Bạn Trai Chê Tôi Xấu Đòi Chia Tay
Chương 4
Vẻ điềm nhiên màng thế sự Lê Bối Nhuệ từng khiến si mê, khao khát khám phá xem rốt cuộc mặt hồ tĩnh lặng ẩn chứa điều gì.
đến khi quá tường tận, tới lúc thực sự hái trái cấm xuống , mới phát hiện thì cũng chỉ đến thế mà thôi.
Hóa , Lê Bối Nhuệ cũng chỉ một bình thường.
Cô cũng buồn bã khi điểm sa sút.
Cũng tự dằn vặt, hao mòn tâm trí vì cuộc hôn nhân đổ vỡ bố .
Và cũng lo lo mất, hờn dỗi vô cớ khi kịp trả lời tin nhắn.
Xuyên qua màn sương mù bao phủ đỉnh núi xanh, mới nhận ngọn núi cũng chẳng gì đặc biệt.
Thế nên, Trần Yến Hoài hạ quyết tâm chia tay.
thể chôn chân cả đời bên cạnh ngọn núi cứng nhắc, tẻ nhạt .
dẫu cũng mất hai năm trời theo đuổi mới cưa đổ, "chi phí chìm" quá lớn khiến cảm thấy nếu cứ thế buông tay thì cam tâm.
Cứ dùng dằng mãi, kéo dài tới tận lúc Lê Bối Nhuệ phát hiện điểm bất thường.
Thực chất thừa Lê Bối Nhuệ và nhóc chẳng gì với . Một cứng nhắc như cô, trong đầu ngoài sách vở thì chẳng chứa nổi thứ gì khác.
khoảnh khắc thấy cô mặc chiếc áo hai dây, tươi như hoa sánh bước bên đàn ông khác, trong lòng bức bối, khó chịu vô cùng.
Trần Yến Hoài tự thôi miên chính : Đây chỉ thói chiếm hữu đang làm trò, cảm giác cam tâm mà thôi. Đợi một thời gian nữa sẽ quên sạch sành sanh.
ngoắt , rủ Thư Nhiễm tới thành phố khác tắm suối nước nóng, ngày mai xuất phát luôn.
Thư Nhiễm vặn gửi xong lời mời kết bạn cho Lê Bối Nhuệ. Cô nhếch mép tươi rói .
", hết."
7
lời mời kết bạn màn hình điện thoại, lẳng lặng ấn nút đồng ý.
Thư Nhiễm đăng một dòng trạng thái mới vòng bạn bè.
"Lên đường thôiii, tắm suối nước nóng cùng Trần thiếu nha~"
Cô ở ghế phụ, tựa lưng chiếc gối hoạt hình, ngay mặt còn đặt một con gấu bông hình thỏ.
[ bảo ghế phụ một sẽ buồn lắm, nên cố tình tìm một bé cưng tới bầu bạn cùng đây, hi hi.]
Vóc dáng ở vị trí ghế lái quen thuộc vô cùng, lướt một cái tắt ảnh .
Chu Tuân nhắn tin tới: [Đàn chị, chị vẫn chứ?]
[Chị , .]
[Giáo sư bảo chúng tới thành phố N tham gia thi đấu, ngày mai xuất phát, chị nhớ sửa soạn hành lý nhé.]
[Ok em, mai gặp.]
Thu dọn xong laptop và đồ dùng cá nhân, đống váy vóc mà Trần Yến Hoài từng tặng đang treo trong tủ, gom tất cả nhét một chiếc túi lớn, gọi xe tới căn hộ .
Chắc do Trần Yến Hoài rời quá vội vã nên đồ đạc trong nhà vẫn kịp dọn dẹp.
sô-pha vứt la liệt đủ thứ đồ lỉnh kỉnh con gái. Nào tất lưới bọc đùi, bảng phấn mắt, lông mi giả, còn cả một chiếc bra viền ren.
Chiếc gối ôm nhỏ mà từng tặng vứt chỏng chơ thảm trải sàn, bên in hằn chi chít dấu giày.
Đem túi quần áo cất phòng dành cho khách, sững khi nhận vẻ như Thư Nhiễm đang ở căn phòng . Trong lòng trào dâng một cảm giác khó tả, lặng lẽ đóng cửa bước ngoài.
Vơ vét hết đồ đạc từng tặng cũng như những món đồ từng dùng bỏ túi, định rời thì điện thoại đổ chuông.
Chẳng ngờ Trần Yến Hoài chủ động gọi cho .
" xem camera, thấy em tới."
"Ừ, tới lấy chút đồ."
"Em đang cầm gì tay thế?"
"Cái gối ôm, thấy bẩn quá , đem vứt cho khuất mắt."
Giọng Trần Yến Hoài nghẹn : "Đừng vứt, vẫn còn dùng ."
lạnh nhạt ngắt lời: " vết giày giẫm lên. nhớ mắc hội chứng ưa sạch sẽ cơ mà, bẩn thỉu nhường thì giữ làm gì nữa."
Thực làm gì bệnh sạch sẽ, ưa sạch sẽ kìa. Chẳng qua đó chỉ một cái cớ đường hoàng để thoái thác, trong lòng đôi bên tự hiểu rõ ngọn ngành.
Trần Yến Hoài rơi trầm mặc, hồi lâu mới khàn giọng lên tiếng: "... đợi về, chúng chuyện chút nhé..."
"Ừ, ."
hẹn mà cùng ngầm hiểu, cuộc chuyện sắp tới chính để chính thức đề nghị chia tay.
Cõi lòng giờ phút chỉ còn sót sự thẫn thờ, chua xót.
Từ lúc bàng hoàng phát hiện lòng đổi , đau đớn giằng xé cho đến tận bây giờ, tính mới trôi qua vỏn vẹn một tháng trời.
Khả năng tự chữa lành con quả thực quá mạnh mẽ, đến cũng nhịn mà tự khâm phục chính .
8
Hôm , và Chu Tuân lên đường tới thành phố N.
Đây một cuộc thi cấp tỉnh, và Chu Tuân giành giải Nhất với điểm áp đảo đối thủ.
khi giải đấu kết thúc, xung phong nhận vai trò hướng dẫn viên, dẫn Chu Tuân dạo loanh quanh.
Rảo bước tới cổng trường Trung học Phổ thông 1 thành phố N, hào hứng chỉ trỏ bảo :
"Em trai , em đây ? Trường cũ chị đấy."
Chu Tuân hai tay đút túi quần, khẽ mỉm nhạt: ", em cũng từng học ở đây."
Gì thế , định lừa đấy ? Chẳng trường Trung học 1 Kinh Tây tuyển thẳng trường Đại học chúng ?
Chu Tuân nhún vai: "Em từng chuyển tới đây học vài tháng, đó mới Kinh Tây."
Ồ, thì .
mang vẻ mặt như , rảo bước lên dẫn một nhịp. Tới bảng tin trường, chỉ tay tủ kính.
"Chị xem , ảnh hai đứa còn đặt cạnh cơ đấy."
Hả? Thế mà thật.
bảng tin vẫn đang treo bức ảnh chụp lúc giành giải thưởng trong một kỳ thi hồi lớp Mười một. Và Chu Tuân cứ thế chễm chệ ngay phía bên trái .
Chính chủ cạnh buông một câu đầy thâm ý: "Em vì ai đó mà bán sống bán chết thi đỗ đây, kết quả chậm chân một nhịp, thi vượt cấp lên đại học mất ."
"Hầy, theo đuổi học bá vất vả thật đấy, chẳng dám lơ dù chỉ một giây."
Ánh mắt nóng rực khóa chặt lấy , đến mức khiến nhịp tim hẫng một nhịp.
Theo phản xạ, lúng túng mặt chỗ khác lảng tránh: "Ơ, ai đằng thế nhỉ, giống cô Hồ quá."
thực sự thấy giáo viên chủ nhiệm hồi cấp Ba , và cô cũng thấy hai chúng .
Cô bước tới, mặt mang theo vẻ ngạc nhiên.
"Ây da, đây chẳng Lê Bối Nhuệ và Chu Tuân ? Lâu lắm gặp hai em."
" hai đứa cùng thế , ha ha ha. Chu Tuân, em đuổi kịp bước chân idol em đấy ?"
Chu Tuân khẽ mỉm : " ạ, thưa cô Hồ."
dọa cho giật thót : "Idol gì cơ ạ?"
Chu Tuân còn kịp mở miệng, cô Hồ lanh chanh đáp lời: "Trời ơi, em chứ ai nữa. nhóc Chu Tuân trầy trật phí bao tâm sức chuyển từ Kinh Tây về đây cũng chỉ để ngắm em đấy. Kết quả em thi vượt cấp lên đại học , hại nhóc xôi hỏng bỏng , phí hoài công sức."
bàng hoàng ngớ : "Em... đến để ngắm chị á?"
thì cái quái gì mà ngắm cơ chứ?
Cô Hồ còn định tiếp thì Chu Tuân vội vàng ngắt lời.
"Ây da, ha ha ha cô ơi, chị vẫn gì ạ, cô nương tay chừa cho em chút bí mật . Bao giờ bước tiến triển mới, em nhất định sẽ báo cáo với cô ."
Hai cô trò đầy ẩn ý, cô Hồ mím môi nhịn , đưa tay vỗ vỗ lên vai .
" , chuyện thanh niên mấy đứa thì tự lo liệu với ."
" mà Nhuệ Nhuệ , nhóc hơn đứt cái thằng ất ơ em đấy. Thằng nhãi ranh chỉ cái mác phá gia chi tử đó xứng với em ."
xong, cô ung dung rời , bỏ trân trân tại chỗ với cái đầu đầy sương mù.
Cái "thằng ất ơ" mà cô nhắc tới chắc chắn Trần Yến Hoài. Hồi chúng mới yêu , cô Hồ vốn dĩ chẳng thiện cảm gì với , cô luôn sợ sẽ làm hư hỏng.
bóng lưng cô khuất dần, ngoắt sang Chu Tuân: "Chuyện cô Hồ kể, em cố tình thi trường để gặp chị, rốt cuộc ý gì?"
Chu Tuân hất đầu hiệu cho cùng bước ngoài, cất giọng đều đều: "Chị còn nhớ năm lớp Chín, chị từng tham gia một giải đấu Công nghệ thông tin ở Kinh Tây ?"
nhớ chứ, đợt đó mới chập chững làm quen với máy tính, đây coi giải đấu lớn chính thức đầu tiên mà tham gia.
Chưa có bình luận nào cho chương này.