Bạn Cùng Phòng Có Ý Đồ Với Tôi
Chương 2:
3.
Cuộc chiến tr lạnh giữa và Chử Minh chính thức nổ ra.
Nói chính xác thì là ta đơn phương kh thèm để ý .
Cũng đúng, kh nên kích động như vậy.
Lỡ đâu hôm đó ta thực sự say đến mức kh nhận ra ai thì ?
Trong lòng khó chịu một cách kỳ lạ. vết thương trên mặt ta, sắp áy náy c.h.ế.t .
ra hiệu t.h.u.ố.c mua ít t.h.u.ố.c trở về ký túc xá tìm Chử Minh.
“ bôi chút t.h.u.ố.c .”
ta nhắm mắt làm ngơ với quay sang nói chuyện với Lão Nhị, hoàn toàn phớt lờ .
Lão Nhị đầy xấu hổ, còn nháy mắt ra hiệu.
đành ủ rũ bỏ ra ngoài.
Khó chịu thật, đồ Chử Minh c.h.ế.t tiệt.
Xuống tầng, định mua chút đồ ăn để xin lỗi ta.
Đúng lúc này, Cao Vũ Trì ôm bóng rổ lại: “ em, đấu một trận kh?”
Mắt sáng rực, lập tức chạy qua.
“Được được, lâu kh đ.á.n.h bóng, tay cứng hết !”
Hai đứa khoác vai nhau y như hai em chí cốt mà vào sân bóng rổ.
Tiếng còi vang lên, lập tức bật nhảy, giật bóng về tay.
Tuy kh cao lắm, nhưng sức bật thì kh tệ.
Di chuyển linh hoạt, giơ bóng thật cao.
Nhảy lên một cái, ném chuẩn xác vào rổ.
Chơi đến quên cả trời quên đất, cho đến khi trời tối dần.
mệt đến đổ mồ hôi như tắm, thở dốc từng hơi.
“Được , tới đây thôi.”
Cao Vũ Trì đưa chai nước, mở ra uống ực một ngụm.
“Đi thôi, mời ăn cơm.”
giật , sặc nước ngay tại chỗ.
Cao Vũ Trì vỗ vai : “ em, chậm một chút.”
ho đến đỏ mặt tía tai, nước mắt chảy ra vì sặc.
Xong , đã quên mất chuyện xin lỗi Chử Minh.
vừa ho vừa rời : “Kh… Khụ khụ… trước khụ khụ.”
“Lần sau... Khụ khụ... .”
Tới cầu thang, đụng Chử Minh.
Ánh mắt ta u ám, gương mặt giấu trong bóng tối kh rõ cảm xúc.
bất giác rùng .
lại cảm giác ta còn giận hơn lúc trước nữa vậy?
4.
là phá vỡ bầu kh khí yên lặng trước: “Cái đó… đâu vậy?”
ta kh trả lời, cứ thế lách qua tiếp.
mặt dày đuổi theo, muốn biết rốt cuộc là ta định đâu.
ta nh, suýt chút nữa kh theo kịp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://truyenzhihu.com/ban-cung-phong-co-y-do-voi-toi/chuong-2.html.]
lén lút bám theo sau lưng ta, kh phát ra chút tiếng động.
Chử Minh bỗng dừng bước, sau đó quay lại đối mặt .
hoảng loạn đến mức lập tức né sang một bên.
“A!”
né quá nh, kh để ý bên cạnh là bồn hoa.
Thế là một cú ngã thẳng vào bụi cây x.
thử chuyển động bàn chân, đau đến mức hít vào một hơi lạnh.
Xong , xui xẻo đỉnh ểm luôn.
Chử Minh chạy tới cực nh, mặt đen như bão.
“ ngốc thế hả, đường cũng kh chịu ?”
Một trận mắng tới tấp đập thẳng vào mặt .
ấm ức đến kh chịu được: “Là vì kh thèm để ý đến , nên mới theo .”
ta cẩn thận nắm l mắt cá chân : “Thế nào, đau kh?”
hít một hơi lạnh, gật đầu.
ta nửa quỳ trước mặt : “Để cõng tới phòng y tế.”
bực bội: “Kh cần, gọi Lão Nhị đến cũng được.”
ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Mau lên.”
nhỏ giọng: “Vậy làm hòa với .”
ta tức đến bật cười: “ đâu giận .”
“Kh ? M ngày nay kh thèm nói chuyện với .”
“ còn cố tình phớt lờ nữa, đ.á.n.h là sai.”
“ thể giải thích với , nhưng cũng kh được kh để ý , là em tốt nhất của mà.”
Kh biết câu nào chọc đúng chỗ đau.
Chử Minh quay lại, một tay luồn dưới khớp gối , tay kia vòng qua .
ta bế theo kiểu c chúa.
Cảm giác mất trọng lực ập tới, hoảng loạn ôm chặt l cổ ta.
L lại tinh thần, mặt đỏ bừng như sắp nổ.
“ sai , ơi, xin lỗi xin lỗi!”
“ thả xuống , đ lắm đó!”
“Cõng được kh? muốn cõng cơ.”
ta coi như kh nghe th, ôm bước đầy ổn định.
Mặt nóng muốn bốc hơi, giãy giụa muốn nhảy xuống.
Giọng Chử Minh trầm thấp, mang theo cảnh cáo: “Sở An.”
lập tức bất động, cứng như cái xác.
chôn mặt vào n.g.ự.c ta, lí nhí nói.
“ kh nhúc nhích nữa, đừng giận.”
Chử Minh thở dài, giọng nói đầy bất đắc dĩ.
“Đội mũ lên.”
từ từ kéo mũ áo hoodie lên, còn siết luôn dây.
Được , bây giờ chắc c kh ai nhận ra nữa.
Chưa có bình luận nào cho chương này.