Bại Lộ Thân Phận, Bảy Vị Đại Lão Đánh Nhau Vì Tôi!
Chương 90: Nghe vua nói một buổi, còn hơn nghe một buổi
Nhân viên y tế an ủi Đường Trà một chút mới rời .
Vừa bước ra khỏi phòng bệnh, cô bác sĩ vừa nãy còn cố gắng mỉm cười giờ đây kh cười nổi nữa, trong mắt xuất hiện vài phần khó chịu: “Cô mới hơn hai mươi tuổi, vừa thành niên kh lâu, chủ nhiệm, thật sự khó cứu ?”
Chủ nhiệm thở dài, so với bác sĩ trẻ tuổi, đã quen sinh tử. Đối với tình huống như vậy, cũng chỉ thể tiếc nuối nói: “Cho dù là ở thời đại này của chúng ta, vẫn kh thể phá giải được bệnh về gen, trừ khi chúng ta thể tìm được cha mẹ của Đường tiểu thư, nhưng đã hỏi qua Nguyên soái, Đường tiểu thư là trẻ mồ côi.”
Đường Trà ngất xỉu đột ngột khiến Andrew vốn luôn thong dong hoàn toàn luống cuống.
ngẩn ngơ ngồi ở hành lang bệnh viện, th bác sĩ ra, thế mà cũng hiếm khi biểu lộ sự căng thẳng.
“Thế nào ?”
bật dậy, làm bác sĩ bên cạnh giật .
Chủ nhiệm lắc đầu, thở dài một hơi: “Bệnh về gen khó chữa, một khi chuyển biến xấu, bệnh nhân lẽ đến ba ngày cũng kh chịu nổi. Nếu thể tìm được cha mẹ cô , lẽ còn một đường sống.”
Một đường sống này ước chừng bằng kh, tất cả mọi ở đây đều biết, nhưng Andrew lại nắm chặt hai tay, giọng nói khàn đặc: “ đã phái tìm , chờ một chút, chờ thêm chút nữa, hãy giữ mạng cho cô trước đã.”
Chủ nhiệm chỉ thể nói: “ chỉ thể cố gắng hết sức. Bệnh tình của cô đến quá đột ngột, chuyển biến xấu cũng đột ngột. Đúng , đừng chọc giận cô .” Chủ nhiệm nói đến đây lại liếc một cái, cái liếc mắt này ý tứ sâu xa. Rốt cuộc làm bác sĩ, thể kh ra chân Đường Trà là bị ta bóp nát, thân là phu nhân Nguyên soái, ai dám đối xử với cô như vậy chứ.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Trước mắt Andrew dần biến thành màu đen, nhưng nh đã ổn định lại thân hình. Sau khi từ biệt các bác sĩ, lập tức về phía phòng bệnh.
Trong phòng bệnh, Đường Trà nằm đó với vẻ mặt yếu ớt, khuôn mặt xinh đẹp kia kh còn chút huyết sắc. Sau khi th , sâu trong đáy mắt cô mạc d hiện lên một tia sợ hãi.
Phát hiện này khiến tim Andrew như ngừng đập, bước chân cũng dừng lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bai-lo-than-phan-bay-vi-dai-lao-d-nhau-vi-toi/chuong-90-nghe-vua-noi-mot-buoi-con-hon-nghe-mot-buoi.html.]
Hai mắt Andrew đỏ ngầu, cô hôn mê hai ngày, cũng hai ngày chưa ngủ. Giờ khắc này, nghĩ đến những lời dặn dò của bác sĩ, chỉ thể nắm chặt nắm đấm, dùng sức đến mức các đốt ngón tay trắng bệch, sau đó khống chế cảm xúc của , chậm rãi mở miệng: “Em bắt đầu th kh thoải mái từ khi nào?”
Nếu, nếu thể phát hiện sớm hơn một chút, bệnh tình sẽ kh nghiêm trọng như vậy kh?
Đường Trà chậm chạp chớp mắt, cô kh còn chút sức lực nào, ngay cả chớp mắt cũng vẻ cực kỳ tốn sức. Hồi lâu sau, cô quay mặt .
Khác với sự quyết tuyệt trong thực tế, sau lưng cô lại ên cuồng gọi 188: “Con trai ơi, kỹ thuật diễn của mẹ thế nào?”
Nước mắt đọng trong mắt 188 nháy mắt biến mất tăm hơi: “Cô đang diễn kịch hả?”
Đường Trà: “Hây dà, bị bệnh mà, đây là sở trường diễn của . ều trước kia là kh thoải mái thật, lần này là giả vờ thôi. Đúng , diễn giống kh?”
188 suýt chút nữa thì bị cô lừa, mà lúc này, Đường Trà lại nói: “Đúng , khi nào sẽ ‘c.h.ế.t’ thế?”
Khóe miệng 188 giật giật: “Thuốc là do cô tự luyện, cô kh biết à?”
Đường Trà tặc lưỡi: “Đã nghe câu thầy t.h.u.ố.c kh thể tự chữa cho bao giờ chưa? Huống chi còn là tay mơ, viên t.h.u.ố.c đầu tiên này, quỷ mới biết cầm cự được bao lâu.”
188 cô trong thực tế, lại nghe giọng nói đầy nội lực trong đầu, tức đến mức tự mắng .
“Tình huống bình thường thì một tháng thể cầm cự được, tình huống phi thường bình thường thì xem vấn đề phát huy của cô.”
Đường Trà: ...
“Nghe vua nói một buổi, còn hơn nghe một buổi.”
Chưa có bình luận nào cho chương này.