Bại Lộ Thân Phận, Bảy Vị Đại Lão Đánh Nhau Vì Tôi!
Chương 91: Nam chính và nam chính đánh nhau rồi
Đường Trà sau khi biết kh thể hoàn toàn dựa vào viên t.h.u.ố.c kia liền tiết chế lại. ều chuyện giả bệnh này cô cũng chẳng cần diễn, đây là chuyện thường ngày của cô trước kia mà.
Chỉ là chút áy náy với những bác sĩ đang toàn lực cứu chữa cho cô, ngày ngày bọn họ bận rộn c cốc.
Lại sau đó, chuyện cô bị bệnh kh biết làm mà truyền ra ngoài, nh Tô Mạt Nhiễm đã biết.
Cô gái nhỏ này thật sự lương thiện, khi chạy tới bệnh viện thăm cô, mắt đã khóc sưng húp.
“Đường tiểu thư, chị bị vậy? Lần trước ở trong tiệc th chị vẫn khỏe mà, lại đột nhiên bệnh nặng thế này?”
Dưới sự nỗ lực cứu chữa của các bác sĩ, Đường Trà cũng coi như ‘khôi phục một chút’, ít nhất nói chuyện kh vấn đề gì lớn.
“Mạt Mạt, em lại tới đây?”
Cô nhớ xung qu đây đều bị của Andrew bao vây, trừ phi cho phép, ngoài căn bản kh thể vào được.
Tô Mạt Nhiễm rõ ràng cũng biết ểm này, cho nên giải thích: “Là Nguyên soái cho em vào, vốn dĩ Phó tiên sinh cũng muốn đến, nhưng bị Nguyên soái chặn lại .”
Đường Trà “ồ” một tiếng: “Bọn họ kh đ.á.n.h nhau chứ?”
Tô Mạt Nhiễm sờ sờ mũi: “Đánh ạ.”
Thôi được , tg bại thế nào cô kh hứng thú muốn biết.
“Mạt Mạt, em thể đưa chị rời khỏi đây kh?”
Lời thỉnh cầu bất ngờ của cô làm Tô Mạt Nhiễm hoảng sợ: “Kh được, chị còn đang bệnh, thể rời khỏi bệnh viện được? Chị ngoan ngoãn nghe lời bác sĩ, như vậy mới mau khỏe.”
Đường Trà cười buồn thảm. Cô vốn đã xinh đẹp, trước kia Tô Mạt Nhiễm chính là fan nhan sắc của cô, hiện tại cô bị bệnh lại kh hề chật vật, ngược lại yếu ớt như một con búp bê sứ tinh xảo, khiến ta đau lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/bai-lo-than-phan-bay-vi-dai-lao-d-nhau-vi-toi/chuong-91-nam-chinh-va-nam-chinh-d-nhau-roi.html.]
“Cơ thể chị chị biết rõ nhất, kh cần thiết ở lại đây. Chị kh muốn khoảng thời gian, ký ức cuối cùng của là ở trong bệnh viện.”
Tô Mạt Nhiễm khóc, loại khóc gào lên : “ thể chứ, chị mới hơn hai mươi tuổi, với trình độ y tế hiện tại, tuổi thọ trung bình đều là 500 tuổi, thể còn trẻ như vậy mà...”
Cô kh nói tiếp được nữa, Đường Trà lại an ủi: “Em cũng nói là trung bình mà. Ví dụ như em thể sống đến một nghìn tuổi, trung bình cộng với chị thì chị cũng 500 tuổi thọ đ.”
Khi cô nói lời này còn mang theo nụ cười nhàn nhạt, Tô Mạt Nhiễm lại nghe đến mức nước mắt rơi lã chã.
Đường tiểu thư tốt như vậy, dịu dàng như vậy, còn biết nghĩ cho khác, tại tốt lại kh được báo đáp.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
“Em kh đưa chị đâu, ở lại đây ắt còn hy vọng. Đường tiểu thư nếu th buồn, em thể đẩy chị xuống dưới dạo.”
Vị Nguyên soái nào đó từng nghĩ cả đời này Đường Trà kh cần xe lăn đã bị vả mặt với tốc độ ánh sáng. Sau khi biết cô kh hề thích , Andrew kh dám dễ dàng xuất hiện trước mặt cô, chỉ dám đợi cô ngủ say mới đến bên giường bệnh.
Xe lăn được đặt ngay cạnh giường bệnh của cô. Cô muốn xuống giường sẽ hộ c chuyên nghiệp chăm sóc.
Lúc này, nhân viên an ninh ở cửa phòng bệnh th Tô Mạt Nhiễm đẩy cô ra, chỉ sâu vào họ một cái chứ kh ngăn cản. Đương nhiên, họ cũng nh theo sau.
Đường Trà chỉ là ở trong phòng bệnh chán quá thôi, còn chuyện phía sau theo hay kh cô cũng chẳng quan tâm. Chỉ là kh ngờ khi Tô Mạt Nhiễm đẩy cô xuống lầu, cô lại th Andrew và Phó Trạm đang đ.á.n.h nhau.
Nói thật lòng, cô biết Phó Trạm tiền, nhưng kh ngờ thân thủ của cũng lợi hại như vậy.
Mặt Phó Trạm đã bị thương nhưng hồn nhiên kh để ý, ngược lại chỉ vào Andrew mắng c.h.ử.i ầm ĩ. ều mắng đến cuối cùng, vành mắt đỏ lên trước lại là chính .
“Andrew! Nếu mày kh thích cô thì đừng hành hạ cô !”
“, cô đã phản bội mày! Nhưng khi Trùng tộc bao vây cô , cầm s.ú.n.g chỉ vào cô , cô cũng biết sợ hãi chứ! Cô chỉ là một cô gái nhỏ vừa mới thành niên kh bao lâu! Cô đã liều mạng bảo vệ mày một lần, chẳng lẽ mày còn muốn cô đ.á.n.h cược mạng sống bảo vệ mày lần thứ hai ? Hơn nữa mày cũng đừng quên, nếu kh cô cố ý đưa sai tình báo, đám Trùng tộc kia thể dễ dàng bị tiêu diệt như vậy!”
“Cô đúng là mù mắt mới thích mày! Thích đến mức mặc cho mày chà đạp cô như vậy!”
Từ "thích" này thực sự quá nặng nề, nặng đến mức đôi mắt luôn sắc bén của Andrew cũng run rẩy nhẹ: “Thích?”
Chưa có bình luận nào cho chương này.