.
Đưa túi đây, dựa vào anh này.
Tôi ngẩng lên, ngỡ ngàng.
Thời gian như ngừng lại vài giây.
Cảm ơn.
Xin lỗi.
Tôi không hiểu vì sao anh xin lỗi, chỉ im lặng dựa vào.
Điện thoại anh reo liên tục.
Giọng anh trầm xuống:
Cậu làm ăn kiểu gì vậy, việc nhỏ thế cũng không xong?
Số 126, Lê Vy An.
Tôi tự bước vào phòng khám.
Chồng cô đâu, hôm nay không đi cùng à?
Anh ấy đợi ngoài cửa.
Chồng cô tốt thật.
Chưa có bình luận nào.