Bạn Cùng Phòng Có Ý Đồ Với Tôi
Chương 1:
1.
bước lên một bước, tay siết chặt l cánh tay ta.
Tay trái nắm l cổ áo, các khớp ngón tay căng chặt.
hung dữ nói...
“Chử Minh, coi là em, vậy mà lại…”
Biểu cảm của phức tạp, kh nói hết cả câu.
Kh thì sợ chẳng làm em được nữa.
ta cúi đầu, ánh mắt lảng tránh, im lặng kh nói lời nào.
tức mà kh chỗ phát tiết, nghiến răng nghiến lợi.
“ thể như vậy được chứ.”
ta cười tự giễu: “ đều biết à?”
hừ lạnh, bu cái tay nắm cổ áo của ta ra chậm rãi vuốt phẳng nếp nhăn.
“Nói , muốn c.h.ế.t kiểu gì?”
ta đứng thẳng , ánh mắt từ trên xuống dưới, mang theo vài phần tùy ý bất cần.
Tên này… Còn dám tỏ thái độ như thế.
Chử Minh chậm rãi cúi đầu, đẩy nhẹ gọng kính vàng, bàn tay trắng nõn thon dài, các đốt xương rõ ràng.
Khoảng cách gần như vậy, ta cứ thản nhiên kh chút kiêng dè.
Ánh mắt như như kh mà lướt qua môi .
Giọng nói trầm khàn: “Sướng c.h.ế.t được kh?”
?
Lỗ tai hỏng ?
tức tối, lại đ.ấ.m cho ta một cú.
“Mơ đẹp nhỉ.”
ta bất ngờ đẩy ra, giọng lạnh lùng.
“Ghê tởm à? Nếu th ghê thì tránh xa ra.”
Trong ký túc xá, thân nhất với chính là ta, kh ai so được.
thực sự kh muốn mất em này.
Thở hổn hển, nghĩ kỹ lại.
Nếu là Chử Minh… Cũng kh kh chấp nhận được, chỉ là kỳ quái.
ta kiểu gì cũng kh giống kiểu thích cái này.
nhắm mắt lại, nghiến răng nói ra.
“Con trai.”
“…”
Kh khí như đóng băng, xấu hổ đến mức thể đào đủ đất xây lâu đài .
Chử Minh sững , nét mặt đầy kinh ngạc.
kỹ lại thì như thở phào nhẹ nhõm, nhưng cũng hơi ghét bỏ.
ta với biểu cảm kỳ lạ, giống như đang đồ ngốc vậy.
Thật sự kỳ lạ.
cau mặt khó chịu, tức giận nói: “Kh gọi là ba trước à?”
“ vậy? Chỉ cho phép gọi thôi hả?”
Chử Minh đứng thẳng, đôi mắt đen sâu thẳm kh ra cảm xúc.
Ánh mắt ta khiến da đầu tê rần, lạnh buốt như gió thổi qua lưng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-cung-phong-co-y-do-voi-toi/chuong-1.html.]
ta cất tiếng, nụ cười lạnh lẽo: “Sở An, ngứa da à?”
toát mồ hôi lạnh. Xong , hình như ta giận thật .
thực sự kh hiểu, rõ ràng là gọi trước mà…
Chử Minh lướt thẳng qua mất, kh thèm lại một cái.
kh để ý , còn chẳng thèm để ý đó.
2.
Thực ra chuyện này cũng kh cái gì to tát.
Chỉ là tuần trước Chử Minh ăn với trong câu lạc bộ, uống hơi nhiều.
Bạn của ta gọi cho bảo đến đón.
Khi tới nơi, Chử Minh ngồi yên lặng trên ghế.
Ngơ ngác , tr ngoan đến lạ.
bộ dạng này của ta, bỗng muốn trêu một chút.
bước tới, đặt tay lên đầu ta.
Dưới ánh đèn cam ấm áp, tóc ta mềm mại như b, liền xoa thêm vài cái.
Cảm giác tốt đến kỳ lạ, mềm mềm.
Bình thường thì tuyệt đối kh dám làm vậy.
Chẳng khác nào nhổ l trên đầu hổ.
Cho mười cái gan cũng kh dám, sợ ta muốn c.h.ế.t.
Nhưng bây giờ ta say , đầu óc mơ hồ.
ta dụi đầu vào n.g.ự.c , hai tay ôm l eo .
Giọng nói kh rõ ràng: “Ba ơi.”
Toàn thân cứng lại.
Trời đất ơi, say đến mức này luôn à?
vỗ vào mặt ta: “Này, Chử Minh, là ai?”
ta nheo mắt một cái: “Là ba.”
sợ đến mức muốn nhảy bật lên, vội vã vỗ mạnh hơn.
“ cho kỹ xem là ai!”
Tim đập loạn xạ. Nếu Chử Minh tỉnh rượu, chẳng sẽ xé ra thành từng mảnh à.
Kh c.h.ế.t thì cũng nửa sống nửa c.h.ế.t, kiểu mất một tầng da đó.
ta bực bội siết l , kh cho chạy.
Giọng mang theo ấm ức: “Sở An, đừng quậy nữa.”
Lúc này t,ôi hoàn toàn chịu kh nổi.
luôn coi ta là em, vậy mà ta lại xem là ba.
Tuy biết vài nam sinh thực sự thích kiểu này, thích bắt bạn cùng phòng gọi là ba.
Nhưng đ.á.n.h c.h.ế.t cũng kh ngờ, Chử Minh lại muốn làm con trai .
Hôm đó mang vẻ mặt rối rắm dắt Chử Minh về ký túc xá.
ta ngã xuống giường ngủ thẳng một giấc.
Còn thì mất ngủ cả đêm, đầu óc loạn như tơ vò.
lại thành ra thế này?
Tình bạn lại biến chất được chứ?
Kh chứ?
Chưa có bình luận nào cho chương này.